Mười lăm phút sau, Hạo đến studio và mang theo đồ ăn, thức uống cho mọi người.
“Cảm ơn thần tượng ạ!”
Vân vui vẻ nói khi nhận lấy ly trà của mình từ tay Hạo.
“Mày... Thôi bỏ đi, muốn gọi gì thì gọi.”
Hạo bất lực thở dài. Từ khi bắt đầu thân thiết hơn thì Vân thường xuyên gọi anh như vậy. Lúc đầu anh còn sửa lại, nói Vân cứ gọi “anh Hạo” là được rồi nhưng con bé không nghe, bây giờ thì anh cũng lười quan tâm nữa.
“Của tụi bây nè.”
Hạo đưa hai ly nước cho Nam và Quốc rồi lấy một ly khác đưa cho Gia: “Ly này là của cậu.”
“Cảm ơn nhé.”
Gia đưa tay nhận lấy.
“Còn trong này là bánh ngọt, có đến mấy loại đấy, mọi người tự chia nhau nhé.”
Hạo chỉ tay vào một cái túi đựng khác trên bàn rồi ngồi xuống chiếc ghế sô pha được đặt gần cửa phòng xem thử, đối diện với ghế của Gia ngồi. Vân, Nam và Quốc thì ngồi chiếc ghế dài ở giữa, đối diện với màn hình máy chiếu.
“Vậy mình bắt đầu xem thôi.”
Nam nói rồi đưa tay bật máy chiếu lên.
“Ok.”
Hạo đứng dậy tắt đèn trong phòng đi.
Do là phim ngắn nên một tập của bộ phim chỉ kéo dài khoảng 20 phút. Sau khi xem xong, vì không muốn Gia và Vân bị ảnh hưởng bởi những nhận xét đã có nên ba người còn lại nhất trí để hai người nêu ý kiến trước. Tiếp sau đó, họ mới lặp lại suy nghĩ của mình cho Gia và Vân nghe rồi nhóm năm người cùng nhau thảo luận.
“Thật ra, tao thấy ý kiến vừa nãy của Gia về phần cắt ghép lại ở phút thứ 8 với chèn thêm nhạc ở đoạn phút thứ 12 lúc nhân vật xuất hiện khá được đó chứ.”
Quốc tổng kết lại.
“Tao cũng nghĩ vậy. Làm thế thì sẽ khắc họa được rõ nét nhân vật hơn.”
Hạo tiếp lời.
“Còn tao thì đồng ý với Vân ở chỗ đẩy tiết tấu đoạn cuối nhanh hơn một chút. Như vậy sẽ tạo được sự hồi hộp và tò mò để khán giả chờ xem tiếp tập hai.”
Nam uống một ngụm nước rồi nói.
“Chủ yếu là vì em nghĩ chủ đề của mình là về theo đuổi ước mơ, nhưng bản dựng này tiết tấu còn khá chậm, nó chưa cho em được cảm giác hào hứng, đam mê của một nhóm người theo đuổi ước mơ.”
Vân tiếp lời Nam.
Những người còn lại gật gù đồng ý. Một bộ phim về đề tài theo đuổi ước mơ nhưng người xem không cảm nhận được sự nhiệt huyết, đam mê của nhân vật về chính ước mơ đó thì đúng là một thiếu sót to lớn.
“Muốn tao sửa ngay bây giờ không?”
Quốc lên tiếng hỏi: “Mấy thao tác này không mất nhiều thời gian lắm đâu.”
“Ừ, được đấy. Sửa lại rồi xem thử thêm lần nữa.”
Hạo nói rồi nhìn sang Nam, anh thấy Nam cũng gật đầu đồng ý.
“Hai người có bận gì không? Có muốn ở lại chờ xem bản dựng mới luôn không?”
Nam xoay người sang hỏi Gia và Vân.
“Được chứ, tao không bận gì cả.”
Gia vui vẻ đáp: “Nếu tụi mày cần thì tao cũng có thể giúp đấy.”
“Quá tốt luôn đấy bạn.”
Quốc lao người về phía Gia rồi ôm lấy cậu: “Để tao xem tay nghề của mày có tiến bộ không nào.”
“Còn Vân thì sao?”
Nam tiếp tục hỏi.
“Tất nhiên là em ở lại xem rồi. Em tự tìm gì đó làm ngoài này, mấy anh chỉnh sửa xong thì gọi em một tiếng là được.”
“Ok, vậy anh ở ngoài này với em. Anh cũng không hiểu mấy vụ cắt ghép phim, vào đó cũng không để làm gì.”
“Ok, quyết định vậy nhé.”
Hạo chốt lại.
Sau khi rời khỏi phòng chiếu thử, Hạo, Gia và Quốc vào phòng hậu kỳ để chỉnh sửa lại tập một của phim, Vân và Nam ở bên ngoài thì mang nước và bánh ngọt còn dư đến khu vực nghỉ ngơi, vừa ăn vừa thảo luận cho kịch bản quảng cáo của một nhãn hàng mà studio vừa mới nhận.
Khoảng hơn một tiếng sau, Quốc bước ra thông báo tập một đã được chỉnh sửa xong và có thể xem được rồi. Mọi người lại tập trung vào phòng chiếu thử, và lần này cả năm người đều hoàn toàn hài lòng về bản dựng mới.
