Phiên ngoại 1.4: Dangerous Party - Buổi tiệc nguy hiểm

Tầng hầm

Đối diện với cầu thang đi xuống là một căn phòng không có cửa ra vào, hai bên là dãy hành lang âm u tưởng chừng như kéo dài vô tận.

Bốn người tiến vào căn phòng không có cửa kia. Trên bức tường đối diện lối ra vào, một màn hình điện tử kích thước loại trung được treo ở độ cao cao hơn đầu người một chút. Trên màn hình là dòng chữ “Trò chơi cuối cùng – hy vọng sau trò chơi này, các cậu vẫn là bạn bè của nhau” và vài dòng về quy tắc trò chơi ngay bên dưới. Phía trước bảng điện tử có hai trụ cột vuông cao đến khoảng nửa người, được đặt ở hai bên trái và phải. Mỗi mặt của trụ bên trái có một ô vuông nhỏ nằm ở khoảng giữa trụ, mỗi ô vuông có một đầu dây xích được đánh số. Ở trụ bên phải, mặt trụ hướng ra cửa có một mặt kính nhỏ nằm gần đỉnh trụ, từ đó có thể thấy được ở mặt bàn phía bên trong có một chiếc chìa khóa. Bên dưới ô kính đó là dòng chữ ghi chú “Chìa khóa cửa chính”.

Hạo và Gia tiến gần hơn đến bảng điện tử để đọc nội dung của nó. Nhưng hai người chưa đi được vài bước thì đã bị giọng nói của Nam thu hút.

“Này, bên đây có hình của tụi mình này!”

Nam lúc này đang đứng trước bức tường bên trái. Rất nhiều hình ảnh của bốn nhân vật mà bốn người đang điều khiển được dán trên tường, phần lớn là những hình ảnh chụp lén họ trong cuộc sống hằng ngày. Phía trên những bức ảnh là dòng chữ được viết bằng mực đỏ vô cùng bắt mắt: “Bạn nghĩ rằng mình không chọn đứng về phía ai cả nhưng thực ra bạn đã chọn rồi. Trên thế giới này, không có ai thật sự đứng ở vị trí trung lập đâu.”

“Đây là câu mà tụi mình đọc được ở bảng thông báo đầu trò chơi đúng không?”

Gia lên tiếng hỏi.

“Ừ, nó đấy.”

Nam đáp lời: “Nhưng đến giờ vẫn chưa biết nó có ý gì.”

“Mọi người ơi, ở đây có một bức thư này.”

Vân nói với mọi người phát hiện của mình.

Hạo, Gia và Nam nghe thấy thì dời góc nhìn của màn hình sang bức thư được dán trên tường mà Vân vừa tìm được kia.

[Hôm ấy là sinh nhật của tôi, các cậu đã cùng mọi người trong lớp tổ chức sinh nhật cho tôi. Tôi thật sự đã rất vui. Vốn dĩ, tôi nghĩ rằng đó sẽ là một ngày đáng nhớ nhưng có chuyện kinh khủng đã xảy ra. Và, nó thật sự đã trở thành một ngày đáng nhớ.

Tôi và các cậu bị băng nhóm chuyên bắt nạt ở trường đưa đến một căn phòng. Chúng nói rằng chúng sẽ tặng cho tôi một món quà tuyệt vời nhân ngày sinh nhật. Chúng bắt tôi và các cậu phải rút thăm tìm ra người sẽ chơi cùng bọn chúng. Và kẻ đó không ai khác chính là tôi.

Lúc đó tôi rất sợ hãi vì tôi biết trò chơi của chúng chắc chắn không chỉ là “trò chơi”. Nhưng nỗi sợ đó đã nhanh chóng tan biến và tôi bàng hoàng nhận ra rằng bọn bắt nạt đó không phải là những kẻ xấu xa nhất. Chính các cậu, chính chúng mày mới là những kẻ ghê tởm nhất!

