Phiên ngoại 1.3: Dangerous Party - Buổi tiệc nguy hiểm

Lầu một

Sau khi Nam rời cầu thang để đi lên tầng hai, tầng một chỉ còn lại Hạo và Gia. Tuy không ai nói với ai câu nào nhưng cả hai chia nhau ra tìm ở hai nơi khác nhau một cách rất ăn ý. Hạo đi về phía phòng khách.

Phòng khách của căn biệt thự có một cái kệ tivi lớn, đối diện nó là một bộ ghế sô pha sang trọng. Hạo nhìn xung quanh và quyết định bắt đầu tìm từ kệ tivi. Khi tìm đến hộc tủ thứ ba thì anh phát hiện được một bài báo. Tiêu đề là “Buổi tiệc bắt nạt tại trường trung học”.

Đại ý nội dung là tại trường trung học Hope có một nhóm bốn học sinh nam chuyên tổ chức một hoạt động có tên là “Buổi tiệc bắt nạt” mỗi tháng một lần, mỗi lần bọn họ sẽ chọn một hoặc một vài người đến “tham gia”. Trước đó, họ sẽ tìm hiểu xem người được mời sợ thứ gì nhất để đến ngày “buổi tiệc” diễn ra họ sẽ dùng chính thứ đó để hù dọa “khách mời”. “Buổi tiệc” này sau đó bị nhà trường phát hiện nhưng do bốn thành viên đều ở tuổi vị thành niên và không đủ chứng cứ nên cả bốn người đều không bị xử lý. Có nguồn tin cho biết, gia đình của các thành viên trong nhóm đều thuộc tầng lớp có tiền, có quyền nên đã vung tiền để ban lãnh đạo trường giấu chuyện này đi.

Hạo tiếp tục tìm ở những hộc tủ còn lại và tìm được một chiếc chìa khóa. Ngay khi anh vừa định đến nhà bếp tìm Gia thì đã thấy nhân vật của Gia đang chạy về phía nhân vật của mình.

“Cậu có tìm được cái chìa khóa nào không?”

Gia lên tiếng hỏi: “Chỗ tôi có một cái hộp cần chìa khóa để mở.”

Lúc nãy khi chia nhau ra, Gia đi về phía nhà bếp để tìm manh mối. Cậu tìm thấy một bức tranh lớn được treo ở bức tường phía đối diện kệ bếp, bên cạnh một cánh cửa bị khóa. Đây là tác phẩm “Judith Slaying Holofernes” (Judith gϊếŧ Holofernes) của nữ họa sĩ người Ý Artemisia Gentileschi. Bức tranh vẽ về nữ anh hùng Judith và người hầu gái của mình cùng nhau chặt đầu viên tướng Holofernes. Gia thử nhấn vào bức tranh và phát hiện một khoảng trống ở phía sau nó, ở đó đặt một cái hộp thiếc đã bị khóa bằng ổ khóa. Vì cậu không tìm được chìa khóa nào ở nhà bếp nên cậu nghĩ rằng có lẽ chìa khóa nằm ở chỗ của Hạo.

“Có, tôi tìm được một chiếc chìa khóa này.”

Hạo vừa đáp lời vừa thao tác mở trang đạo cụ, chuyển bài báo vừa tìm được cho Gia: “Cậu đọc bài báo này đi, còn cái hộp thì cậu để tôi mở cho.”

Gia nghe vậy thì thao tác chuyển cái hộp thiếc kia cho Hạo, còn mình thì mở bài báo vừa nhận được ra đọc. Gia cảm thấy sống lưng mình lạnh đi khi đọc bài báo đó.

“Oh my god (Ôi trời ơi)!”

Gia vừa đọc xong thì nghe thấy tiếng Hạo, giọng anh mang đầy sự ngạc nhiên và ghê tởm.

“Sao vậy?”

“Trong cái hộp này là một bài báo khác và vài tấm ảnh. Cậu xem thử đi. Bọn này đúng là biếи ŧɦái mà!”

Hạo nói rồi chuyển mọi thứ sang cho Gia.

Gia vừa xem những tấm ảnh thì nhận ra đây là cô gái mình đã thấy trong đoạn phim tìm được ở phòng giải trí.

“Này, đây là cô gái trong đoạn phim tôi tìm được khi nãy đấy.”

Nói đoạn, Gia chuyển đoạn phim cho Hạo rồi xem đến bài báo.

