Phiên ngoại 1.2: Dangerous Party - Buổi tiệc nguy hiểm

Lầu hai – phòng ngủ chính

Phòng ngủ chính của căn biệt thự theo phòng cách Victorian này có tông màu chủ đạo là trắng và xanh coban.

Sau khi mọi người thống nhất tự mình thoát khỏi căn phòng đầu tiên thì Vân cũng bắt đầu tìm kiếm manh mối. Cô cho nhân vật đi đến tủ đầu giường và phát hiện trong ngăn tủ có một chiếc chìa khóa và một bài báo. Đây là bài báo giống như bài báo mà Hạo và Gia tìm được ở lầu một.

“Ồ, chủ đề của game này là bạo lực học đường.”

Vân nói với mọi người trong phòng stream: “Ê, có khi nào bốn người tụi tui cũng là thủ phạm không, giống kiểu đồng phạm này kia ấy...”

Vân vừa nói vừa tiếp tục đi về phía tủ quần áo. Trong tủ, ngoài quần áo thì còn có một cái két sắt cần nhập mật mã. Cô tiếp tục tìm bên dưới gầm giường. Ở vị trí sàn nhà gần đầu giường, Vân tìm được một chiếc hộp gỗ bị khóa. Cô dùng chìa khóa vừa tìm được ở hộc tủ mở khóa, bên trong là một mảnh giấy gợi ý mật mã két sắt và một quyển nhật ký. Trang đầu tiên của quyển nhật ký có một cái tên: Ellie.

[Ngày 28 tháng 2 năm 20xy,

Chúng ta không phải là bạn bè sao? Tại sao các cậu lại làm như vậy với tôi, tại sao không ai đứng ra giúp đỡ tôi? Tôi hận tất cả các cậu.]

[Ngày 15 tháng 3 năm 20xy,

Tối qua tôi lại mơ thấy hình ảnh đêm hôm đó nữa rồi. Đáng sợ quá!]

[Ngày 30 tháng 5 năm 20xy,

Mấy hôm nay tôi không chỉ nằm mơ mà hình như còn nghe thấy tiếng của bọn quái vật kia nữa. Tôi đang bị gì thế này?]

[Ngày 12 tháng 3 năm 20xz,

Tôi vừa đọc báo, bọn quái vật đó hại chết Cara rồi! Đồ quái vật, quái vật!]

[Ngày 4 tháng 5 năm 20xz,

Tôi nghe thấy rất nhiều tiếng la hét, chúng khiến tôi nhức cả đầu. Bố mẹ đưa tôi vào bệnh viện tâm thần rồi.]

“Ellie? Là ai nhỉ?”

Vân thắc mắc: “Thôi, tạm thời đặt dấu chấm hỏi đã, giải mật mã trước.”

Vân mở tờ giấy gợi ý mật mã lên màn hình. Đây là một câu đố suy luận logic. Có chín con vật đại diện cho chín chữ số khác nhau, đề bài yêu cầu phải dựa vào gợi ý có sẵn để tìm được vị trí của từng con vật trên bàn cờ 3x3. Trên bàn cờ có bốn ô vuông được tô màu khác những ô còn lại, biểu thị đây là những con số của chuỗi mật mã.

“Cuối cùng cũng giải ra được rồi!”

Vân phấn khích reo lên: “Mật mã là 2504.”

Két sắt trong tủ quần áo được mở ra. Bên trong nó lại là một cái hộp gỗ bị khóa bởi ổ khóa và một mảnh giấy gợi ý mật mã cửa phòng.

“Ơ, có ổ khóa nữa này?”

Vân ngơ ngác hỏi khi thấy một ổ khóa mới nhưng cô không còn chiếc chìa khóa nào chưa dùng cả: "Hay mình bỏ sót chỗ nào rồi?”

Vân tìm khắp phòng một lần nữa nhưng vẫn không tìm được chiếc chìa khóa nào cả.

“Ưʍ... Để chút nữa hỏi mọi người xem thế nào.”

Vân tạm gác chuyện chìa khóa lại để giải mật mã của phòng ngủ chính.

“Để xem nào... A, giải ra rồi, mật mã cửa phòng là 0405.”

Vân nhập mật mã rồi rời khỏi phòng ngủ. Ngay ra khỏi cửa, cô nhìn thấy Nam cũng vừa bước ra khỏi phòng ngủ phụ ở đầu hành lang bên trái của cô.

Lầu hai – phòng ngủ phụ

Phòng ngủ phụ mang tông màu trắng và xanh lơ. Tuy là phòng ngủ nhưng trong phòng lại có một cái bàn làm việc và một vài kệ sách.

