“Hôm nay chúng ta có khách mời đặc biệt nha!”
Hạo mở live stream vào khoảng 5 giờ 30. Sau khoảng 10 phút vừa chào hỏi mọi người trong phòng stream vừa đợi người xem vào phòng, Hạo thông báo với mọi người rằng hôm nay sẽ có khách mời đến tham gia nối mic với anh.
“Mọi người có thể đoán thử đấy. Nhưng tôi nghĩ mọi người sẽ không đoán ra đâu.”
Vẻ mặt và giọng điệu của Hạo đầy tự đắc.
Cửa sổ bình luận bắt đầu nào nhiệt hẳn lên.
Người hâm mộ A: [Còn ai khác ngoài cái nhóm “Cùng hẹn chơi game” của anh chứ!]
Người hâm mộ B: [Có khi nào là bạn mới của anh Hạo không?]
Người hâm mộ C: [Hôm nay có ai trong “Cùng hẹn chơi game” đăng bài thông báo không quý vị? Tư bản dí quá tôi không chú ý.]
Người hâm mộ D: [Hình như không ai đăng gì cả.]
Người hâm mộ E: [Tôi không nghĩ là bạn mới đâu.]
Người hâm mộ F: [Hôm nay anh Hạo còn ra vẻ thần bí nữa chứ.]
Người hâm mộ G: [Cảm giác giọng điệu của anh Hạo hôm nay hơi khác khác nha.]
Người hâm mộ H: [Hy vọng là couple của tui!]
Người hâm mộ G: [Couple?]
“Không để mọi người chờ lâu nữa, khách mời đặc biệt của chúng ta đã đến rồi đây.”
Hạo nhìn thấy tin nhắn của Gia trên LINE nói rằng cậu đã online rồi, hai người có thể bắt đầu nối mic thì anh lập tức thông báo với mọi người.
“Chào mọi người! Lâu rồi không gặp.”
Tiếng của Gia vang lên trong phòng stream của Hạo.
“Hôm nay tôi có chút thời gian nên ngoi lên gặp mọi người đây!”
Người hâm mộ A: [A! Thợ lặn lên bờ rồi này!]
Người hâm mộ B: [Anh Gia, em nhớ anh quá!]
Người hâm mộ C: [Hu hu, anh làm em bất ngờ quá!]
Người hâm mộ D: [Anh Gia, anh live giải toán đi mà! Hình học cấp ba khó quá, hu hu!]
Người hâm mộ E: [Cứu em môn toán giải tích với anh ơi!]
Người hâm mộ F: [Toán cao cấp, toán cao cấp anh Gia ơi!]
“Được rồi, được rồi. Để tôi xem tuần sau ngày nào thời gian thoải mái một chút thì sẽ live giải toán nhé.”
Gia bật cười khi thấy những dòng bình luận nảy liên tục tại cửa sổ bình luận của mình.
“Tôi khó khăn lắm mới gọi được cậu đến chơi game với tôi vậy mà người xem vừa nhắn mấy dòng là cậu đã đồng ý live rồi à? Tôi đau lòng quá.”
Hạo giả vờ giận dỗi, đưa tay lên ôm lấy ngực.
Lại bắt đầu “diễn sâu” nữa rồi đấy, sao lúc trước Gia không biết Hạo là người thế này nhỉ? Cậu nhớ lúc mới biết nhau Hạo có vẻ rất chín chắn mà. Cậu và Hạo cùng tuổi nhưng nếu tính cả ngày sinh thì Hạo lớn hơn cậu cả vài tháng đấy, sao người này lại có thể trẻ con đến thế kia chứ? Gia không biết phải trả lời thế nào nên cậu chỉ ngại ngùng cười trừ rồi nói sang chuyện khác.
“Hôm nay hai chúng tôi sẽ cùng chơi game ‘Missed You’, phần game mới nhất của series Blue Star.”
“Công ty phát hành giới thiệu rằng phần game này là ngoại truyện của Aurora, một nhân vật phụ trong Blue Star.”
Hạo thấy Gia nói sang chủ đề khác thì bật cười rồi nhanh chóng đổi chủ đề theo cậu.
“Không biết mọi người đã xem thử trailer của nhà phát hành chưa nhỉ? Để tôi mở cho mọi người cùng xem nhé!”
Gia vừa nói vừa mở trailer của "Missed You" lên.
“Vậy chúng ta cũng xem trailer.”
Hạo cũng mở trailer bên phòng stream của mình.
Missed You là một trò chơi tương tác giữa hai người. Nó không yêu cầu người chơi phải cùng online trong một máy chủ, chỉ cần hai người chơi cùng lúc là được.