Đây là bài báo về vụ tự sát của một nữ sinh trường trung học Hope. Qua tấm ảnh thẻ được đăng trên mặt báo, Gia nhận ra cô gái này với cô gái trong đoạn phim và những tấm ảnh mình đã xem là cùng một người. Theo thông tin trong bài, cô gái này tên Cara, là học sinh của trường trung học Hope. Ngày 12 tháng 3 năm 20xz, cô được phát hiện đã tử vong tại khoảng sân ở mặt sau tòa nhà bỏ hoang của trường. Người chứng kiến là một nhóm bốn học sinh nam cùng trường, những người này nói rằng cô đột nhiên chạy về phía hành lang và nhảy xuống. Vì có đoạn video làm chứng và không tìm được chứng cứ khác chứng minh cô bị hại nên cảnh sát chỉ xử lý vụ án như một vụ tự sát thông thường.

“Như vậy bây giờ chúng ta có hai nạn nhân là Ellie và Cara. Ellie là người mời chúng ta đến đây, còn Cara thì đã chết rồi.”

Gia đóng cửa sổ đạo cụ lại: “Có điều đến giờ chúng ta vẫn chưa biết hai cô gái này có liên quan gì đến nhau. Không biết trên lầu có tìm được gì không nhỉ?”

“Gia, cậu nghĩ có khi nào Ellie là hung thủ gϊếŧ bốn thành viên của nhóm bắt nạt kia không?”

Hạo bỗng nhiên hỏi một câu không đầu không đuôi.

“Suy luận của cậu là gì?”

“Chưa có chứng cứ gì nhiều, chỉ là cảm giác của tôi thôi. Này nhé, người mời chúng ta đến buổi tiệc hôm nay là Alecto, mà Alecto chính là Ellie, cũng có nghĩa là Ellie mời chúng ta đến đây. Ở khắp nơi trong căn biệt thự này, đến thời điểm hiện tại, đều là thông tin về nhóm bắt nạt kia và hai nạn nhân của chúng.”

Hạo phân tích các manh mối một lần nữa.

“Tuy rằng đây là cách để người chơi tìm hiểu nội dung game nhưng mà nếu đặt vào logic của câu chuyện thì tại sao một nạn nhân của bắt nạt học đường lại có nhiều thông tin liên quan đến những kẻ bắt nạt mình trong nhà như vậy? Do đó, tôi nghĩ khả năng Ellie là hung thủ rất cao.”

“Ừm. Cậu nói có lý đấy.”

Gia gật gù đồng ý, đúng là cậu không nghĩ đến khía cạnh này.

“Hoặc cũng có thể là do tôi nghĩ nhiều quá, he he.”

Hạo bất chợt cười ngượng ngùng: “Lỡ mà có đoán sai thì cậu không được cười tôi đấy!”

“Ừ, tôi không cười cậu đâu.”

Gia bị giọng điệu vừa rồi của Hạo chọc cười.

Lầu hai

“Anh Nam!”

Vân đang đứng trước cửa thư phòng ở lầu hai đợi Nam.

“Đi thôi!”

Nam vừa điều khiển nhân vật đi đến chỗ Vân vừa đáp lời cô.

Hai người mở cửa và bước vào trong. Ngoài những đồ nội thất thường thấy trong thư phòng như kệ sách và bàn làm việc, thứ nổi bật nhất ở đây là bức tượng Nữ thần công lý được đặt ở góc phòng. Vị nữ thần bịt mắt, một tay cầm kiếm, một tay cầm cán cân công lý.

“Ừm... anh tìm ở kệ sách nhé.”

“Vậy em tìm ở bàn làm việc.”

Dứt lời, hai người tiến về nơi đã được phân công.

Nam tìm được trên kệ sách một tệp hồ sơ với dòng chữ “Bệnh án – Tên bệnh nhân: Ellie”. Bên trong tệp, ngoài bệnh án của Ellie thì còn một mảnh giấy ghi hai chữ số của mật mã cầu thang.

Bệnh án ghi lại chẩn đoán và quá trình điều trị kéo dài bốn năm của Ellie tại một bệnh viện tâm thần. Khi nhập viện, cô nói mình lúc nào cũng có thể nghe được tiếng cười khoái trá của bọn bắt nạt vào đêm hôm đó, nói mình nhìn thấy được cảnh tượng Cara nhảy lầu. Những âm thanh, hình ảnh đó cứ ám ảnh cô, rút cạn sức lực của cô.

“Anh tìm được bệnh án của Ellie này.”

Nam chia sẻ manh mối vừa tìm được của mình với Vân.

“Anh Nam, anh sang xem thử cái mật mã này đi.”

“Sao đấy?”

Nam nghe thế thì điều khiển nhân vật tiến đến bàn làm việc.

