Phiên ngoại 1.1: Dangerous Party - Buổi tiệc nguy hiểm

Sau khoảng 20 phút chào hỏi mọi người ở phòng stream và thực hiện các thao tác đăng nhập, cài đặt âm thanh tại trang giao diện chính của Dangerous Party, nhóm bốn người Hạo, Gia, Nam và Vân chính thức bắt đầu trò chơi.

Ngay khi mọi người vừa nhấn vào nút “Bắt đầu” trên nền giao diện thì màn hình trước mắt lập tức tối sầm đi. Khi màn hình sáng lên trở lại, nhóm bốn người thấy các nhân vật trong game của mình đang bị nhốt riêng lẻ vào các căn phòng đóng kín khác nhau. Trên màn hình xuất hiện một bảng thông báo giới thiệu bối cảnh của câu chuyện và đưa ra nhiệm vụ mà người chơi cần phải thực hiện.

[Bạn và những người bạn của mình được mời đến tham dự buổi tiệc tại một căn biệt thự xa hoa. Cô Alecto, chủ nhân căn biệt thự, và là người tổ chức buổi tiệc thông báo rằng hôm nay sẽ có một trò chơi thú vị, ai chiến thắng thì sẽ được nhận một số tiền lớn. Bạn đang rất cần tiền nên đồng ý đến tham dự.

Hôm nay là ngày 23 tháng 2 năm 20xx, bạn đến căn biệt thự vào đúng giờ hẹn. Khi đến nơi và gõ cửa chính, bạn bỗng cảm thấy chóng mặt và nhanh chóng ngất đi. Đến lúc tỉnh lại thì bạn đã thấy mình đang bị nhốt trong một căn phòng kín. Để tìm được đường thoát ra khỏi nơi này, bạn phải cùng những người tham dự khác tìm hiểu bí ẩn đang được cất giấu trong căn biệt thự này.

Chú ý: cách đây nửa tháng, bạn đã đọc được bài báo đưa tin về việc bốn người bạn cùng học chung thời cấp ba đã bị sát hại bởi nhiều cách thức khác nhau. *Xem manh mối*

“Bạn nghĩ rằng mình không chọn đứng về phía ai cả nhưng thực ra bạn đã chọn rồi. Trên thế giới này, không có ai thật sự đứng ở vị trí trung lập đâu.”]

“Có ai hiểu câu cuối muốn nói gì không vậy?”

Nam lên tiếng hỏi thông qua cuộc gọi thoại nhóm trên LINE: “Tao không hiểu gì cả.”

“Em cũng không hiểu luôn.”

Vân vừa nói vừa thao tác cho nhân vật của mình đi xung quanh phòng.

“Tao cũng không hiểu.”

Gia tiếp lời.

“Chưa biết câu chuyện là gì thì hiểu thế nào được.”

Hạo nói: “Chút nữa sẽ hiểu thôi.”

“Ok!”

Nam đáp lại lời Hạo.

Gia nhìn vào phía bên trên góc trái màn hình. Ở đó có một bản đồ thu nhỏ hiển thị bố cục của tầng lầu nơi người chơi đang ở. Nó cũng hiển thị vị trí của những người chơi khác cùng tầng. Trên bản đồ của Gia lúc này có hai đốm sáng, đốm sáng ở phòng giải trí là của cậu, đốm sáng còn lại hiện đang ở thư phòng nằm bên phía đối diện.

“Ê, có bản đồ thu nhỏ này.”

Gia nói với mọi người phát hiện của mình: “Gia đang ở phòng giải trí lầu một. Ai đang ở thư phòng vậy?”

“Là tôi.”

Hạo lên tiếng.

“Tao thì đang ở phòng ngủ phụ trên lầu hai.”

Nam nhìn lên bản đồ của mình.

“Em cũng ở lầu hai nè. Em ở phòng ngủ chính.”

Vân nói: “Vậy bây giờ mình làm gì? Tự thoát ra trước ạ?”

“Mọi người xem thử trong phòng có manh mối gì để mở cửa không nha.”

