Thành phố A là một thành phố cổ vẫn còn giữ được nhiều nét cổ kính, chưa bị tàn phá bởi quá trình đô thị hóa. Bố mẹ Gia là người bản địa ở thành phố này. Sau khi kết hôn, hai người cùng nhau mở một tiệm tạp hóa tại một góc ngã ba đường. Gia đã được sinh ra và lớn lên ở đây. Chín năm trước, trong kỳ thi tuyển sinh đại học, Gia thuận lợi thi đậu vào chuyên ngành Ứng dụng phần mềm của trường đại học B với thành tích thủ khoa. Trường đại học B nằm ở thành phố B, vậy là cậu tạm biệt gia đình đến thành phố B học tập.
Khi còn ngồi ở ghế nhà trường, thành tích của Gia luôn nằm trong những thứ hạng đầu của lớp, thậm chí là của khoa nhưng cậu không phải là một tên mọt sách chỉ biết học. Gia chơi bóng rổ rất giỏi. Mỗi buổi chiều cậu đều sẽ ra sân bóng chơi cùng với bạn bè của mình. Không ít nữ sinh chờ sẵn ở sân bóng chỉ để ngắm cậu. Vào năm hai, Gia đăng ký tham gia vào câu lạc bộ Điện ảnh với vai trò hậu kỳ, sau đó lại bắt đầu công việc quay và đăng video giải toán trên nền tảng For You. Đến năm ba, vì thành tích xuất sắc mà Gia đã được khoa đưa đi học trao đổi một năm tại nước M.
Sau khi tốt nghiệp, Gia quyết định ở lại thành phố B làm việc. Cậu được nhận vào bộ phận kiểm tra chất lượng phần mềm tại công ty phần mềm SW, một trong những công ty phần mềm lớn nhất thành phố B. Hiện tại, Gia là trưởng nhóm nhóm hai của bộ phận kiểm tra chất lượng phần mềm. Tính đến nay, cậu đã làm việc tại đây được năm năm. Trong suốt quãng thời gian đó, Gia vẫn duy trì công việc live stream giảng toán và dần dần trở thành một “đại thần” của khu Học tập trên nền tảng For You.
Năm năm qua, ngoại trừ việc làm thêm một công việc ngoài giờ là streamer, cuộc sống của Gia không khác gì những nhân viên văn phòng bình thường trên khắp thế giới. Buổi sáng thì đến công ty, chiều tối thì về căn hộ chung cư đang thuê của mình. Thời gian nghỉ ngơi, nếu không live stream và làm video thì Gia sẽ chơi với chú mèo tên Gừng của mình hoặc ngồi đọc sách cạnh ban công phòng. Và thỉnh thoảng, cậu sẽ chơi game. Mối quan hệ của cậu với đồng nghiệp cũng khá tốt nên đôi khi sau giờ làm, mọi người lại cùng tụ tập ăn uống, hát karaoke. Cuộc sống của cậu cứ lặp lại như thế, ngày này qua ngày nọ, tháng này qua tháng nọ, năm này qua năm nọ. Cho đến một ngày kia...
Nhân kỷ niệm mười năm thành lập, For You tổ chức một chuỗi các buổi giao lưu giữa “đại thần” của các khu chuyên mục và người hâm mộ. Hôm đó, Gia có một buổi live stream. Khi mọi người trong phòng stream hỏi cậu về buổi giao lưu, cậu nhanh chóng xem lại công việc của mình và vui vẻ đồng ý. Nói thế nào nhỉ, lúc đó Gia vừa hoàn thành một dự án lớn, cậu đang do dự có nên nghỉ phép đi đâu đó vài ngày hay không thì nhận được lời mời này. Gia nghĩ vừa hay cậu có thể tận dụng dịp này để nghỉ ngơi và làm một việc gì đó khác đi.
Gia không ngờ rằng quyết định hôm đó của bản thân đã đưa hai người bạn mới đến với cuộc sống của cậu. Cả ba đều vì một bé mèo tên George mà quen biết nhau. Hôm đó, ba người đã nói rất nhiều chuyện về mèo. Sau khi Vân rời đi, Gia và Hạo cùng quay trở lại đón George và dọc đường đi, hai người cũng nói rất nhiều việc linh tinh khác. Càng nói, Gia càng cảm thấy cậu và hai người bạn mới rất hợp với nhau, đặc biệt là Hạo.
