Mọi chuyện vẫn diễn ra bình thường cho đến khoảng nửa năm sau.
Hôm đó là một ngày cuối tuần đẹp trời. Gia đến Hometown để cùng mọi người thảo luận về một dự án quảng cáo mới. Hạo, Nam, Vân và Quốc đều có mặt. Sau khi trao đổi xong công việc, cả nhóm kéo nhau sang khu nghỉ ngơi. Gia ngập ngừng một chút rồi quyết định nói với mọi người chuyện mà mình đã cân nhắc suốt thời gian qua.
“Nếu tôi từ chức, mọi người sẽ thu nhận tôi chứ?”
“Hả?”
“Mày nói chơi hay nói đùa vậy?”
Nam ngạc nhiên đến mức dừng luôn động tác uống nước của mình lại.
“Phải lúc để nói xàm không?”
Quốc đánh vào đầu Nam một cái rồi quay sang Gia: “Mày nghiêm túc đấy à?”
“Anh nói thật ạ?”
Vân nghiêng người sang phía Gia.
Hạo cũng ngạc nhiên nhìn về phía Gia.
“Ừ, tao nói thật đấy.”
Gia gật đầu.
“Sao đột nhiên lại muốn từ chức vậy?”
Nam tò mò nhìn Gia.
“Mày gặp chuyện gì ở công ty à?”
Quốc cũng thắc mắc.
“Cãi nhau với đồng nghiệp hay là lương không hợp lý?”
“Không có gì đâu, ở công ty vẫn ổn. Tao chỉ cảm thấy bây giờ tao thích công việc hậu kỳ và muốn được làm việc với mọi người hơn thôi.”
Gia dừng lại một chút: “Thật ra, tao suy nghĩ chuyện này được một thời gian rồi. Cho dù là công việc hay môi trường làm việc ở Hometown, tao đều rất thích nên tao mới quyết định như vậy.”
Bầu không khí bỗng chốc rơi vào im lặng, mọi người có vẻ đang dành chút thời gian tiếp nhận tin tức bất ngờ này.
“Nếu cậu đồng ý đến Hometown thì tôi vô cùng hoan nghênh.”
Hạo là người đầu tiên cất tiếng. Anh nhìn thấy Gia nghiêm túc như vậy thì cũng trả lời cậu một cách thật lòng.
“Tao cũng hoan nghênh mày.”
Nam lập tức tiếp lời.
“Có mày tới giúp tao chạy hậu kỳ thì tất nhiên là tao hoan nghênh rồi. Cái khác tao không biết chứ nhân lực có tài như mày thì tao không chê đâu.”
Quốc vui vẻ khoác vai Gia nói.
“Em cũng vậy.”
Vân vỗ tay: “Vậy là sau này muốn rủ anh Gia đi ăn cũng dễ hơn rồi!”
“Suốt ngày chỉ biết ăn, ăn, ăn thôi.”
Hạo bày ra vẻ mặt “khinh bỉ”.
“Cái đó gọi là ‘chia sẻ món ngon’ đó anh có hiểu không?”
“Ừ, rồi, chia sẻ món ngon. Ăn cho nhiều rồi mập lên như heo đi.”
Hạo lè lưỡi với Vân.
Bụp!
Vân đánh Hạo một cái. Hạo bị đánh thì đánh lại. Vân bị Hạo đánh thì lại đánh Hạo.
“Được rồi, được rồi. Hai người dừng lại giúp tôi đi.”
Gia đưa tay ra ngăn Hạo và Vân lại một cách vừa thành thạo vừa bất lực. Đôi khi cậu tự hỏi, những lúc không có cậu, ai là người ngăn hai người này cãi nhau nhỉ?
“Tóm lại là nếu mọi người chịu ‘thu nhận’ tôi thì tôi sẽ sắp xếp đến Hometown sớm nhất có thể.”
“Tao sẽ chuẩn bị chỗ cho mày.”
Quốc nói.
“Cảm ơn nhé.”
Không lâu sau đó, Gia chính thức nghỉ việc tại công ty phần mềm và gia nhập Hometown. Tất nhiên là cậu vẫn tiếp tục công việc live stream của mình và hoạt động ở cả hai khu Học tập và Trò chơi. Cũng từ lúc này, Hạo thường xuyên hẹn Gia nối mic chơi cùng, tần suất live riêng của hai người càng ngày càng nhiều hơn. Nhiều đến mức người xem ở cả hai phòng stream đều dần quen với sự có mặt của người còn lại.
oOo
Gần đây thành phố B đang bận rộn chuẩn bị cho một sự kiện lớn. Cứ hai năm một lần, thành phố sẽ tổ chức một lễ trao giải dành cho các nhà làm phim độc lập. Đây đã là lần thứ ba sự kiện này được tổ chức. Các video quảng bá phủ sóng mọi màn hình điện tử trong các khu trung tâm thương mại, các áp phích về buổi lễ cũng được treo đầy trên đường phố.
Buổi lễ trao giải chính thức sẽ được diễn ra vào lúc 6 giờ chiều thứ bảy tuần này và trực tiếp thảm đỏ sẽ diễn ra lúc 4 giờ chiều cùng ngày. Tất cả sẽ được phát sóng trực tiếp trên nền tảng For You.
Bộ phim ngắn của Hometown với tựa đề “Mơ”, kể về câu chuyện của một nhóm bạn trẻ cùng nhau chinh phục giấc mơ điện ảnh của mình đã may mắn xuất hiện trong danh sách đề cử của hạng mục “Phim ngắn xuất sắc nhất”. Hạo và Nam sẽ đại diện Hometown đến tham dự buổi lễ trao giải.