Nam tiến về phía đầu giường và tìm được bài báo về nhóm bốn người kia ở bên dưới gối nằm. Kế đó anh lại đi đến chỗ bàn làm việc. Trên bàn có để hình của một người phụ nữ sang trọng và quý phái nhưng vẻ mặt của cô lại vô cùng buồn bã. Nam nhận ra đây là hình của Alecto, chủ căn biệt thự và là người gửi thư mời mọi người đến đây. Hộc bàn của bàn làm việc bị khóa bằng một ổ khóa mật mã.

“Ơ, mới đó mà đã phải giải đề rồi à?”

Nam không live stream như ba người còn lại nên sau khi tự lẩm bẩm, anh di chuyển nhân vật đến những chỗ khác trong phòng để tìm manh mối. Anh đến mở tủ quần áo và phát hiện bên trong có một cái két sắt, cần một chiếc chìa khóa để mở nó ra.

“Ủa, vậy gợi ý của mật mã hộc tủ ở đâu nhỉ?”

Nam lại đi ngược trở về bàn làm việc: “Ủa, kệ sách này nhấn vào được này.”

Hình ảnh chi tiết của kệ sách hiện lên màn hình. Trên các cạnh của kệ sách có dán những chữ cái la-tinh và những đường kẻ trông có vẻ giống mê cung.

“Đây chắc là mật mã của hộc tủ nè.”

Nam tự nói nhỏ với bản thân

“Để xem nha, nếu đi từ chỗ này... A, những chữ cái này ghép lại được thành một câu nè: ‘Look at the red books’ (Hãy nhìn vào những quyển sách màu đỏ).”

Nam nhìn vào kệ sách, có tổng cộng năm quyển sách đỏ trên kệ. Anh lần lượt nhấn vào từng quyển. Trên bìa mỗi quyển sách có một chữ cái được khoanh tròn lại, biểu thị đây là ký tự liên quan đến mật mã, ở góc bìa lại được đánh các số từ 1 đến 5, biểu thị số thứ tự của chữ cái đó trong chuỗi mật mã.

“Vậy mật mã là... ELLIE. Ellie là tên người à? Tên ai nhỉ?”

Nam vừa nói vừa thao tác nhân vật đến chỗ hộc bàn và nhập chuỗi ký tự kia vào. Trong ngăn bàn là một chiếc chìa khóa có móc một mảnh giấy ghi “Chìa khóa két sắt” và một xấp ảnh đã bị xé thành nhiều mảnh. Sau khi thao tác để ghép những tấm ảnh lại, Nam nhận ra đây là hình ảnh của chủ căn biệt thự, cô Alecto và các bạn của mình thời cấp ba vì mọi người đều mặc đồng phục trung học.

“Khoan đã! Người này hình như là mình mà đúng không?”

Nam nhìn vào người con trai đứng ngoài cùng bên phải và bất ngờ nhận ra người này chính là nhân vật mình đang điều khiển.

“Ồ, thú vị rồi đây.”

Nói đoạn, Nam lại cho nhân vật đi đến tủ quần áo để mở két sắt. Bên trong két sắt lại có một chiếc chìa khóa khác và gợi ý mật mã của cửa phòng.

“Còn cái gì chưa mở nữa à? Hết rồi mà nhỉ? Mật mã phòng cũng có luôn rồi... Thôi mở cửa phòng trước cái đã.”

“Ok, đã giải được rồi. Mật mã phòng là 2504.”

Nam bước ra khỏi phòng thì thấy Vân cũng vừa đi ra từ phòng ngủ chính.

“Anh Nam!”

Vân vừa nói vào cuộc gọi nhóm vừa điều khiển nhân vật của mình đi về phía nhân vật của Nam.

“Phòng của em có cái gì cần dùng chìa khóa để mở không? Chỗ anh có một cái chìa khóa chưa dùng này.”

“Cần chìa khóa ạ? A, có! Em có một cái hộp cần chìa khóa nè! Nhưng em đưa anh mở kiểu gì bây giờ?”

“Chờ anh xíu!”

Nam nói rồi thao tác mở trang đạo cụ ra: “Thấy rồi. Phía bên dưới mấy ô chứa đạo cụ có ba cái chấm nhỏ ấy, em nhấn vào đấy rồi chọn gửi cho anh là được.”

Vân làm theo và đưa được cái hộp gỗ cô lấy trong két sắt phòng ngủ chính đưa cho Nam. Nam dùng chìa khóa tìm được trong két sắt phòng ngủ phụ mở ra. Bên trong là một tờ giấy chứng nhận đổi tên.

