Phiên ngoại 1.5: Dangerous Party - Buổi tiệc nguy hiểm

Vừa bước vào phòng, mọi người đã nhìn thấy bảng quy tắc chi tiết của trò chơi nằm ở bức tường đối diện cửa ra vào, bên cạnh đó là hai màn hình điện tử một lớn một nhỏ. Bên cạnh màn hình lớn có dòng chữ “Đồng hồ đếm ngược”, còn màn hình nhỏ là “Đồng hồ đếm ngược 60 giây”. Ngoài ra, trong mỗi phòng còn có hai mươi bốn cần gạt với bốn màu sắc được đánh số. Cần gạt ở phòng của Gia và Nam là từ 1 đến 24, còn ở phòng của Hạo và Vân là từ 25 đến 48.

Ngay khi bốn người bước vào phòng, cửa phòng tự động được khóa lại. Ở góc phải bên dưới màn hình xuất hiện một đồng hồ đếm ngược 6 phút. Cả nhóm không hẹn mà cùng tiến đến đọc bảng quy tắc.

Trò chơi cuối cùng là một trò chơi về đồng hồ đếm ngược. Trong hai căn phòng sẽ có một phòng mà thời gian của nó sẽ nhiều hơn phòng còn lại 10 giây, nghĩa là có một phòng thời gian đếm ngược là 36 phút, phòng còn lại là 36 phút 10 giây. Khi trò chơi bắt đầu, sau mỗi 60 giây, mỗi phòng bắt buộc phải kéo một cần gạt xuống nếu không thời gian ở phòng đó sẽ trở về 0 ngay lập tức. Nếu thời gian ở phòng nào dừng lại trước thì khói độc sẽ được phun ra, gϊếŧ chết hai người ở trong căn phòng đó và hai người ở phòng còn lại sẽ rời khỏi đây an toàn. Sau khi đồng hồ đếm ngược 6 phút kết thúc, trò chơi sẽ chính thức bắt đầu. Trước đó, mọi người có thời gian để thảo luận với nhau.

[... Vậy các cậu sẽ chọn cứu bạn mình hay tự cứu bản thân mình đây?]

“Cô ấy muốn chúng ta tàn sát lẫn nhau đúng không ạ?”

Vân thắc mắc sau khi đọc xong quy tắc trò chơi.

“Đúng vậy.”

Hạo đáp lời: “Anh nghĩ mình cần phải tìm cách để cộng thêm 10 giây, nếu không hai đứa mình sẽ chết.”

“Gia ơi, thời gian của phòng cậu là 36 phút 10 giây đúng không?”

Hạo vừa nhìn vào bảng đồng hồ đếm ngược của mình vừa xác nhận đồng hồ đếm ngược của phòng còn lại với Gia.

“Ừ, bên này là 36 phút 10 giây. Số thứ tự của cần gạt là 1 đến 24, bốn màu sắc là xanh dương, xanh lá, đỏ và vàng.”

“Số của cần gạt bên này là 25 đến 48, còn màu thì có trắng, đen, tím và cam.”

Hạo chia sẻ thông tin ở phòng mình: “Có nghĩa là bây giờ phòng nào thời gian về 0 trước thì phòng đó thua, phòng còn lại sẽ có thể rời đi, đúng chứ?”

“Hoặc… Hoặc cũng có thể là có quy tắc ngầm?”

Gia đột nhiên nghĩ đến điều gì đó: “Có thể Ellie không thật sự muốn chúng ta tàn sát nhau.”

“Ồ, ý của cậu là chúng ta có thể thông qua cách nào đó khiến thời gian ở hai phòng trở về 0 cùng một lúc?”

“Ừm! Vậy thì không ai phải ở lại cả.”

“Nếu vậy thì có thể hai màu nào đó là một cặp, hai phòng cùng kéo một lượt hai màu đó thì có thể đồng bộ thời gian với nhau?”

Nam đưa ra ý kiến của mình.

“Thế số thứ tự thì sao ạ?”

Vân hỏi.

“Chắc là phải kéo từ nhỏ đến lớn hoặc từ lớn đến nhỏ?”

Nam ngập ngừng trả lời.

Trong lúc mọi người đang thảo luận thì đồng hồ đếm ngược ở góc màn hình đã trở về 0 và trò chơi chính thức bắt đầu. Hai chiếc đồng hồ đếm ngược trong phòng bắt đầu chạy.

“Hai cậu kéo thử một màu đi.”

Hạo nói với Gia và Nam. Nam kéo bừa một cần gạt ở gần mình xuống.

“Thời gian bên tôi thay đổi rồi!”

Hạo nói: “Giảm đi bao nhiêu vậy nhỉ? Giảm…”

“Năm… Năm mươi giây.”

Vân trả lời. Từ nãy đến giờ cô vẫn luôn chăm chú nhìn vào đồng hồ.

“Ok! Gia này, đến lượt tôi kéo nhé.”

“Ok!”

Gia đáp lời: “Thời gian bên này cũng thay đổi rồi.”

“Giảm… 1 phút.”

Nam báo thời gian.