Thời gian vẫn tiếp tục trôi qua, mọi người vẫn giữ liên lạc với nhau trên mạng. Đến một ngày mùng hai Tết, Gia đang nằm ườn ở nhà thì bỗng nhận được tin nhắn từ Hạo. Tuy rất bất ngờ nhưng không hiểu sao cậu lại cảm thấy rất vui. Hạo nói anh và bạn mình đang thiếu một người cùng chơi game. Anh nhớ cậu cũng thích chơi game, hỏi cậu có hứng thú tham gia với mọi người không. Một người đang buồn chán đến mức mốc meo như Gia tất nhiên là đồng ý ngay lập tức. Cậu được Hạo kéo vào một nhóm chat bốn người, và tình cờ gặp lại người bạn cùng câu lạc bộ ở trường đại học năm xưa. Năm đó sau khi tốt nghiệp, mọi người bị cuốn vào công việc, lâu dần thì không còn liên lạc được. Gia không ngờ rằng nhờ việc nhận lời mời chơi game hôm ấy mà cậu nối lại được liên lạc với những người bạn trước đây.
Không ai trong bốn người nghĩ rằng bọn họ lại hợp nhau đến vậy. Thế là sau đó, cứ cách vài ngày, cả nhóm lại tìm một trò nào đó để chơi cùng. Có thể là hai người, ba người hoặc cả bốn người. Gia thích chơi game thật nhưng thỉnh thoảng cậu mới chơi và hầu như đều chỉ chơi một mình, vậy mà bây giờ cậu không những stream trò chơi mà thậm chí, cậu còn cảm thấy rất thích thú với việc này. Cậu nhìn thấy mọi người ở khu bình luận trò chuyện với nhau về nội dung, cách qua màn, và cậu cũng thảo luận với bạn bè của mình về những manh mối, cảm giác này thật khác biệt với cậu. Nó thú vị hơn rất nhiều so với việc chỉ chơi một mình. Vậy là khi đó Gia đã thầm nghĩ lịch live stream của cậu chắc sẽ có thêm một buổi stream trò chơi vào cuối tuần rồi.
Vốn dĩ, Gia nghĩ như thế là cuộc sống đã thú vị rồi nhưng không ngờ vài tháng sau, người bạn cùng câu lạc bộ kia lại mời cậu đến studio của cậu ấy để tham gia góp ý cho một buổi chiếu thử phim. Vừa hay hôm đó là ngày nghỉ, cậu lại có thời gian nên vui vẻ nhận lời. Không ngờ sau khi xem xong, người bạn đó lại kéo cậu vào phòng hậu kỳ tham gia chỉnh sửa rồi lại cùng cậu và mọi người xem lại thành quả đó. Trong phút chốc, Gia cảm tưởng như mình đã quay về vài năm trước, khi cậu còn ở trong câu lạc bộ Điện ảnh. Sau khi cậu cắt ghép xong, mọi người trong câu lạc bộ sẽ cùng nhau xem lại và góp ý chỉnh sửa.
Hạo ngỏ lời mời cậu hợp tác. Gia chưa kịp nghĩ gì nhiều, đến khi cậu nhận ra thì cậu đã nhận lời Hạo rồi. Và tiếp theo sau đó, Gia đã cùng mọi người ở studio Hometown hoàn thành hậu kỳ cho một vài dự án quảng cáo. Cuộc sống của cậu bỗng chốc trở nên vô cùng bận rộn nhưng Gia lại cảm thấy rất hài lòng với cuộc sống phong phú này của mình.
oOo
“Ơ... Mày cho anh leo cây à?”
Hôm nay là thứ sáu và Hạo đang đi công tác ở bên ngoài. Khi nhận được điện thoại của Vân, anh đang ngồi trong một quán cà phê xem lại bảng phân cảnh của mình.
Hơn một tuần trước, công ty game của chuỗi series game Blue Star đã cho ra mắt một trò chơi mới có tựa là “Missed You”. Trò chơi này được giới thiệu là phiên ngoại của hai nhân vật trong phần game chính của Blue Star. Với tư cách là một “fan cứng” của series, Hạo đã lập tức thông báo trên tài khoản For You cá nhân của mình là sẽ stream trò chơi này sớm nhất có thể.
Hạo nhắn tin cho một người yêu thích chuỗi game này không kém mình là Gia, nhưng Gia đã từ chối anh. Lý do là vì công ty cậu đang chuẩn bị khởi động một dự án mới, Gia được chỉ định là thành viên chủ chốt nên thời gian tới có thể sẽ không chơi game cùng mọi người được. “Missed You” là game dành cho hai người chơi, vậy là Hạo đành nhắn cho Nam và Vân để tìm đồng đội. Kỳ kèo mặc cả một lúc thì mọi người chốt được thời gian stream là vào 6 giờ chiều thứ bảy, người chơi cùng với Hạo sẽ là Vân vì hôm đó Nam phải đi theo đoàn phim để giám sát dự án. Vậy mà bây giờ Vân lại gọi cho anh nói rằng cô cũng bận. Gì đây? Mấy người định hùa nhau chơi tui à?