Trước khi bắt đầu trò chơi, bọn bắt nạt đã hỏi rằng trong các cậu có ai muốn thay tôi chơi với chúng hay không, các cậu im lặng. Các cậu thấy tôi bị bắt nạt ngay trước mắt, các cậu vẫn im lặng. Không một ai trong số chúng mày tiến lên giúp tao, không một ai! Dù cho tôi có gào khóc khản cổ cũng không! Cho dù là ý nghĩ muốn giúp cũng không! Các cậu nói tôi là bạn của các cậu cơ mà? Các cậu nói các cậu sẽ luôn ở bên cạnh giúp tôi cơ mà? Đứng yên, trơ mắt nhìn tôi bị bọn chúng ức hϊếp là cách các cậu đối xử với người mà các cậu gọi là bạn sao?

Tôi sẽ cho các cậu hiểu cảm giác khi bản thân gặp nguy hiểm, dù có bạn bè ở đó, các cậu vẫn sẽ bị bỏ mặc!]

“Vậy nghĩa là hôm Ellie bị bắt nạt, các bạn của cô ấy có mặt ngay tại đó, thậm chí chứng kiến cả quá trình nhưng họ không làm gì để giúp cô ấy cả.”

Giọng Vân man mác buồn.

“Bây giờ thì tao hiểu ý nghĩa của câu nói ở đầu trò chơi rồi.”

Nam cảm thán: “Tưởng rằng không chọn phe nào nhưng thật ra đã chọn rồi.”

“Ellie xem những người bạn của mình là đồng phạm của bọn bắt nạt kia. Chứng kiến nhưng lại im lặng, cho dù cảnh sát đến điều tra họ cũng không nói gì về hành động của nhóm người kia.”

Hạo thở dài, tiếp lời Nam.

“Gia hiểu rồi. Vì bạn bè cô ấy không đứng ra giúp đỡ nên với cô ấy, những người bạn đó cũng không khác gì so với bọn bắt nạt.”

“Chắc đây là lý do mà Ellie mời chúng ta đến đây, để trả thù cho việc chúng ta đã làm ngơ khi cô ấy bị bắt nạt.”

Hạo đoán định: “Nhưng chúng ta vẫn chưa biết cô ấy định làm gì với bốn người bạn của mình.”

“Bên này còn mấy tệp tài liệu này mấy anh ơi.”

Vân lại tìm thấy một manh mối khác.

“Giỏi vậy. Hôm nay tìm được nhiều manh mối quá ta!”

Nam khen Vân.

“Em phụ trách tìm thôi chứ có phân tích được bao nhiêu đâu.”

Vân được khen nên có chút ngại ngùng: “Chủ yếu là mấy anh giải đề mà.”

“Anh với Gia thôi, thằng Nam nó phụ trách tấu hài.”

Hạo “đâm” một nhát dao vào tim bạn mình.

“Á! Đau nha bạn.”

Nam làm động tác ôm ngực: “Cái mật mã ‘Dangerous Party’ là mình tìm ra đấy nhé!”

“Ừ rồi, sao cũng được. Tập trung xem manh mối đi nào.”

Gia lên tiếng chấm dứt vụ cãi cọ trẻ con này.

Có tổng cộng bốn tệp hồ sơ, chúng được đặt trên một cái bàn gỗ gần đó. Bên trong mỗi tệp là thông tin chi tiết của bốn nhân vật, bao gồm những thông tin cơ bản như tên, ngày sinh, công việc hiện tại và đặc biệt là bệnh án tâm thần của từng người. Bốn người bạn của Ellie, một người mắc chứng mất ngủ kinh niên, một người thường xuyên có hành vi tự làm hại bản thân, một người mắc chứng ám ảnh sợ âm thanh và một người mắc chứng ám ảnh sợ bóng tối. Điều đáng chú ý ở đây là nguyên nhân gây ra các vấn đề này đều là từ sự áy náy khi đã bỏ mặc Ellie trong lần cô bị bắt nạt cách đây mười năm và việc lựa chọn giữ im lặng trong suốt quá trình điều tra sau đó.