“Hạo, tôi vừa kéo màu xanh dương số 1, còn cậu?”

“Khi nãy tôi kéo cần màu đen số 26.”

“Vậy bây giờ thế này, chúng ta kéo thêm một cần nữa cùng màu nhưng khác số để xem số thứ tự có ảnh hưởng gì đến thời gian hay không nha?”

“Ok! Vậy tôi kéo số 40 nhé. Tôi kéo rồi đấy!”

“Vẫn 1 phút phải không Nam?”

Gia quay sang hỏi Nam.

“Ừ, vẫn là 1 phút.”

Nam nói và đưa tay lấy một tờ giấy trắng gần đó ghi chú lại.

“Ok! Hạo ơi, tôi kéo cần đấy nhé.”

Gia nói rồi kéo cần gạt màu xanh dương số 9.

“Vẫn là giảm 50 giây ạ.”

Vân đọc kết quả mình vừa ghi lại.

“Vậy là thời gian chỉ liên quan đến màu sắc thôi, không liên quan đến số thứ tự.”

Gia tổng kết lại quy luật cả nhóm vừa tìm ra được.

“Ok! Gia, mày với Hạo đi thử những màu còn lại đi, còn tao với Vân sẽ ghi lại thời gian.”

Nam cất lời.

“Tao biết rồi.”

Vậy là Hạo và Gia tiếp tục thử những màu còn lại ở từng phòng, cùng lúc đó thì Vân và Nam ghi chép lại màu sắc nào tương ứng với thời gian là bao nhiêu. Sau khoảng mười vòng đếm ngược 60 giây, nhóm bốn người đã tìm ra được thời gian tương ứng với các màu sắc. Ở phòng của Hạo và Vân, màu trắng tương ứng với 50 giây, màu đen là 60 giây, màu tím là 70 giây, màu cam là 80 giây. Ở phòng của Nam và Gia, màu xanh dương tương ứng với 50 giây, xanh lá là 60 giây, màu đỏ là 70 giây, màu vàng là 80 giây.

“Gia, cậu chỉ huy nhé? Cậu giỏi toán hơn tụi này.”

Hạo nói.

“Được.”

Sau đó, cả hai phòng đều nghe theo sự sắp xếp của Gia và kéo cần gạt. Ở vài vòng đầu tiên, Gia tính toán cho thời gian ở hai phòng về đồng bộ với nhau. Đến khi đã đồng bộ được thời gian, hai phòng chỉ cần kéo cần gạt ứng với thời gian giống nhau là đã có thể đảm bảo được sự đồng bộ về thời gian rồi.

“5… 4… 3… 2… 1!”

“Yeah! Thành công rồi!”

Vân reo lên sau khi thời gian ở hai phòng trở về 0 cùng một lúc.

Cùng với sự vui mừng đó, cánh cửa phòng tự động được mở ra. Mọi người lần lượt trở về căn phòng ban đầu. Mặt đỉnh của trụ cột chứa chìa khóa đã mở ra, mặt bàn đặt chiếc chìa khóa được nâng lên. Hạo cầm lấy chìa khóa rồi dẫn đầu mọi người về lại tầng một và đi ra phía cửa chính. Anh dùng chìa khóa mở cửa và cả nhóm cùng rời khỏi căn biệt thự.

Nhóm bốn người vừa điều khiển nhân vật của mình ra khỏi cửa chính biệt thự thì nhìn thấy một cô gái đang đứng bên ngoài chờ họ. Đó là Alecto, hay có thể gọi cô với một cái tên khác, Ellie. Tiếp theo sau đó là một đoạn phim của trò chơi.

“Đã thoát ra rồi sao?”

“Tôi cứ nghĩ các cậu sẽ tự cứu bản thân mà bỏ mặc hai người bạn còn lại của mình chứ.”

“Vẫn còn nhớ chứ? Khi đó, các cậu đứng im ở đó, nhìn chúng nhốt tôi vào chiếc tủ trong phòng rồi lần lượt dùng gậy gỗ đập vào tủ. Chúng biết tôi sợ chú hề nên còn đeo mặt nạ chú hề và ném rất nhiều mặt nạ chú hề vào tủ.”

“Cả bọn chúng và các cậu, cho dù tôi có cầu xin thế nào thì cũng không một ai giúp đỡ tôi. Tôi càng hét bọn chúng càng cười lớn.”

“Sau đó, tôi tìm đến giáo viên, tìm đến hiệu trưởng để cầu cứu. Và câu trả lời tôi nhận được là bọn chúng chỉ định chọc ghẹo tôi một chút cho vui thôi, không phải chuyện gì lớn nên tôi đừng để trong lòng. Bọn hám danh, ham tiền, đồ nịnh bợ. Chẳng qua là vì gia đình của bốn tên kia đã ra mặt nên mới bỏ qua cho chúng thôi.”

“Chính vì bỏ qua cho chúng nên chúng càng lộng hành hơn và cuối cùng, chúng đã bức chết Cara!”

“Cô ấy đã làm gì sai chứ? Cô ấy đã làm gì sai chứ!”

