Chiều thứ bảy.
Thành phố H.Sáng hôm nay, Vân đã lên máy bay trở về thành phố H. Trải qua bốn năm đại học cùng với một năm làm việc, Vân đã sớm xem nơi này là nhà của mình. Cảm xúc bồi hồi khi vừa đặt chân xuống sân bay khiến cô bỗng muốn đi thăm lại những địa điểm quen thuộc trước đây.
Dù chỉ mới rời khỏi đây chưa đầy một năm nhưng Vân lại cảm giác nơi này thay đổi rất nhiều so với trước đây. Cô dành cả buổi chiều dạo một vòng thành phố. Chiều tối, cô đến trụ sở của For You để gặp người đại diện của nhà xuất bản như đã hẹn trước.
“Chị My!”
Vân ngồi chờ tại một phòng họp ở tầng hai. Được một lúc thì biên tập của cô mở cửa bước vào.
“Chào cô gái!”
My vui vẻ đáp lại lời chào của Vân rồi tiến đến ngồi xuống bên cạnh. Cô và Vân đã không gặp nhau trực tiếp một thời gian rồi. Từ khi Vân chuyển đến thành phố B sinh sống, hai người chỉ bàn việc qua tin nhắn và điện thoại video.
“Như chị đã nói với em trước đó thì hôm nay biên tập bên nhà xuất bản sẽ đến để bàn chi tiết với mình.”
“Dạ.”
Vân gật gù: “Em không ngờ lại có nhà xuất bản nhìn trúng quyển tiểu thuyết đó.”
Đây là lần đầu tiên cô thử sức với thể loại phiêu lưu. Sau khi đăng tải được vài chương thì quyển tiểu thuyết này nhanh chóng chiếm lĩnh vị trí đầu bảng tại khu Văn học của nền tảng For You, và từ đó đến nay chưa từng rớt khỏi năm thứ hạng đầu của bảng dù nó đã được viết xong vài tháng rồi. Chính bản thân Vân cũng không ngờ quyển tiểu thuyết này lại được yêu thích đến như vậy, thậm chí được người ta liên hệ để xuất bản sách giấy.
“Chị đã nói mà đúng không? Lúc em đưa bản thảo đại cương cho chị là chị đã thấy nó rất có tiềm năng rồi.”
My nhớ lại cảm giác nổi da gà khi đọc xong bản thảo trước đây.
“Nói thật nha.”
Vân hơi nghiêng người về phía My: “Lúc đó em cứ nghĩ vì chị thấy em thích câu chuyện này quá nên mới nói thế để em không thất vọng thôi.”
“Chị với mày làm việc chung bao nhiêu năm rồi, có khi nào bản thảo mày gửi không tốt mà chị lại khen không?”
My ra vẻ hờn dỗi.
“Thì tại lúc đó em không tự tin vào bản thảo của mình mà...”
“Bây giờ thì tin vào mắt nhìn của chị rồi chứ?”
“Dạ!”
Hai người đang nói chuyện thì cửa phòng họp mở ra. Nhân viên lễ tân đưa một chàng trai bước vào.
“Chị My, chị Vân, người bên nhà xuất bản đến rồi ạ.”
Nhân viên lễ tân thông báo xong thì trở ra ngoài.
“Xin chào, là anh Khiêm của nhà xuất bản Đại Dương đúng không?”
My tiến lên bắt tay với người vừa được đưa đến.
“À không, tôi là Khánh.”
Người kia trả lời.
“Ơ? Tôi nhớ người liên hệ với tôi hôm trước tên Khiêm mà nhỉ?”
“Vâng, lúc đầu là anh Khiêm liên hệ với mọi người nhưng phía nhà xuất bản có dự án cần anh ấy tham gia nên anh ấy đã bàn giao lại việc này cho tôi. Sắp tới tôi sẽ là người phụ trách việc xuất bản sách của cô Vân.”
“Tôi hiểu rồi.”
My gật đầu: “À, mời anh ngồi.”
“Cảm ơn.”
oOo
Thành phố B.Hôm nay vốn dĩ là ngày nghỉ nhưng vì phải đuổi kịp tiến độ dự án, Gia vẫn đến công ty làm việc, hơn 3 giờ chiều cậu mới về đến nhà.