Sau khi xem xong trailer, hai người đăng nhập vào trò chơi.
Giao diện mở đầu của Missed You yêu cầu người chơi hãy chọn một nhân vật cho mình. Có hai nhân vật, một cô gái tên Aurora và một chàng trai tên Tristan. Aurora là một nhân vật phụ nhưng rất quan trọng trong phần game chính Blue Star, còn Tristan là nhân vật mới chỉ xuất hiện trong phần game này.
“Tôi chọn Aurora nha.”
Gia nói. Khi chơi Blue Star, cậu khá thích nhân vật này nên bây giờ cậu muốn chọn nó.
“Được thôi, vậy tôi chọn Tristan.”
Hai người nhấn chọn nhân vật đại diện của mình. Màn hình hiện ra dòng chữ “Hãy chắc chắn người đồng hành của bạn chọn nhân vật còn lại”. Cả hai nhấn nút xác nhận rồi chính thức bước vào trò chơi.
Câu chuyện mở đầu bằng phần tự thuật của hai nhân vật chính ở hai thế giới khác nhau.
Tristan là một nhân viên văn phòng, bị ám ảnh bởi suy nghĩ bản thân đã đánh mất một người quan trọng nào đó trong cuộc đời của mình. Hình ảnh duy nhất Tristan nhớ được là trên bả vai trái của người đó có một vết bớt, thế là trong suốt ba năm qua anh luôn tìm kiếm người mang đặc điểm đó.
Tristan có một căn chung cư đã mua từ khoảng hơn năm năm trước. Một hôm, anh về nhà thăm bố mẹ như mọi lần thì được hỏi về căn chung cư đó. Anh rất không thích đến căn chung cư đó, chính anh cũng không hiểu vì sao nên anh quyết định sẽ bán nó đi. Vài ngày sau, Tristan đến căn chung cư đó để dọn dẹp trước khi tìm công ty môi giới đến rao bán thì vô tình phát hiện một hộp quà được đặt ngay ngắn ở ngăn tủ bên trong tủ quần áo. Anh mở hộp quà ra và thấy bên trong là một chiếc điện thoại di động. Tristan thử mở máy, và không ngờ là có thể mở được thật. Vừa mở nguồn chưa được bao lâu thì đột nhiên màn hình điện thoại hiển thị thông báo nhận được một cuộc gọi. Anh bất ngờ nhưng vẫn nghe máy, đầu dây bên kia là một giọng nữ.
Aurora lúc này đang bị nhốt ở một thế giới kỳ lạ và cô luôn cố gắng tìm cách thoát khỏi đó. Một hôm, Aurora vô tình tìm được một chiếc điện thoại di động đã cũ. Cô dùng nó gọi vào số điện thoại khẩn cấp được lưu trong máy và cuộc gọi được nối máy đến chiếc điện thoại Tristan tìm được trong tủ quần áo. Khi nghe được có người nhận cuộc gọi, Aurora vội vàng nhờ người đó giúp mình thoát khỏi thế giới đang nhốt mình.
Tristan nghĩ rằng đó là một trò lừa bịp nên lập tức ngắt máy nhưng khi anh định ra về thì phát hiện bản thân không thể nào rời khỏi căn hộ được. Anh đã bị nhốt vào một mật thất tuần hoàn được tạo nên bởi chính căn hộ của mình. Chỉ cần anh bước ra khỏi cửa thì lập tức sẽ bước vào một căn hộ khác giống y hệt. Sau nhiều lần cố gắng vẫn không thoát được thì Tristan biết rằng lúc này, nếu anh muốn thoát khỏi đây thì anh chỉ có thể hợp tác với người vừa gọi cho anh khi nãy.
Trong quá trình chạy thoát, ký ức của hai người dần được hồi phục và nhận ra đối phương là người mình yêu, là người mình đã tìm kiếm bấy lâu nay.
Cách đây hơn năm năm, Tristan và Aurora đã gặp phải một vụ tai nạn. Khi đó, người qua đời là Tristan nhưng vì Aurora đã thực hiện một giao dịch với một thế lực thần bí, cô đã thế chỗ cho Tristan.
Và ở cửa cuối cùng, hai người phải đưa ra quyết định rằng hoặc cả hai sẽ tiếp tục sống ở hai thế giới khác nhau nhưng không nhớ gì về đối phương hoặc đưa mọi thứ trở về đúng với trật tự ban đầu của nó, Tristan mất trong vụ tai nạn và Aurora là người sống sót, hai người vẫn sẽ nhớ đến nhau nhưng phải chịu cảnh sinh ly tử biệt. Người đưa ra quyết định này là hai người chơi.