Hạo đáp lời: “Cửa đầu tiên chắc là phải tự mình qua rồi.”

“Được.”

“Ok!”

“Ok ạ!”

Sau khi trả lời Hạo xong thì cuộc gọi thoại bỗng chốc trở nên yên lặng, mỗi người đều bắt đầu quan sát và tìm manh mối trong căn phòng của mình.

Căn biệt thự của trò chơi này được thiết kế theo phong cách kiến trúc Victorian, khắp nơi đều toát lên vẻ cổ điển và sang trọng. Các món đồ nội thất trong tất cả các phòng đều ít nhiều cũng mang nét đặc trưng của thời kỳ Victoria.

Lầu một – thư phòng.

Theo như bản đồ hiển thị, lầu một có bốn không gian chính là phòng khách, thư phòng, phòng giải trí và nhà bếp. Hạo và Gia hiện giờ đang lần lượt bị nhốt trong thư phòng và phòng giải trí.

Nhân vật của Hạo đang đứng giữa thư phòng. Trước mặt anh là một cái bàn làm việc, trên bàn có một cái máy tính, bên cạnh nó là một chồng tài liệu. Phía sau bàn làm việc là một cái cửa sổ lớn. Có hai chậu cây được đặt ở dưới sàn hai bên cửa sổ. Riêng ở phía bên phải, bên cạnh chậu cây còn có một cái két sắt loại trung. Đối diện với bàn làm việc là cửa ra vào. Hai bên tường mỗi bên được đặt hai kệ sách lớn nhưng lượng sách trên kệ không nhiều, nhìn có vẻ như chúng được xếp theo một quy luật nào đó.

Hạo di chuyển chuột điều khiển nhân vật đi đến chỗ máy tính thì phát hiện máy tính được cài đặt mật mã, gợi ý của mật mã chính là cách sắp xếp của những quyển sách trên kệ. Anh không vội giải câu đố này ngay mà thay vào đó tiếp tục di chuyển đến những chỗ khác để tìm manh mối. Sau một lúc, Hạo biết được rằng ngoài máy tính, két sắt trong phòng cũng cần nhập mật mã, còn cửa ra vào thì cần một chiếc chìa khóa. Trong suốt quá trình này, Hạo vừa chơi vừa liên tục thuyết minh với mọi người trong phòng stream về hành động và suy đoán của mình về các manh mối.

“Vậy việc đầu tiên cần làm bây giờ là phải giải mật mã của máy tính trước, xem thử trong máy tính có gợi ý mật mã của két sắt không.”

Vừa nói Hạo vừa di chuyển chuột điều khiển nhân vật tiến đến phía trước kệ sách ở bên trái rồi nhấp vào đấy, hình ảnh chi tiết của kệ sách lập tức hiện lên trên màn hình. Tiếp đó, Hạo lại di chuyển nhân vật qua bên phải rồi lặp lại thao tác tương tự.

“Ha ha ha...”

Hạo bỗng bật cười: “Mật mã cần bao nhiêu ký tự ấy nhỉ? Tự nhiên quên rồi?”

Khi nãy anh quên mất phải xem mật mã cần bao nhiêu ký tự và đó là mật mã chữ hay số, thế là anh quay lại bàn làm việc. Mật mã của máy tính là một chuỗi sáu ký tự chữ cái.

“Mật mã là sáu chữ cái, sáu chữ cái... Không được quên, không được quên...”

Hạo lặp lại vài lần. Anh còn đưa tay lên, dùng hai ngón trỏ chỉ vào đầu mình và nhắm mắt lại, cứ như đang thực hiện thứ phép thuật nào đó.

“Mọi người xem nhé, sách ở mỗi bên kệ đều được chia thành ba khu, vậy là mỗi bên chúng ta sẽ có được ba ký tự.”

Hạo giải thích với người xem: “Nhưng mà nó giống gợi ý số hơn là chữ. Nếu vậy thì có khả năng là chúng ta sẽ tìm ra sáu con số rồi từ số suy ra chữ cái.”

Sau một lúc di chuyển nhân vật qua lại giữa hai kệ sách để xem gợi ý, Hạo cũng đã tìm ra mật mã.

