Chương 2.4: Hometown

Vài tháng sau.

Bộ phim ngắn đầu tiên của Hometown đã được quay xong, thời gian này chính thức bước vào giai đoạn hậu kỳ. Nhìn chung, từ khi bắt đầu sản xuất bộ phim đến nay, mọi thứ đều thuận buồm xuôi gió nhưng đến khâu hậu kỳ thì bỗng xuất hiện một vài vấn đề. Đến thời điểm hiện tại, tập một của phim đã có đến ba bản dựng hoàn chỉnh khác nhau. Khi chiếu thử ba bản dựng này với những thành viên trong studio, ý kiến của mọi người về chúng rất khác nhau nhưng phần lớn đều vẫn chưa hài lòng lắm về phong cách của ba bản dựng hiện tại, mọi người đều nghĩ nó đang thiếu một điều gì đó.

Sáng nay Hạo, Nam và Quốc, tổ trưởng tổ hậu kỳ có một buổi họp nhỏ tại phòng làm việc của Hạo. Lý do là vì hôm qua sau khi chiếu thử bản dựng thứ ba, mọi người trong studio vẫn cảm thấy nó chưa ổn nhưng không ai chỉ ra được cần chỉnh sửa ở đâu nên ba người quyết định ngồi lại xem có thể thay đổi được những gì. Có điều trong các lần chỉnh sửa trước đó, gần như tất cả những gì họ thấy cần sửa đều đã sửa cả rồi, nghĩ thế nào cũng không thể nghĩ ra thêm gì cả.

“Tao... hết ý tưởng thật rồi đấy.”

Quốc thở dài, anh thật sự đã thực hiện mọi phương án mình có thể nghĩ đến để đưa ra một bản dựng tốt nhất và bây giờ thì đầu óc anh hoàn toàn trống rỗng.

“Tao cũng vậy.”

Nam nửa ngồi nửa nằm trên chiếc ghế sô pha trong phòng thở dài.

Hạo không nói gì, anh nhìn hai người bạn của mình rồi nhìn sang màn hình máy tính đang hiển thị bản dựng thứ ba của tập một bộ phim. Sau một lúc, sự yên tĩnh của căn phòng bị giọng nói của Nam phá vỡ.

“Này, hay là mình nhờ viện trợ bên ngoài đi?”

“Ý mày là sao?”

Quốc ngơ ngác hỏi.

“Tìm ai đó cho họ xem thử bản dựng của mình rồi nhờ họ đưa ý kiến.”

Nam trả lời.

“Ưʍ... Nghe thì có vẻ ổn đấy nhưng nhờ ai bây giờ?”

“Thì bạn bè hoặc người thân của tụi mình.”

Nam tiếp tục nói: “Tụi mình bây giờ bị cuốn theo logic của mấy cái bản dựng này rồi, nhìn thế nào cũng khó nhìn ra vấn đề lắm. Vậy nên tao nghĩ cách tốt nhất là tìm ai đó không liên quan đến quá trình chế tác để họ xem thử, họ không bị ảnh hưởng bởi cách suy nghĩ của tụi mình thì khả năng cao là sẽ đưa ra được ý kiến có ích.”

“Tao thấy cách này được đấy.”

Hạo cất tiếng sau một lúc yên lặng lắng nghe: “Tụi mày nghĩ thử xem mình có thể mời ai đến xem thử?”

“Tao nghĩ ra được một người này.”

Nam bỗng nhiên đập tay vào đùi rồi nhìn về phía Hạo: “Gia! Tụi mình nhờ nó đến xem thử được đấy.”

“Gia nào đấy? Bạn tụi mày à?”

Quốc lại ngơ ngác hỏi. Sao anh cảm giác hôm nay đầu óc mình cứ mơ hồ thế nào ấy nhỉ?

“Bạn mày luôn đấy.”

Nam nhìn về phía Quốc: “Còn nhớ tay hậu kỳ của câu lạc bộ mình hồi đại học không?”

“Hậu kỳ? Câu lạc bộ thời đại học? Gia?”