Trước buổi lễ chính thức, các nhà làm phim và khách mời sẽ tham gia một buổi giao lưu nho nhỏ tại khách sạn bên cạnh nhà hát nơi diễn ra lễ trao giải. Khoảng 9 giờ sáng, Hạo và Nam đến dự buổi giao lưu đúng như thời gian được ghi trên thiệp mời. Vì xem xét đến buổi lễ lúc chiều nên buổi giao lưu được tổ chức dưới dạng tiệc trà đứng với một vài loại trà kết hợp với bánh ngọt chứ không dùng rượu. Không gian được thiết kế chủ đạo với tông màu trắng và ánh đèn vàng nhạt tạo cảm giác vừa sang trọng vừa nhã nhặn. Khắp hội trường được đặt khá nhiều bàn bar cao dạng tròn để khách mời có thể vừa dùng tiệc vừa trò chuyện một cách thuận tiện hơn. Ban tổ chức cũng đã sắp xếp phòng để khách mời có thể nghỉ ngơi ngay tại khách sạn để thuận tiện cho việc di chuyển sang nhà hát vào buổi chiều. Khách sạn cũng sẽ phục vụ bữa trưa nếu khách mời có yêu cầu.
Để tham gia buổi tiệc này, Nam chọn mặc một chiếc áo balzer xanh đen và quần tây cùng màu phối với áo sơ mi đen, Hạo thì mặc một chiếc áo blazer đen và quần tây cùng màu phối với áo sơ mi trắng. Vừa vào hội trường tiệc không lâu, Hạo và Nam gặp được nhà đầu tư của “Mơ” nên mọi người nói chuyện một lúc rồi hai người sang chào hỏi và làm quen với những người khác. Tuy Hometown đã hoạt động được gần năm năm nhưng phần lớn thời gian lại hoạt động trong lĩnh vực quảng cáo và chỉ mới lấn sân sang lĩnh vực phim ảnh một, hai năm gần đây. Do đó, năm nay là năm đầu tiên cả hai tham gia lễ trao giải này. Ngoài những khách mời là người quen biết hoạt động trong lĩnh vực phim ảnh còn có không ít các nhà đầu tư mà bình thường rất khó để gặp được. Hạo và Nam muốn nhân cơ hội này làm quen với họ để tạo cơ hội cho những dự án lớn sau này của Hometown.
Quá giữa trưa, mọi người đều trở về phòng nghỉ được chuẩn bị sẵn để nghỉ ngơi. Đến 4 giờ chiều, mọi người lần lượt tiến vào thảm đỏ để vào nhà hát. Hạo và Nam cũng thay lễ phục và di chuyển lên thảm đỏ. Cả hai đều chọn loại suit ba mảnh được may từ vải flannel. Hạo chọn bộ suit có tông màu xám chồn với áo khoác ngoài có hai hàng nút, Nam thì chọn màu xanh ghi với áo khoác ngoài một hàng nút.
Đúng 6 giờ chiều, buổi lễ trao giải chính thức được bắt đầu.
Khoảng hai năm gần đây, vì xu hướng thực hiện các bộ phim ngắn nhiều tập và phim điện ảnh ngắn dần được ưa chuộng, số lượng phim gửi tham dự tăng lên rõ rệt. Và sau nhiều vòng lựa chọn, hạng mục phim ngắn nhiều tập năm nay đã chọn ra được năm bộ phim có chất lượng tốt nhất vào danh sách đề cử, tất nhiên trong đó có tác phẩm “Mơ” của Hometown.
“Mơ” không những được khán giả đón nhận nồng nhiệt mà còn nhận được không ít đánh giá tích cực từ những người trong ngành. Vậy nên không có gì quá ngạc nhiên khi cuối cùng, “Mơ” nhận được giải “Phim ngắn xuất sắc nhất”.
Khi nghe người dẫn chương trình xướng tên tác phẩm, Hạo và Nam có chút không tin vào tai mình. Hai người nhìn nhau một lúc, ánh đèn chiếu đến chỗ hai người như lời nhắc nhở hãy lên sân khấu nhận lấy hào quang của mình. Hạo và Nam, đại diện cho Hometown, đại diện cho giấc mơ chinh phục thế giới phim ảnh của những thành viên trong Hometown, bước lên sân khấu trong tiếng vỗ tay của cả hội trường và nhận lấy chiếc cúp từ tay khách mời trao giải.
“ ‘Mơ’ là bộ phim ngắn đầu tiên mà studio Hometown thực hiện. Tất cả các thành viên của chúng tôi đã cố gắng rất nhiều trong quá trình sản xuất bộ phim này. Chúng tôi không ngờ rằng nó lại được đón nhận nồng nhiệt như vậy. Cảm ơn mọi người đã yêu thích và ủng hộ bộ phim đến thời điểm này. Chúng tôi sẽ tiếp tục cố gắng để cho ra mắt những sản phẩm chất lượng hơn nữa. Cảm ơn sự khẳng định, sự đón nhận nhiệt tình của tất cả mọi người!”
Hạo cúi người nói lời cảm ơn trên sân khấu.
“Đây là giải thưởng của tất cả mọi người ở Hometown. Thứ hai tôi sẽ mời mọi người một chầu thật lớn!”
Nam kích động nói rồi cũng cúi người chào.
Mọi người dưới sân khấu bật cười vì câu phát biểu của Nam, cũng như vỗ tay chúc mừng cho hai nhà làm phim trẻ.