“Mật mã của chúng ta là HOPEHS.”

Anh vừa nói vừa nhập mật mã. Ngay khi vừa nhập xong ký tự cuối cùng, màn hình trang chủ máy tính lập tức xuất hiện. Trên màn hình có hai thư mục, một thư mục có tựa là “Thứ trong két sắt không được để ai biết” và một thư mục khác với ba dấu chấm hỏi “???” ở phần tên. Hạo nhấn vào thư mục đầu tiên thì thấy đó là gợi ý mật mã két sắt. Anh thoát ra và tiếp tục xem thư mục kỳ lạ “???” kia. Trong thư mục này là bài báo về bốn vụ án mạng của bốn người bạn thời trung học như anh đã xem ở bảng thông báo khi vừa bắt đầu trò chơi. Tuy nhiên, bài báo ở đây có thêm một trang mới. Nội dung ở trang này cho biết rằng khi cảnh sát tiến hành điều tra bốn người bạn đó đã phát hiện rằng cả bốn người từng là một nhóm bắt nạt khét tiếng tại trường trung học Hope (Hy vọng).

“Ồ, vậy mật mã khi nãy HOPEHS nghĩa là Hope High School, trường trung học Hope.”

Hạo nói với mọi người trong phòng stream: “Vậy chủ đề chính của trò chơi này là bạo lực học đường nhỉ? Đúng không? Đúng không?”

Hạo đọc xong bài báo thì lại mở thư mục chứa gợi ý mật mã két sắt lên.

“Bây giờ chúng ta sẽ giải đến mật mã két sát, mật mã này gồm bốn ký tự số. Để xem có gì ở đây nào.”

“Ok, đã giải ra rồi, mật mã của chúng ta là 4455.”

Hạo tắt khung màn hình máy tính đi và di chuyển nhân vật đến chỗ két sắt. Anh nhập bốn chữ số vừa giải ra và thành công mở được két sắt.

“Có một tấm thẻ căn cước công dân cũ. Bốn số mật mã khi nãy là bốn cuối của căn cước này đây, mọi người thấy không? Căn cước này không thấy rõ được ảnh và tên, chỉ có ngày tháng năm sinh là còn nhìn được.”

“Trong này không có chìa khóa phòng, vậy là phải tự tìm rồi. Chỗ nào chưa tìm nữa nhỉ?”

Dứt lời, Hạo bắt đầu di chuyển nhân vật đi khắp phòng để tìm chìa khóa.

Lầu một – phòng giải trí.

Phòng giải trí với một bộ ghế sô pha lộng lẫy, một màn hình chiếu phim cực lớn và một chiếc bàn bi-da ở gần đó.

Gia cho nhân vật tiến về phía bàn bi-da. Đây là một ván bi-da còn đang dang dở, người chơi cần phải đánh cho tất cả bóng vào lỗ mới lấy được manh mối. Vậy là Gia di chuyển chuột bắt đầu trò chơi.

“Thắng rồi! Mọi người thấy Gia chơi giỏi không, ha ha ha.”

Ở trước màn hình máy tính, Gia cũng làm động tác “Yeah!”.

Màn hình hiển thị hai đạo cụ mà Gia nhận được là một cái USB và một bài báo. Bài báo này cũng giống như bài báo mà Hạo đã nhận được, nó viết về bốn vụ án mạng và mối liên hệ giữa bốn nạn nhân.

“Bắt nạt học đường à?”

Gia lặp lại bốn chữ cậu vừa đọc được trong bài báo: “Để xem trong phòng còn có gì nữa nha.”

Bây giờ Gia mới bắt đầu cho nhân vật đi đến những chỗ khác trong phòng. Cậu tìm thấy một ngăn tủ bị khóa bằng khóa mật mã nằm phía sau một bức tranh được treo trong phòng. Trên đó có dán một mảnh giấy nhỏ với dòng chữ “Vẫn còn nhớ ngày sinh nhật của mình chứ?”

“Sinh nhật? Từ nãy đến giờ hình nhau đâu có manh mối nào có ngày sinh nhật gì đúng không?”