Vân phụ trách tìm manh mối ở bàn làm việc và cô bắt đầu với những chiếc ngăn tủ. Cô tìm được một chiếc chìa khóa với dòng chữ “Chìa khóa tầng hầm”. Tiếp đó, cô thao tác mở chiếc máy tính trên bàn lên. Chiếc máy tính này yêu cầu mật mã nhưng cô vừa tìm hết các ngăn tủ của bàn làm việc rồi, không có gợi ý nào cả. Sau đó, cô đi một vòng quanh phòng để tìm nhưng vẫn không thu hoạch được gì. Ngay khi cô vừa trở về chỗ bàn làm việc thì Nam lên tiếng chia sẻ về tệp hồ sơ bệnh án, vậy là cô nhờ Nam đến giúp mình.

“Em tìm một vòng quanh phòng rồi nhưng không thấy gợi ý nào cả.”

Vân nói lại với Nam kết quả tìm kiếm của mình.

“Đây, xem cái này trước đi.”

Nam thao tác gửi tệp bệnh án cho Vân: “Để anh thử.”

Vân nghe theo lời Nam, cô mở tệp hồ sơ ra xem.

Trong lúc đó, Nam lại đi tìm khắp phòng một lần nữa nhưng đúng như Vân đã nói, không có bất kỳ gợi ý mật mã nào ở đây cả. Vậy là Nam quyết định hỏi thử Hạo và Gia xem hai người có tìm được manh mối gì có thể giúp giải được mật mã hay không.

“Không, tụi này không tìm được gì cả.”

Gia nói: “Chỉ có manh mối của mật mã cầu thang thôi.”

“Nếu thật sự không có gợi ý thì chỉ có thể tự suy luận thôi.”

Hạo tiếp lời Gia.

“Suy luận chay vậy luôn à? Không dựa vào manh mối luôn?”

Nam ngạc nhiên hỏi lại.

“Thường thì sẽ có đấy. Với những mật mã không có manh mối ở gần nó thì chúng ta sẽ dùng các manh mối đã có trước đó rồi nhưng vẫn chưa sử dụng ấy.”

Gia là người trả lời Nam: “Còn một vài trường hợp cá biệt hơn thì người chơi phải tự nghĩ vì nó hoàn toàn không có gợi ý.”

“Tao nghe xong thì thấy kiểu nào cũng giống đoán mò.”

Nam chốt lại.

“Nó đấy bạn.”

Hạo đáp.

“Vậy mình còn manh mối gì chưa dùng đến không nhỉ?”

Vân đã xem xong bệnh án nên tham gia vào cuộc thảo luận.

Mọi người chia sẻ những manh mối vừa tìm được và thống kê lại tất cả những gợi ý có thể dùng. Hạo, Gia và Nam đưa ra những mật mã có thể dùng, Vân thì nhập những mật mã đó vào máy tính nhưng vẫn không mở được. Một lúc sau, Nam đột nhiên la lên.

“Ê, hay là...”

Giọng nói của anh đầy sự phấn khích: “Vân, thử tên của game này đi.”

“Tên của game ạ?”

Vân ngơ ngác hỏi lại: “Ý anh là ‘Dangerous Party’ ấy ạ?”

“Ừ, nhập thử xem sao.”

Vân nhập dòng chữ “Dangerous Party” vào ô mật mã theo lời Nam và nhấn nút “Xác nhận”. Màn hình trang chủ của máy tính hiện lên.

“Mở được thật rồi này!”

Vân reo lên.

“Thật à? Sao mày đoán được vậy?”

Gia tò mò hỏi.

“Biết sao không? Bởi vì khi nãy hai đứa bây có nói đã tìm được bài báo về buổi tiệc bắt nạt gì đó mà khách mời là nạn nhân đúng không? Tụi mình cũng được mời đi dự tiệc đúng không? Tên của trò chơi này cũng có nghĩa là buổi tiệc đúng không? Vậy nên tao mới nghĩ đến từ ‘Dangerous Party’ đấy.”

Nam ra vẻ tự hào về suy luận của mình.

“Vỗ tay cho đồng chí Nam nào.”

Hạo nói và có tiếng vỗ tay phát ra từ cuộc gọi ngay sau đó. Gia nghe thấy thì cũng vỗ theo.

“Cảm ơn, cảm ơn và cảm ơn.”

Nam ra vẻ hưởng thụ tiếng vỗ tay: “Xin cảm ơn mọi người đã dành sự yêu thích cho tôi, con cảm ơn bố mẹ đã nuôi nấng con nên người, cho con có cơ hội được tham gia vào trò chơi này...”

“Manh mối, manh mối mấy anh ơi!”

Vân lên tiếng cắt ngang “bài phát biểu” của Nam.

“Mày cho anh nói hết không được à?”

Nam vờ tỏ vẻ bất mãn.

“Thôi, anh nói dài lắm. Nghe hết chắc tới sáng quá.”

“Ơ hay, con bé này...”

“Em đọc manh mối trong máy tính nhé!”