Đúng là thời gian gần đây Gia rất bận với dự án của công ty. Đây là một dự án lớn và quan trọng, yêu cầu của lãnh đạo dành cho dự án theo đó cũng rất cao nên các thành viên tham gia thường xuyên phải tăng ca để hoàn thành công việc. Vì lẽ đó mà sau khi nhận được phân công từ cấp trên, Gia đã nhắn lên nhóm chung của cả bốn người rằng thời gian sắp tới cậu khó có thể chơi game cùng mọi người cũng như không thể tham gia các dự án của Hometown được nữa. Bên cạnh đó, Gia cũng thông báo trên tài khoản For You cá nhân của mình rằng trong vài tháng tới cậu sẽ không thể live stream toán và game thường xuyên nữa.
Hôm đó, khi nhận được tin nhắn từ Hạo, Gia thật sự có chút bất ngờ nhưng trong lòng lại cảm thấy rất vui. Có điều, sau đó Gia nhớ ra Nam phải đi theo đoàn để giám sát dự án cho Hometown, Vân phải đến thành phố H để gặp nhà xuất bản, hình như người Hạo có thể tìm chơi cùng chỉ có cậu, Gia bỗng cảm thấy có chút thất vọng. Rồi Gia lại nghĩ Hạo có nhiều bạn để chơi game nhưng lại chọn hỏi một người vốn đã thông báo rằng thời gian tới sẽ rất bận, vậy là Hạo cũng muốn chơi với mình đúng không? Thế là Gia lại cảm thấy vui vẻ. Ôi, cậu đang nghĩ cái gì thế này!
Sau buổi chơi game lúc Tết, nhóm bốn người hẹn chơi game với nhau thường xuyên hơn, hầu như vào mỗi cuối tuần cả bọn đều sẽ có "kèo" stream game với nhau. Đa số là sẽ có đủ bốn người nhưng đôi lúc cũng sẽ chỉ có hai hoặc ba người. Đó là chưa nói đến những dự án quảng cáo mà Gia cùng tham gia với mọi người tại Hometown. Cuộc sống của Gia dần dần được phủ đầy bởi những người bạn vừa mới vừa cũ này. Nhưng bây giờ nghĩ kỹ lại, hình như số lần cậu và Hạo “đánh lẻ” chơi game chung với nhau mới chỉ đâu đó hai, ba lần thôi, phần lớn vẫn là chơi cùng người khác. Có lẽ chính Hạo và Gia cũng không hay biết rằng, cả hai đều rất mong chờ mỗi lần biết sẽ chỉ có mình và đối phương cùng nối mic stream game, và sự háo hức này càng càng lúc càng tăng cao.
Còn gần ba tiếng mới đến giờ hẹn với Hạo, sao hôm nay thời gian trôi qua chậm thế nhỉ? Gia ngồi thẫn thờ trên ghế sô pha một lúc rồi lấy điện thoại đặt một phần mỳ cay cho bữa tối. Không bao lâu sau thì đồ ăn đã đến, Gia vừa ăn vừa xem một bộ phim đề tài huyền bí mới ra mắt gần đây.
Một nam bác sĩ khoa cấp cứu tỉnh dậy sau giấc ngủ ở phòng nghỉ dành cho nhân viên, bất ngờ phát hiện mình đã bị rơi vào một vòng tuần hoàn thời gian. Nếu muốn thoát khỏi nó, anh bắt buộc phải cứu sống một bệnh nhân nam vừa được đưa vào phòng cấp cứu trong đêm hôm đó. Theo từng vòng tuần hoàn, nam bác sĩ dần dần tìm ra nguyên nhân tử vong thật sự của chàng trai trẻ kia và vô tình biết được mối quan hệ của mình và chàng trai ấy. Tuy bộ phim này không nổi đình nổi đám nhưng lại nhận được không ít nhận xét tích cực. Hầu như những người xem qua đều đánh giá cao cốt truyện cũng như diễn xuất của các diễn viên trong phim, đặc biệt là hai nam chính.
Gia vừa ăn vừa xem hết hai tập mới nhất của bộ phim. Sau đó cậu đi tắm và vào phòng để chuẩn bị cho buổi nối mic tối hôm nay.