“Nếu không ai dám trừng phạt chúng thì tôi, chính tôi sẽ làm điều đó. Các cậu biết không, khi tôi đến gϊếŧ bọn chúng, chúng thậm chí còn không nhớ tôi là ai. Nực cười thật!”

“Còn các cậu, năm đó, các cậu chỉ đứng nhìn, không hề có ý định tiến đến giúp đỡ tôi dù chỉ một chút. Đôi khi tôi vẫn nghĩ, nếu có ai đó trong các cậu chịu bước ra, chịu giúp tôi làm chứng thì có khi nào mọi chuyện sẽ tốt hơn không?”

“Vốn dĩ tôi không định để các cậu rời khỏi đây nhưng khi điều tra về các cậu, tôi biết được các cậu vì chuyện năm đó mà cũng đã chịu đựng rất nhiều sự dày vò. Vậy nên tôi quyết định cho các cậu một cơ hội, nếu các cậu có thể tìm được cách để thoát ra cùng nhau thì tôi sẽ bỏ qua. Các cậu đã thoát ra an toàn, vậy thì mọi chuyện đã kết thúc rồi.”

Từ xa có tiếng xe cảnh sát vang lên.

“Cảnh sát đến rồi, các cậu cũng đã an toàn rồi. Còn tôi, tôi đã làm xong những việc mình muốn làm nên cũng đến lúc phải dừng lại rồi.”

Tiếng còi xe cảnh sát càng lúc càng gần.

Gió nổi lên, mát lành và dịu êm. Ellie đưa tay phải lên vén lại mái tóc đang bay loạn của mình, trên cổ tay cô có một chiếc buộc tóc màu trắng.

Xe cảnh sát đã đến và đưa Ellie rời đi.

Màn hình máy tính trở về giao diện chính của trò chơi. Cả nhóm bốn người như rơi vào khoảng không yên lặng, mọi người đều ngẩn người và không ai nói với ai câu nào. Cửa sổ bình luận đang không ngừng xuất hiện những bình luận về câu chuyện và kết cuộc của “Dangerous Party”.

“Chúng ta… ý tôi là các bạn của Ellie, tuy rằng chúng ta không phải người đã bắt nạt cô ấy nhưng việc chúng ta biết và thấy cô ấy bị bắt nạt nhưng lại không đưa tay giúp đỡ thì cũng chẳng khác kẻ bắt nạt là bao.”

Hạo là người đầu tiên mở lời, phá tan bầu không khí im lặng có chút đau buồn kia.

“Bây giờ thì tao hoàn toàn hiểu câu nói ‘không có ai thật sự đứng ở vị trí trung lập’ ở đầu game rồi.”

Nam tiếp lời: “Các bạn của Ellie không bắt nạt cô ấy nhưng họ cũng không giúp cô ấy. Từ một góc độ nào đó, họ đã chọn trở thành kẻ đồng phạm.”

“Hy vọng mỗi người trong chúng ta, nếu có thể hãy cố gắng trở thành những người bảo vệ chứ không phải là một kẻ bàng quan.”

Gia góp lời.

“Hơn nữa, thật ra em nghĩ Ellie vẫn xem chúng ta là bạn, cô ấy có lẽ không thật sự hận chúng ta, nếu không cô ấy cũng sẽ không để chúng ta đi như vậy. Mong là mọi người sẽ luôn trân trọng những người bạn bên cạnh mình, cùng nhau khiến cuộc sống trở nên vui vẻ hơn.”

Vân cũng nêu một chút cảm nghĩ.

“Ừm! Này, vậy bây giờ cho tao phát biểu đầy đủ bài cảm nghĩ của mình được chưa?”

Nam bỗng nhiên hỏi một câu không đầu không đuôi.

“Bài phát biểu gì?”

Vân ngơ ngác hỏi.

“Bài phát biểu cảm nghĩ vì anh đã tìm được cái mật mã máy tính ‘Dangerous Party’ đấy.”

“Nín hộ, không ai muốn nghe mày nói mấy thứ xàm xí đó đâu.”

Hạo cắt đứt “vọng tưởng” của Nam.

“Ơ, thằng này, đó là điểm sáng của tao hôm nay đấy nhé!”

“Em tưởng điểm sáng của anh Nam hôm nay là chui qua cửa sắt ở cầu thang chứ.”

Vân nhẹ nhàng “đâm” một nhát.

“Anh đồng ý!”

Hạo vỗ tay.

“Anh cũng thấy vậy.”

Gia cố gắng để mình không cười quá lớn tiếng.

“Á à, chơi hội đồng với tao đúng không?”

Nam ra vẻ giận dữ.

“Không.”

“Không hề.”

“Đâu có đâu ạ.”



Mọi người trò chuyện một lúc lâu trên stream, sau khi tắt stream lại tiếp tục thêm một lúc mới ngắt máy. Từ hôm đó, nhóm nhỏ “Cùng hẹn chơi game” chính thức được thành lập, mối quan hệ giữa bốn người cũng trở nên thân thiết hơn rất nhiều.