[... Cô Ellie chính thức đổi tên thành cô Alecto.

... Ngày xác nhận: 25/04/20aa.]

“Là giấy chứng nhận đổi tên, đổi từ tên Ellie sang Alecto.”

Nam đọc thông tin trong tờ giấy.

“Oh my god (Ôi trời ơi)!”

Vân la lên một cách ngạc nhiên: “Lúc nãy em tìm được một quyển nhật ký trong phòng, quyển nhật ký đó là của Ellie, Ellie bị bạo lực học đường đó. Vậy nghĩa là Alecto bị bạo lực học đường!”

“Đúng rồi, em có tìm được bài báo nào về một nhóm bạo lực học đường bốn người không?”

Nam nghĩ ra điều gì đó.

“Trường trung học Hope gì đó đúng không anh?”

“Ừ, nó đó.”

“Có, có. Em có tìm được một bài báo về nhóm đó.”

“Anh đang nghĩ không biết Alecto có liên quan gì đến nhóm đó không? Có khi cô ấy là nạn nhân của nhóm đó ấy chứ.”

“Có thể lắm nha!”

Vân gật gù đồng tình với ý kiến của Nam: “Mình hỏi thử anh Hạo với anh Gia xem hai anh ấy có tìm được manh mối gì không.”

“Ừ.”

“Anh Hạo ơi, anh Gia ơi!”

Vân lớn tiếng gọi.

“Anh nghe này.”

Gia trả lời.

“Sao đó nhỏ?”

Hạo tiếp lời Gia.

Hạo và Gia đã ra khỏi phòng được một lúc, khi Vân gọi thì hai người đang đi lòng vòng ở tầng một để tìm manh mối mới.

“Em với anh Nam tìm được cái này. Ở phòng ngủ chính, em tìm được quyển nhật ký của một người tên là Ellie, ghi lại việc cô ấy bị bạo lực học đường. Sau đó anh Nam dùng chìa khóa tìm được ở phòng anh ấy mở một cái hộp gỗ ở phòng của em ra thì tụi em phát hiện bên trong là giấy đổi tên của Ellie. Cô ấy đổi tên từ Ellie thành Alecto, cũng chính là người tổ chức buổi tiệc hôm nay ấy ạ.”

“Chưa hết đâu, tao còn tìm được một xấp ảnh cũ bị xé trong phòng ngủ phụ. Xấp ảnh đó là hình Alecto và nhóm bạn thời trung học của cô ấy. Nhóm bạn đó rất có khả năng là tụi mình vì tao thấy có hình nhân vật của tao với Vân trên đó.”

Nam tiếp lời Vân: “Với cả tụi tao còn tìm được một bài báo về một nhóm chuyên bắt nạt ở trường học, tụi tao đoán có thể Alecto là nạn nhân của nhóm đó và tụi mình có khả năng liên quan gì đó đến vụ bắt nạt đó.”

“Từ từ nào. Nam, giấy đổi tên gì đó có ghi ngày sinh không?”

Hạo hỏi.

“Có. Ngày sinh của Ellie là 23/02.”

“Vậy là đúng rồi. Tao tìm được một tấm căn cước công dân cũ, chỉ thấy được mỗi ngày sinh. Nếu đúng như mày nói thì đây là căn cước cũ của Ellie, cô ấy đổi tên rồi mời nhóm bạn cũ đến đây sau đó nhốt lại, cô ấy định là gì? Báo thù à?”

“Vẫn còn một người nữa đấy.”

Gia lên tiếng sau khi đã nghe mọi người phân tích.

“Gia tìm được trong máy tính ở phòng giải trí một đoạn phim an ninh ghi lại hình ảnh bốn người của nhóm bắt nạt đó đang bắt nạt một cô gái nhưng cô gái đó không phải Alecto. Hình của Alecto lúc mới vào game có hiện lên cho mình thấy rồi nên Gia mới biết không phải cô ấy.”

“Hai anh có tìm được thông tin gì về cô gái đó không?”

Vân thắc mắc.

“Vẫn chưa, bọn anh đang tìm đây.”

Gia dịu dàng trả lời.