“Sao hôm trước bây nói bây có thời gian mà?”
Hạo hỏi với giọng điệu có chút ai oán.
“Thì hôm trước em rảnh thật mà.”
Vân áy náy nói: “Có điều... sáng nay biên tập của em ở For You gọi điện thoại cho em, nói rằng có một nhà xuất bản nhìn trúng quyển tiểu thuyết phiêu lưu em viết nên muốn gặp em để bàn chuyện xuất bản nó thành sách. Hì... hì...”
“... Rồi, đừng nói nữa. Anh mày hiểu rồi.”
Hạo giả vờ đau lòng: “Tất cả là vì sự nghiệp đúng không? Cả Nam, cả mày và cả Gia, tất cả đều vì sự nghiệp mà rời bỏ người bạn thân yêu này. Ôi, hỡi thế gian sự nghiệp là gì mà khiến người ta vô tình đến thế?”
“Ôi, người anh yêu quý của em ơi, xin anh đừng đau lòng nữa. Sau khi có được sự nghiệp, chúng em nhất định sẽ quay về tìm anh. Anh sẽ mãi là người bạn tốt nhất của mọi người!”
Vừa nói dứt câu thì Vân không nhịn được bật cười, Hạo nghe thấy vậy thì cũng cười theo. Bộ phim tình cảm lâm li bi đát chiếu vào giờ vàng kết thúc.
“Được rồi, anh biết rồi.”
Hạo cố gắng nghiêm túc lại: “Nhớ là nói chuyện nhẹ nhàng thôi, đừng có dọa người ta sợ đó.”
“Gì vậy? Em của anh hiền lắm đấy!”
“Rồi, rồi, mày hiền lắm.”
Hạo và Vân trêu chọc nhau thêm mấy câu nữa rồi ngắt máy.
Vân bận rồi, Nam cũng bận rồi, Gia cũng bận luôn. Ai chơi với mình đây? Hạo thật sự rất muốn chơi thử trò chơi mới đó.
Hay cứ nhắn thử cho Gia nhỉ? Đúng là Gia đã nói rằng sắp tới cậu phải tham gia dự án lớn của công ty nhưng chắc gì ngày mai cậu cũng bận. Cái gì cũng vậy, phải mặt dày thử thì mới biết được. Nghĩ vậy nên Hạo lập tức mở ứng dụng LINE và nhắn tin cho Gia.
Hạo: [Cậu thật sự không có thời gian chơi game cùng tôi à?]
Hạo: [Chỉ một buổi thôi mà!]
Gia: [?]
Gia: [Sao thế? Bé Vân cho cậu leo cây rồi à?]
Hạo: [Đừng nhắc đến đứa nhóc bạc tình bạc nghĩa đó nữa.]
Hạo: [Nó có hẹn với nhà xuất bản nào đó nên bỏ mặc tôi rồi.]
Gia: [Nhà xuất bản? Tiểu thuyết con bé viết được xuất bản thành sách à?]
Hạo: [Ừ, hình như là cái quyển đề tài phiêu lưu trên FY đấy.]
Gia: [Chắc Vân vui lắm, tôi thấy con bé tâm huyết với nó cực.]
Hạo: [Tôi cũng nghĩ vậy.]
Hạo: [Mà này, tôi đang hỏi cậu có thời gian chơi game với tôi không đấy.]
Hạo: [Sao tự nhiên cậu lại nói sang đến con bé Vân rồi?]
Gia: [...]
Gia: [Khi nào vậy?]
Hạo: [Ngày mai, 6 giờ chiều.]
Gia: [Chắc là được đấy.]
Gia: [Đến lúc đó chắc tôi cũng có thời gian rồi.]
Hạo: [Được đúng không? Được đúng không?]
Hạo: [Vậy chúng ta nối mic stream chung nha.]
Gia: [Ừm, được thôi.]
Gia: [Tôi sẽ đến đúng giờ.]
Hạo: [À mà, cậu đừng thông báo lên trang của cậu được không?]
Hạo: [Hoặc cậu thông báo rằng hôm đó sẽ live giải toán như mọi ngày cũng được.]
Gia: [Sao vậy?]
Hạo: [Tạo bất ngờ cho người xem!]
Gia: [... Được thôi.]
Hạo tắt LINE rồi tự vỗ tay cho mình. Thấy không, chỉ cần mặt dày thì làm gì cũng thành công cả!
Ở đầu bên kia, Gia nhìn dòng tin nhắn của Hạo rồi mỉm cười. Tuy có nhiều lúc Gia không hiểu được những ý tưởng kỳ lạ của Hạo nhưng không hiểu sao cậu luôn thấy những ý tưởng đó rất thú vị và muốn thử làm theo.