Sau một lúc thảo luận, Hạo và Gia đều nhất trí rằng sẽ chọn lựa chọn thứ hai. Tristan mất và Aurora tiếp tục sống nhưng ký ức của hai người sẽ được giữ lại. Cả Hạo và Gia đều nghĩ rằng đây là một lựa chọn tuy sẽ đau lòng nhưng lại là một lựa chọn phù hợp.
Hai người mất gần ba tiếng mới qua được tất cả các màn của trò chơi.
Ở cuối trò chơi có một đoạn phim ngắn kể lại hoàn chỉnh câu chuyện của Tristan và Aurora. Sau khi đoạn phim kết thúc, Gia bỗng bật khóc. Tuy đã cố gắng giữ bình tĩnh nhưng nước mắt của cậu vẫn rơi không ngừng.
“Tôi đi lấy nước một chút nhé.”
Gia lau nước mắt rồi cầm bình nước rời khỏi màn hình.
“Được, vậy tôi đợi cậu.”
Hạo nghe thấy tiếng sụt sùi của Gia, anh đoán rằng có lẽ Gia đã bị cảm động bởi câu chuyện này nên rời đi một chút để bình tĩnh lại.
“Chúng ta chờ cậu ấy một chút nhé.”
Hạo nói với mọi người trong phòng stream của mình.
Một lúc sau, Gia trở lại với đôi mắt đỏ hoe. Hạo thấy vậy thì nói vài câu bông đùa chọc Gia bật cười. Khi cảm thấy tâm trạng của Gia đã tốt lên, Hạo mới bắt đầu nói về nội dung của trò chơi. Hai người thảo luận một lúc lâu về câu chuyện, đặc biệt là cái kết của "Missed You".
“Trong cuộc sống của chúng ta, bất kỳ ai cũng sẽ gặp phải những chuyện bất hạnh hoặc tiếc nuối, nhưng cho dù thế nào hy vọng chúng ta đều sẽ dũng cảm đối mặt và tiến về phía trước.”
Gia nói lên suy nghĩ của mình.
“Chỉ cần chúng ta vẫn còn yêu, vẫn còn nhớ đến người mà chúng ta yêu thương, một lúc nào đó, họ nhất định sẽ lại đến bên ta, dùng một cái ôm ấm áp làm món quà cho sự gặp lại của hai người.”
Hạo tiếp lời Gia.
Sau hôm đó, tuy Gia vẫn tiếp tục bận rộn với dự án tại công ty của mình nhưng cậu cố gắng sắp xếp công việc để có thể cùng live chơi game với mọi người. Tất nhiên là số lần vẫn rất ít ỏi. Có điều, thời gian đó Nam thường xuyên phải đi giám sát dự án, Vân thì lại bận bịu với việc chuẩn bị bản thảo cho quyển sách mới nên những lần Gia có thể chơi cùng đều chỉ có Hạo và Gia cùng live. Cả Hạo và Gia đều có chút háo hức mỗi khi biết chỉ có mình và người kia cùng chơi.
Sau khi kết thúc dự án cao độ kia, vào một buổi tối, Gia ngồi thẩn người trong phòng khách nhìn ra bên ngoài. Có lẽ vì đã ở trong trạng thái căng thẳng một thời gian dài nên khi hoàn toàn được thả lỏng, Gia bắt đầu suy nghĩ về những việc đã xảy ra gần đây. Nghĩ linh tinh một lúc thì cậu nghĩ đến khoảng thời gian gần đây của mình.
Từ sau Tết năm đó
đến nay, trên trang cá nhân của Gia, ngoài những video giải toán được cập nhật như thường lệ, những video phát lại các buổi live game cũng càng ngày càng nhiều hơn. Phần lớn những video đó là cậu chơi cùng với mọi người, và có một số ít là cậu tự live một mình nữa. Chính Gia cũng dần dần có chút danh tiếng ở khu Trò chơi.
Cậu không phủ nhận việc cậu yêu thích các công việc về phần mềm nhưng cậu cũng phải thừa nhận rằng việc live stream và làm hậu kỳ cho những bộ phim đang dần chiếm nhiều vị trí hơn trong lòng cậu. Có lẽ bởi vì cậu tìm lại được niềm vui như khi ở đại học, có lẽ bởi vì đã rất lâu rồi cậu mới được làm việc cùng những người bạn cũ, có lẽ bởi vì cậu gặp được những người bạn mới rất tâm đầu ý hợp và có lẽ vì họ đã biến cuộc sống của cậu trở nên muôn màu muôn sắc. Và dù là lý do gì thì một suy nghĩ mà Gia cho là không tưởng đang dần lớn lên trong cậu.
Bên ngoài, trời bắt đầu đổ mưa.