Vân không thèm để ý đến Nam nữa. Tổ trưởng của cô đôi khi là vậy đấy, nói nhiều nhưng mà không có nội dung.

“Có bốn tệp tài liệu, mỗi tệp là thông tin cá nhân của một tên trong nhóm bắt nạt. Có ảnh, tên, nghề nghiệp hiện tại, chỗ ở hiện tại. Và mỗi tệp đều có một dòng chú thích ‘Đã giải quyết’ ở cuối.”

“Này, vậy giả thuyết của cậu có thể đúng thật đấy!”

Gia nói.

“Giả thuyết gì của ai đấy?”

Nam ngơ ngác hỏi.

“Giả thuyết của tao. Khi nãy tao nói với Gia hung thủ của bốn vụ án gϊếŧ nhóm bắt nạt kia có khả năng cao chính là Ellie.”

Hạo trả lời: “Bây giờ tìm được hồ sơ của bốn tên đó, còn cả dòng chữ ‘Đã giải quyết’ kia nữa thì chắc là không sai rồi.”

“Nghĩa là Ellie gϊếŧ bốn người kia là để báo thù cho việc chúng đã bắt nạt mình vào năm cấp 3, khiến cô phải chịu dày vò, thậm chí phải nhập viện điều trị.”

Nam tổng kết lại: “Còn nữa, tao đang nghĩ có khi nào Ellie cũng đang giúp Cara báo thù hay không?”

“Vì có nhiều manh mối của Cara xuất hiện đúng không anh?”

Vân hỏi.

“Ừ. Những nhân vật xuất hiện trong manh mối đều liên quan đến đến chuỗi bắt nạt năm xưa, do đó anh nghĩ Ellie và Cara chắc chắn có liên quan. Nói không chừng Ellie không chỉ báo thù cho bản thân mà còn cho cả Cara nữa. Và nếu nghĩ theo hướng đó vậy tụi mình thì sao?”

“Ừ nhỉ? Tại sao tụi mình lại có mặt ở đây?”

Hạo nhanh chóng hiểu được ý của Nam.

“Là sao? Gia vẫn chưa hiểu.”

“Ý của Nam là nếu mọi nhân vật tại căn biệt thự này đều liên quan đến các vụ bắt nạt vậy thì tụi mình chắc chắn cũng có liên quan.”

Hạo giải thích rõ ràng hơn cho Gia.

“Đúng nhỉ, tụi mình có liên quan như thế nào? Hơn nữa, hình của tụi mình đã bị xé, có khi nào mình cũng tham gia bắt nạt cô ấy không?”

“Hay mình là nạn nhân tiếp theo mấy anh nhỉ?”

Vân dè dặt hỏi ba người anh của mình.

“Có thể lắm nha.”

Nam cố ra vẻ rùng rợn: “Hù... Hù... Hù...”

“Tao tắt tiếng mày đấy.”

Hạo đe dọa: “Bây giờ mình là gì tiếp theo nhỉ?”

“Ở bếp có một cánh cửa thông xuống tầng hầm bị khóa. Gia nghĩ bây giờ mình mở cửa cầu thang trước để Nam và Vân xuống đây rồi mọi người cùng nhau tìm chìa khóa.”

“Chìa khóa cửa tầng hầm ạ? Tụi em tìm thấy rồi nè.”

“Thật à? Vậy đến chỗ cầu thang mở cửa rồi đi xuống tầng hầm thôi.”

Nam và Vân quay về chỗ cánh cửa kéo ở cuối chân cầu thang. Nhóm bốn người thông qua hai mảnh giấy manh mối tìm được ở tầng một và hai, giải ra mật mã của cánh cửa kéo là 1711.

Cả nhóm nhanh chóng di chuyển về phía nhà bếp, nơi có cánh cửa dẫn xuống tầng hầm của căn biệt thự. Vân dùng chìa khóa tìm được ở thư phòng lầu hai mở cửa. Phía sau cánh cửa là một chiếc cầu thang dạng xoắn ốc. Khác với sự sang trọng của tầng một và tầng hai, cầu thang và bức tường ở hai bên nó được xây bởi một loại gạch nung có màu nâu đỏ. Bề mặt nó sần sùi như gạch tổ ong.

“Đi thôi.”

Hạo dẫn đầu, những người còn lại theo sau anh cùng bước xuống cầu thang.

Bề ngang của cầu thang không quá rộng, chỉ đủ cho hai người đi song song. Không gian ở đây rất u ám, chỉ có ánh sáng leo lắt của một vài chiếc đèn treo theo phong cách cổ điển được gắn rải rác trên tường dọc theo lối đi. Gần một phút sau, cả nhóm đã xuống được đến tầng hầm. Ở đây, ánh sáng có vẻ tốt hơn một chút.