“Ok! Vậy là vấn đề đã được giải quyết. Những tập sau khi dựng thì cần chú ý hơn đến việc đưa nhạc nền vào, gãy gọn các tình tiết và đẩy nhanh tiết tấu chung lên.”
Quốc tóm tắt lại.
“Ừm, tiết tấu mấy bản dựng đầu khá chậm nên khi xem dễ gây cảm giác nhàm chán, bây giờ đẩy nhanh hơn thì thú vị hơn nhiều rồi.”
Hạo cũng gật gù: “Và quan trọng nhất là phải thể hiện được sự đam mê, nhiệt huyết của nhân vật với ước mơ của mình.”
“Cảm ơn nhé bạn!”
Nam choàng tay qua vai Gia.
“Có gì đâu mà.”
Gia cười nói: “Lâu rồi tao không làm gì liên quan đến phim ảnh cả nên cũng muốn nhân cơ hội này làm chút gì đó.”
“Nhớ nghề à bạn?”
Quốc trêu chọc.
“Cũng gần gần vậy đó.”
“Vậy giờ làm xong mày thấy thế nào?”
Nam hỏi.
“Ưʍ... Lúc nãy ở trong phòng hậu kỳ, bỗng nhiên tao nhớ lại hồi đại học, mỗi lần tao làm hậu kỳ là sẽ hết đứa này tới đứa khác đi lại kêu tao làm thế này, làm thế kia, dù nó cũng không nói rõ được nó muốn tao làm gì. Mỗi lần như vậy thì chị Ý đều phải đứng ra cản lại trước khi tao với đứa đó đánh nhau.”
Chị Ý là chủ nhiệm câu lạc bộ Điện ảnh của trường đại học B khi đó.
“Chị Ý lúc đó cực thật, quản lý nguyên một đám loi choi tụi mình. Chị ấy mà biết bọn mình như vậy từ trước chắc không dám xung phong nhận chức chủ nhiệm đâu.”
“Còn phải nói!”
Quốc tiếp lời Nam. Vừa dứt câu thì đột nhiên anh nghĩ đến một điều gì đó.
“Này, Hạo, tao muốn hỏi ý kiến mày chuyện này.”
“Sao thế?”
“Sắp tới tổ hậu kỳ có thể sẽ hơi thiếu người một chút, tao muốn mời Gia tham gia chung với mình trong khâu hậu kỳ dự án phim này, mày thấy thế nào?”
“Mời tao hả?”
Gia ngạc nhiên, cậu há hốc mồm nhìn thằng bạn thời đại học.
“Ừ. Lúc nãy mày có giúp tao làm một đoạn mà, tao thấy tay nghề của mày còn tốt lắm.”
“Tao thấy được đó, Quốc đã nói tay nghề Gia tốt thì chắc chắn là tốt. Có người giúp thì công việc sẽ hoàn thành nhanh hơn.”
Hạo trả lời câu hỏi của Quốc rồi quay sang nói với Gia.
“Nếu cậu muốn tham gia thì có thể ký hợp đồng theo dự án đó. Cậu có thể ký trước dự án này, nếu sau này cậu muốn tiếp tục hợp tác thì lại ký một hợp đồng khác. Có điều, tôi sợ sẽ ảnh hưởng đến công việc hiện tại của cậu.”
Vân từ nãy đến giờ vẫn ngồi nghe mọi người nói. Lúc này cô nhìn sang Gia, tuy không lên tiếng nhưng ánh mắt của cô đang nói lên rằng cô hy vọng Gia sẽ nhận lời. Vân nghĩ rằng sẽ rất thú vị nếu được hợp tác với Gia.
“...Được thôi, tôi sẽ tham gia với mọi người trong dự án này.”
Sau một lúc suy nghĩ thì Gia cũng đồng ý.
Có tiếng vỗ tay vang lên.
“Vậy đầu tuần tới tôi sẽ nhờ người gửi hợp đồng đến cho cậu nhé.”
Hạo nói.
“Ừ, tôi biết rồi.”
Gia mỉm cười trả lời.
“Ok! Vậy bây giờ mình đi ăn mừng Gia gia nhập studio nhé, tao mời. Ai cũng phải đi đấy.”
Nam hào hứng nói.
“Tất nhiên là đi chứ, có mấy khi anh Nam chịu mời đâu.”
Vân cười khúc khích.
“Cái con bé này, mày có tin là anh cho mày tự trả tiền không?”
Nam ra vẻ giận dỗi.
“Được rồi, được rồi, chúng ta đi thôi. Bây giờ gần 7 giờ rồi, tao thấy hơi đói rồi.”
Hạo lên tiếng, cắt ngang cuộc “cãi vã” của Nam và Vân trước khi nó kịp bắt đầu.
“Đi thôi.”
Quốc quay sang nói với Gia.
“Ừm.”
Gia gật đầu rồi đứng lên khỏi ghế.
Đoạn, Quốc choàng tay qua vai Gia rồi kéo cậu đi ra khỏi phòng. Nam thấy vậy cũng nhào đến choàng tay chung với hai thằng bạn.
Nhóm năm người rời khỏi studio.
Một ngày nữa lại kết thúc. Mặt trời buổi hoàng hôn như một cái bánh cam khổng lồ treo lơ lửng giữa trời. Không biết có con quái vật nào sẽ đến giựt nó ra khỏi dây treo không nhỉ?