Quốc ngẫm nghĩ một lúc: “À, nhớ rồi. Từ hồi tốt nghiệp xong có liên lạc gì mấy đâu. Tụi mày gặp lại nhau à?”

“Ừ, gặp lại hồi Tết ấy, tình cờ thôi. Bây giờ nó cũng đang làm việc ở thành phố B này.”

“Nghe được đó. Hạo, mày thấy được không?”

“Được chứ, như vậy là quá tốt rồi.”

Hạo vui vẻ nói.

“Ok! Vậy để tao nhắn với nó, hẹn nó cuối tuần này đến studio.”

Vừa dứt lời, Nam lấy ngay điện thoại di động ra, mở LINE và gửi tin nhắn cho Gia.

Hôm nay, Gia vẫn làm việc ở công ty như mọi ngày. Lúc này, cậu đang ở khu vực nghỉ ngơi của nhân viên để pha một ly cà phê, cả một đêm chạy tiến độ dự án khiến đầu óc cậu có hơi mơ màng. Vừa cho nước sôi vào ly đã có sẵn bột cà phê, Gia nghe thấy tiếng chuông thông báo có tin nhắn mới. Cậu vừa khuấy vừa lấy điện thoại ra đọc tin. Người gửi là Nam, Nam hỏi cậu cuối tuần này có thể đến Hometown giúp xem thử một bộ phim được không. Vì cuối tuần cậu không bận gì nên vui vẻ gửi lại tin nhắn đồng ý.

“Gia đồng ý rồi nhé.”

Nam nhanh chóng gửi lại một tin nhắn cảm ơn cho Gia rồi nói lại cho Hạo và Quốc biết.

“Ok!”

oOo

Mọi người hẹn nhau sẽ đến studio xem thử vào 3 giờ chiều ngày thứ bảy. Khoảng 11 giờ trưa hôm đó, Gia vẫn đang ở căn hộ chung cư chuẩn bị bữa ăn trưa của mình thì cậu nhận được tin nhắn từ Hạo. Anh nhắn rằng chiều nay khi đến studio anh sẽ mua chút đồ ăn và nước uống cho mọi người nhưng anh không biết Gia thích ăn hay uống gì nên nhắn tin hỏi cậu. Gia bật cười, thầm nghĩ Hạo đúng là một người chu đáo.

Gia: [Cậu mua cho tôi một ly trà sữa Oloong ít đường nhiều đá nhé.]

Gia: [Còn đồ ăn thì tôi ăn gì cũng được nên cậu cứ mua món mà mọi người thích đi.]

Hạo: [Ok!]

Hạo: [Chiều gặp cậu nhé.]

Gia: [Ừm, chiều gặp nhé.]

Gia đến trước cửa studio Hometown vào lúc 3 giờ kém. Cậu đứng bên ngoài và gọi điện thoại cho Nam. Nam và Quốc đã đến studio từ sớm, hiện đang ở trong phòng chiếu thử chờ những người còn lại. Ngay khi nhận được điện thoại của Gia, Nam nhanh chóng ra ngoài đưa bạn mình vào trong.

“Xem ai đến này?”

Nam khoác tay lên vai Gia, kéo cậu vào phòng xem thử.

“Lâu rồi không gặp.”

Quốc vừa thấy Gia bước vào thì chạy đến ôm cậu. Tính ra thì anh và người bạn này đã bốn năm không gặp nhau rồi.

“Dạo này mày sao rồi?”

“Cũng khá tốt.”

Gia mỉm cười: “Ăn được ngủ được.”

“Ok, vậy chỉ cần chờ Hạo đến là bắt đầu được rồi.”

Nam vừa ngồi xuống ghế vừa lấy điện thoại ra xem giờ: “Sao Hạo vẫn chưa đến nhỉ?”

“Không phải cậu ấy đi mua nước với đồ ăn cho mọi người à? Chắc là sẽ đến ngay thôi.”

Gia trả lời.

“Nó đi mua đồ à? Sao không nghe nó nói gì hết nhỉ?”