Gia thao tác mở lại tờ báo vừa có được khi nãy. Cậu đọc kỹ lại bài báo một lần nữa và nhanh chóng nhận ra không có gì liên quan đến ngày sinh ở đây cả. Vậy là cậu tiếp tục tìm khắp phòng nhưng vẫn không tìm được bất cứ gợi ý nào về ngày sinh của ai cả.

“Phòng của mọi người có vật gì có ngày sinh trên đó không?”

Gia lên tiếng hỏi những người khác: “Gia có một cái mật mã, gợi ý của nó là ngày sinh nhưng mà phòng Gia không có gì cả.”

“Không, chỗ tao không có.”

Nam nói.

“Phòng em cũng không có anh Gia ơi.”

Đến lượt Vân lên tiếng.

“Sinh nhật à?”

Hạo cất giọng: “Tôi có này. Tôi có một tấm căn cước cũ, trên đó có ngày sinh.”

“Tuyệt vời! Bao nhiêu đấy?”

“Cậu chờ tôi chút... Là 2302.”

“2302? Là hôm nay đúng không, theo ngày của bảng thông báo khi nãy ấy?”

“Đúng rồi.”

“Ok, tôi mở được rồi. Cảm ơn cậu nhé!”

“Ok!”

Gia và Hạo lại tiếp tục với việc giải đố của mình.

Sau khi mở khóa hộc tủ sau bức tranh, Gia lấy được một cái laptop và năm mảnh giấy gợi ý mật mã của laptop, gồm một mảnh lớn và bốn mảnh nhỏ. Mảnh giấy lớn nhất là hình ảnh một mê cung, những mảnh giấy còn lại mỗi mảnh là một góc của mê cung và khoảng bốn đến năm chữ số cùng với các phép tính cộng, trừ, nhân, chia được viết dọc theo đường đi của mê cung.

“Mọi người nhìn này, những cái góc mê cung này giống cái mê cung lớn đúng không?”

Gia mở manh mối lên và bắt đầu giải thích cách giải.

Cửa sổ bình luận lúc này xuất hiện không ít người đùa rằng khi Gia giải thích manh mối với mọi người thì nhìn cậu không khác gì lúc live stream giảng đề toán cả. Trong một chốc, cả phòng stream đều có cảm giác mình không phải đến xem stream game mà là đến học online.

“Gia nghĩ bây giờ chúng ta phải giải được mê cung trước, sau đó đối chiếu đường đi của mê cung vào những mảnh giấy nhỏ này xem nó đi qua những con số nào, những phép tính nào. Kết quả phép tính chắc là mật mã rồi.”

“Ok, đã giải ra được rồi, là 1203.”

Chỉ vài giây sau khi dứt lời là Gia đã giải xong. Khu bình luận lại bắt đầu cảm thán về khả năng “thần kỳ” của những người giỏi toán rồi.

Gia nhập mật mã vừa tìm được và mở khóa được máy tính. Cậu gắn USB đã có được trước đó vào máy tính, thấy được trong USB có ba đoạn phim. Cậu mở lần lượt từng đoạn phim để xem. Đoạn phim đầu tiên cậu mở đến từ một máy quay an ninh. Đó là hình ảnh một căn phòng có rất nhiều kệ sách, một người phụ nữ đang quay lưng về phía máy quay, cúi người làm gì đó bên dưới một cái bàn nhìn có vẻ là bàn làm việc, phía sau bàn làm việc là một cái cửa sổ lớn.

“Hửm? Đây là chỗ nào vậy? Hình như đâu phải phòng này.”

Đoạn phim kết thúc và Gia tiếp tục mở đoạn phim thứ hai. Đây vẫn là một đoạn phim từ máy quay an ninh nhưng máy quay lần này được đặt ở một dãy hành lang với rất nhiều căn phòng. Thời gian hiển thị ở góc phải bên dưới màn hình là ngày 12 tháng 3 năm 20xz, cách hiện tại mười năm. Mở đầu là hình ảnh một nhóm bốn người nam kéo một cô gái vào một căn phòng. Kế đó, đoạn phim được tua nhanh đến nửa tiếng sau, cô gái tông cửa chạy khỏi căn phòng và chạy thẳng về phía đầu bên kia của hành lang, theo sau cô là nhóm bốn người nam kia. Khi chạy đến lan can, cô không hề chần chừ mà dứt khoát nhảy khỏi ban công, theo sau cú rơi đó là một tiếng “bịch” rất lớn.