“Ok, tóm lại thì bây giờ tụi mình biết được những manh mối thế này: có một nhóm bắt nạt ở trường trung học Hope, một đoạn phim an ninh ghi lại được chúng đang bắt nạt một cô gái nhưng tạm thời vẫn chưa biết cô gái này là ai, Alecto là Ellie và cô ấy mời tụi mình, nhóm bạn cũ thời trung học đến đây rồi nhốt lại vì lý do gì thì cũng chưa rõ nhưng có thể liên quan đến một vụ bắt nạt, Alecto cũng bị bắt nạt nên có thể tụi mình liên quan đến vụ việc của cô ấy hoặc của cô gái kia. Đúng rồi, với cả Alecto và cô gái kia có quan hệ thế nào tụi mình vẫn chưa biết.”

Hạo tổng kết lại tất cả các thông tin mọi người vừa trao đổi với nhau.

“Ê, Hạo, Gia, nhìn qua bên phải nè!”

Nam bỗng cất tiếng.

“Ở đâu xuất hiện vậy?”

Gia giật mình khi thấy Nam và Vân xuất hiện ở chỗ cầu thang.

Thì ra trong lúc Hạo đang phân tích vụ án, Nam và Vân đã đi theo lối cầu thang xuống tầng một. Và lúc này hai người đang đứng ngay trước mặt Hạo và Gia, chỉ cách một cánh cửa kéo không lá bằng sắt.

“Cửa này không mở được ạ?”

Vân thử mở cửa nhưng không thành.

“Ừ, không mở được đâu.”

Gia trả lời Vân: “Phía bên này có một ổ khóa mật mã.”

Gia còn chưa nói hết câu thì mọi người đã nghe thấy giọng điệu đầy vẻ chê bai của Hạo vang lên.

“Mày mà qua đây được tao bao trà sữa mày một tháng.”

Gia và Vân vội vàng chuyển góc nhìn về phía nhân vật của Nam thì thấy anh đang cố gắng điều khiển nhân vật của mình chui qua khe của cánh cửa cuốn. Dưới sự nỗ lực không ngừng, anh đã đưa được một tay và một chân sang bên kia.

“...”

Cả Vân và Gia đều không biết nên nói gì trước cảnh tượng này.

“Tao từ bỏ.”

Nam nói rồi dứt khoát đứng về lại trên cầu thang.

“Một tháng trà sữa lận đấy.”

Hạo ra vẻ khıêυ khí©h.

“Mày chui đi. Mày mà qua được tao bao mày một tháng cà phê luôn!”

“Nhớ đấy!”

Hạo nói rồi cũng bắt chước Nam, điều khiển nhân vật chui qua khe cửa.

Vân, Gia và người xem của cả ba phòng stream chỉ biết cười ngặt nghẽo thôi.

“Tao cũng từ bỏ.”

Hạo trở về đứng cạnh Gia.

“... Hai người mà chui qua được thì nhà sản xuất chắc chắn sẽ liên hệ đến để hỏi tìm cách sửa bug (lỗ hỏng) đấy!”

Gia nói trong bất lực.

“He he. Ổ khóa nằm bên chỗ tụi mày, vậy chắc là cách giải cũng ở bên chỗ tụi mày nhỉ?”

Nam hỏi.

“Tao cũng nghĩ vậy.”

Hạo nói: “Nhưng nãy giờ tao với Gia vẫn chưa tìm thấy.”

Trong lúc ba người anh đang thảo luận về mật mã của cửa sắt, Vân trở lại tầng hai định xem thử có manh mối gì mới hay không. Vừa rồi cô với Nam chỉ mãi nói về việc tờ giấy đổi tên mà quên việc tìm manh mối dọc hành lang.

Hành lang tầng hai không có gì quá đặc biệt, chỉ có vài bức tranh mang đặc trưng của nghệ thuật thời Phục Hưng được treo trên những khoảng tường trống lớn và cuối hành lang có một cái cửa sổ. Đối diện phòng ngủ chính có một căn phòng, lúc này cô mới phát hiện nó không bị khóa. Cô vội vàng nói vào cuộc gọi để chia sẻ với mọi người.

“Mấy anh ơi, tầng hai vẫn còn một căn phòng. Nó không bị khóa, có thể vào được luôn này.”

Vân lên tiếng cắt ngang cuộc thảo luận của ba người.

“Thật à? Không có khóa à?”

Nam ngạc nhiên hỏi. Vì có bản đồ nhỏ hiển thị ở góc màn hình nên anh biết còn một căn phòng chưa vào nhưng anh cứ nghĩ nó bị khóa.

“Dạ, nó không có khóa.”

“Vậy thế này đi.”

Hạo nghe Vân nói xong thì lên tiếng: “Nam, mày lên xem căn phòng đó với em nó, tao với Gia ở dưới này tiếp tục tìm xem có gì mở cửa được hay không.”

“Ok!”