“Thật ra... tụi mình đều cảm thấy có lỗi vì khi đó đã bỏ mặc cô ấy.”

Gia cất lời, giọng cậu dường như có chút buồn bã.

“Ok! Vậy là câu chuyện của tụi mình hoàn chỉnh rồi đấy.”

Gia tiếp tục nói sau khi dừng lại một lúc, phá tan bầu không khí có phần u ám giữa mọi người: “Thế còn Cara thì sao?”

“Manh mối của Cara ở bên kia ạ.”

Vân hào hứng nói. Ừ thì, khi nãy cô đi về phía bức tường bên phải và nhìn thấy ảnh của Cara được dán ở đấy.

“Anh nên gọi mày là gì mới được nhỉ? Chó nghiệp vụ? Tìm đồ giỏi thật đấy.”

Nam cố nén cười mà nói.

“Chó nghiệp vụ? Nghe cũng ngầu nhỉ?”

Vân nghiêm túc cân nhắc về biệt danh này.

Hạo và Gia nghe hai người nói chuyện thì cùng bật cười rồi tiến về phía bức tường đối diện.

Góc tường bên này được bày trí khiến cả nhóm không khỏi liên tưởng đến một bàn thờ nhỏ. Trên tường dán đầy những bức ảnh của Cara. Nụ cười luôn thường trực trên môi cô, trông cô rực rỡ như ánh mặt trời. Bên cạnh các bức ảnh là vô số những tờ giấy ghi chú.

[Từ hôm gặp cậu ở câu lạc bộ, tớ biết tim mình đã lạc vào mê cung do cậu tạo ra rồi.]

[Hôm đó cậu cười với tớ, còn rủ tớ đi chơi. Cậu không biết là tớ đã vui đến thế nào đâu.]

[Cậu tặng tớ một chiếc buộc tóc màu trắng, cậu nói nó rất hợp với tớ.]

[Hôm nay là ngày 17 tháng 11, chúc cậu sinh nhật vui vẻ nhé, Cara!]

[Hôm nay là ngày giỗ của cậu. Tớ có mua loại bánh cậu thích đến cho cậu rồi đấy, không biết cậu đã ăn chưa nhỉ?]

Và phía trên cùng của những bức ảnh là một dòng chữ màu đỏ khác “Tớ sẽ trả thù cho cậu và chính bản thân tớ.”

“Hai người họ là một đôi?”

Hạo hỏi với giọng ngạc nhiên.

“Chắc là thế rồi.”

Nam trả lời: “Tụi mày đọc mấy dòng đó đi, cho dù không phải một đôi thì cũng chắc chắn được rằng Ellie thích Cara.”

“Nghĩ theo kiểu nào thì cũng đau lòng.”

Vân cảm thán.

“Hừm...”

Nam thở dài: “Ok! Bây giờ mình làm sao để thoát ra đây? Vân, có tìm được gì không?”

“Cái này thì em không biết...”

“Thu lại danh hiệu chó nghiệp vụ nhé!”

“Ơ...”

“Bên này.”

Gia lên tiếng và điều khiển nhân vật đi về phía màn hình điện tử khi nãy: “Tao nghĩ mình cần chơi trò này thì mới lấy được chìa khóa.”

Trên bảng điện tử, phía bên dưới dòng chữ thần bí kia là quy tắc chọn đội của trò chơi. Bốn người chơi sẽ lần lượt rút thăm ở trụ cột bên trái, rút được hai màu giống nhau sẽ tự động trở thành một đội. Mỗi đội sẽ tiến vào căn phòng được đánh dấu bằng màu sắc giống với màu trên thăm đã rút được. Ở đó người chơi sẽ tìm được luật chơi chi tiết.

Nhóm bốn người kéo dây chia đội và kết quả là Hạo và Vân một đội, Gia và Nam một đội. Kế đó, hai đội ra khỏi phòng, đi về hai hướng khác nhau của hành lang và vào căn phòng đã được phân chia sẵn.