“Oh! My! God! (Trời! Đất! Ơi!)”

Gia há hốc miệng kinh ngạc.

Cậu giữ nguyên vẻ mặt kinh ngạc đó của mình mở đoạn phim cuối cùng. Đây là một đoạn phim gợi ý mật mã cửa ra vào của phòng giải trí.

“Ok, để Gia sắp xếp lại thông tin nhé.”

Bây giờ Gia mới hoàn hồn khỏi đoạn phim thứ hai vừa rồi: “Đoạn phim cuối cùng là mật mã cửa phòng, cái này cần phải giải nè.”

“Đoạn thứ hai chắc là tình tiết câu chuyện. Bốn người nam vừa nãy có khi nào là bốn người bạn thời trung học trên bài báo khi nãy không nhỉ?”

Nói đoạn, Gia mở đoạn phim xem kỹ lần nữa rồi cậu lại mở đến bài báo kia.

“Chắc là đúng rồi đó. Vậy còn cô gái kia là ai nhỉ? Bốn người kia là một nhóm chuyên bắt nạt, như thế thì cô gái này chính là nạn nhân của họ.”

Gia càng nói càng cảm thấy tức giận: “Đây là gϊếŧ người rồi chứ không đơn giản chỉ là bắt nạt nữa!”

“Tạm thời cứ vậy nhé. Còn đoạn phim đầu... Sách với bàn làm việc à? Ê!”

Gia bỗng nhiên nghĩ đến khi nãy mật mã của mình nằm ở phòng của Hạo, có khi nào đoạn phim này là gợi ý cho câu đố gì đó ở phòng của Hạo không nhỉ?

“Hạo ơi. Hạo ơi.”

Hạo đang đi lòng vòng trong thư phòng để tìm chìa khóa cửa, bỗng cậu nghe thấy tiếng Gia gọi mình qua cuộc gọi thoại.

“Tôi đây, sao đấy?”

“Có phải phòng cậu có một cái bàn làm việc, phía sau nó là một cái cửa sổ lớn, trên bàn có một cái máy tính, hai bên tường toàn là kệ sách không?”

“Đúng rồi, sao cậu biết vậy?”

Hạo bất ngờ.

“Chỗ tôi có một đoạn phim quay lại cảnh bên phòng cậu. Có một cô gái giấu một vật gì đó phía bên dưới bàn làm việc ấy, cậu xem thử xem.”

“Bàn làm việc hả? Tôi vừa tìm lúc nãy rồi, đâu thấy gì đâu.”

“Cậu tìm rồi à? Hay cậu tìm lại lần nữa đi, xem xem có ngăn tủ bí mật hay đại loại vậy không.”

“Ngăn tủ bí mật sao?”

Hạo nghe theo lời Gia, trở về chỗ bàn làm việc tìm lại lần nữa. Lần này, anh phát hiện bên mép của tấm thảm trải sàn phía dưới bàn có một chỗ mặt sàn bị lõm xuống. Khi anh thao tác chuột nhất vào chỗ lõm đó thì mở được một ngăn tủ bí mật bên dưới mặt sàn, bên trong là một chiếc chìa khóa.

“Tìm được rồi!”

Hạo vui mừng nói với Gia: “Có một cái ngăn tủ ở đây, trong đó là chìa khóa phòng. Cảm ơn cậu nhé!”

“Không có gì!”

Ngay sau đó, Hạo dùng chìa khóa để mở thư phòng, Gia cũng dựa vào đoạn phim cuối cùng kia để tìm ra mật mã mở cửa phòng giải trí. Hai người vừa ra khỏi phòng thì thấy ngay người kia đang đứng ở phía đối diện.