Quốc nói.

“Hạo không nói với tụi mày à? Lúc trưa cậu ấy nhắn hỏi tao uống gì để mua nên tao mới biết đấy.”

“Thế à? Thế thì chờ nó thôi.”

Vậy là ba người Nam, Quốc và Gia vừa chờ Hạo vừa ôn lại những chuyện khi còn đi học. Khoảng 10 phút sau thì mọi người nghe thấy tiếng động phía bên ngoài khu văn phòng mở. Nam tưởng Hạo đến nên mở cửa định đi ra, nào ngờ cửa vừa mở thì anh thấy người đang có mặt ở đó không phải Hạo mà là Vân. Cô đến lấy cái USB mình để quên ở văn phòng.

“Vân? Sao hôm nay em lại đến studio vậy?”

Nam ngạc nhiên hỏi.

“Em đến lấy đồ để quên.”

Vân giơ chiếc USB cô vừa lấy trong hộc bàn của mình lên: “Hôm nay anh cũng làm việc ạ?”

“À, ừ. Anh có chút việc cần làm.”

Nam trả lời.

“Là Vân đúng không?”

Gia nghe tiếng thì đứng lên đi về phía cửa: “Lâu rồi không gặp em.”

Tuy mọi người vẫn liên lạc để chơi game cùng nhau nhưng gặp mặt trực tiếp thì đúng là đã lâu lắm rồi.

“...Anh Gia! Em chào anh! Sao anh ở đây vậy ạ?”

Vân vô cùng bất ngờ khi gặp được Gia ở đây.

“Ơ, anh Quốc cũng ở đây ạ?”

“Bọn anh mời Gia đến xem thử với cho ý kiến về bộ phim ngắn của mình.”

Quốc trả lời.

“Phải rồi, em có bận gì không?”

Nam đột nhiên quay sang hỏi Vân.

“Dạ không.”

“Em chưa xem bản dựng thứ ba tập một của phim mà đúng không? Anh nhớ hôm đó em đến hiện trường buổi quay quảng cáo.”

Vân gật đầu.

“Vậy em muốn ở lại xem chung không?”

“Được ạ?”

Vân dè dặt hỏi lại. Cô sợ mình sẽ ảnh hưởng đến công việc của mọi người.

“Được chứ. Cũng chỉ là một buổi xem thử thôi mà.”

Nam phất tay: “Những người khác hầu như đều xem cả rồi, hôm nay lại là ngày nghỉ nên mới chỉ có tụi anh thôi. À, còn Hạo nữa nhưng chút nữa nó mới đến.”

“Nếu vậy thì em ở lại ạ!”

Vân nghe Nam nói xong thì vui vẻ nhận lời.

“Đúng rồi, Hạo đang đi mua nước cho mọi người, em có muốn uống gì không?”

Gia lên tiếng hỏi.

“Dạ? Ưʍ... Cho em một ly trà sữa Oloong ít đường nhiều đá ạ.”

“Ơ? Em cũng thích uống trà sữa Oloong ít đường nhiều đá à?”

Gia ngạc nhiên hỏi lại. Vân chọn thức uống giống hệt cậu luôn này.

“Dạ phải, em thích từ hồi đại học rồi. Anh cũng thích ạ?”

“Ừ, rất thích là đằng khác.”

Gia mỉm cười đáp lời rồi cậu lấy điện thoại ra, gửi tin nhắn cho Hạo.

Gia: [Hạo ơi.]

Gia: [Cậu mua thêm một ly trà sữa Oloong ít đường nhiều đá nữa được không?]

Gia: [Vân đến studio lấy đồ.]

Gia: [Nam nói con bé chưa xem bản dựng mới nên giữ lại xem chung luôn.]

Hạo: [Được chứ.]

Hạo: [Tôi vẫn còn đang trong tiệm này.]

Hạo: [Đúng lúc tiệm đang đông nên mọi người đợi thêm khoảng 15 phút nữa nha.]

Gia: [Được, để tôi báo với mọi người.]