Hôn lễ thế kỷ kết thúc viên mãn, thông tin liên hôn giữa hai nhà Hoắc - Hứa trở thành chủ đề bàn tán sôi nổi trong xã hội, bức ảnh nụ hôn ngọt ngào mà phóng viên chụp được cũng chễm chệ trên trang nhất của các tờ báo lớn.
Nhà họ Hoắc thành công lấy được mảnh đất phía Đông thành phố, nhà họ Hứa cũng giành được dự án lớn mà bấy lâu nay chưa nuốt trôi. Cả hai nhà thu về không ít lợi ích nhờ cuộc hôn nhân này.
Những vị khách đến dự đám cưới đều ngầm hiểu rõ những lợi ích mà cuộc liên hôn này mang lại.
Chỉ có Hứa Vãn Tinh nghiêm túc đối đãi với hôn lễ này. Bất kể cậu và Hoắc Uyên kết hôn vì mục đích gì, nhưng rất có thể đây là đám cưới duy nhất trong đời cậu.
Hứa Vãn Tinh vẫn ôm một tia mong chờ, hoàn thành trọn vẹn mọi nghi thức của buổi lễ.
Sau khi hôn lễ kết thúc, Hoắc Uyên lại vùi đầu vào công việc. Hứa Vãn Tinh cũng chuyển từ nhà họ Hứa sang căn nhà tân hôn được Hoắc Uyên chuẩn bị kỹ lưỡng cho cậu.
Trong nhà không có những người tạp nham, chỉ có cậu và Hoắc Uyên, cùng quản gia, tài xế và vài người giúp việc.
Cậu không cần phải nhìn sắc mặt từng người mà dè dặt hành xử như hồi ở nhà họ Hứa, không cần lo bị Tư Thi Lan gây khó dễ, cũng chẳng phải nghe những lời chửi rủa cay nghiệt của Hứa Uý Uẩn. Không có đám người hầu thích bàn tán sau lưng, càng không cảm thấy lạnh lòng vì sự thờ ơ của Hứa Hoành Mậu.
Hơn nữa Hoắc Uyên rất ít khi về nhà, chỉ định kỳ gửi tiền sinh hoạt cho cậu mỗi tháng.
Hoắc Uyên không ở đây, Hứa Vãn Tinh chính là chủ nhân duy nhất của cái nhà này!
Vì thế khoảng thời gian ở nhà họ Hoắc, cậu sống vô cùng thoải mái và tự tại. Mỗi ngày ở nhà ăn rồi lại ngủ, ngoài ba bữa chính còn có trà chiều. Ăn uống đầy đủ nên cậu cũng tăng được vài cân, không còn gầy trơ xương như trước nữa.
Sính lễ và của hồi môn giữa hai nhà Hoắc - Hứa thực chất là sự trao đổi tài nguyên, tiền bạc hiển nhiên không đến tay cậu. Nhưng Hoắc Uyên lại rất hào phóng chuyển cho cậu một khoản tiền tiêu vặt lên đến tám con số.
Ngay lúc Hứa Vãn Tinh đang nằm trong bồn tắm, mơ màng về một tương lai tươi đẹp thì quản gia mang đến cho cậu một tin “bất hạnh”:
“Phu nhân, thiếu gia đã về rồi ạ.”
Hứa Vãn Tinh giật mình bật dậy khỏi bồn tắm, giọng nói hoảng hốt vang khắp biệt thự: “Mấy người nói cái gì?”
Đã hai tháng nay Hoắc Uyên chưa hề về nhà.
Trợ lý dìu Hoắc Uyên vào phòng, nhìn Hứa Vãn Tinh đang ngơ ngác liền giải thích: “Tối nay Hoắc tổng có buổi tiệc rượu, gặp gỡ vài người bạn cũ nên lỡ uống hơi nhiều.”
Quản gia đi theo sau, chu đáo mang thuốc giải rượu lên, rồi cũng theo chân trợ lý rời đi. Trong phòng ngủ lúc này chỉ còn lại Hứa Vãn Tinh đang hoang mang và Hoắc Uyên đang say đến mức mụ mị đầu óc.
Cậu đứng chết trân một lúc lâu rồi mới đi vào phòng tắm lấy chậu nước nóng ra lau mặt cho Hoắc Uyên.
Cậu không ngừng tự nhắc nhở bản thân rằng mình là người đã có gia đình, người nằm trên giường là chồng mới cưới của mình. Bất kể có bản hợp đồng tiền hôn nhân kia hay không, cậu vốn có trách nhiệm và nghĩa vụ chăm sóc đối phương. Chưa kể sáng nay cậu vừa nhận được sinh hoạt phí anh chuyển, đây chính là kim chủ của cậu mà.
Hứa Vãn Tinh ngồi xuống mép giường, dùng khăn ấm nhẹ nhàng lau mặt cho Hoắc Uyên. Cảm giác này khá mới lạ. Ở khoảng cách gần thế này, cậu thậm chí có thể nhìn thấy nốt ruồi cực nhạt ở đuôi mắt và hàng lông mi dài của đối phương.
Gương mặt bình thường vốn nghiêm nghị, lạnh lùng, lúc say rượu thế này lại trở nên nhu hòa hơn rất nhiều, vẻ ngoài cũng bớt hung dữ.
Lau mặt cho Hoắc Uyên xong xuôi, Hứa Vãn Tinh bắt đầu nhìn chằm chằm vào chiếc cà vạt của anh rồi đắn đo. Nếu cứ thắt cà vạt thế này thì có bị siết cổ không nhỉ? Dù là ngủ rồi thì chắc cũng sẽ thấy khó chịu chứ?
Cậu quỳ bên cạnh Hoắc Uyên, cặm cụi gỡ cà vạt cho anh. Cậu không quen tiếp xúc thân mật với Alpha như vậy nên chỉ việc cởi cái cà vạt cũng tốn không ít thời gian, đến nỗi cậu không hề phát hiện Hoắc Uyên đã tỉnh lại và đang nhìn mình chằm chằm.
“Cậu đang làm gì vậy?”
Hứa Vãn Tinh bị anh nắm chặt cổ tay. Sức lực của Alpha rất lớn, cậu cảm giác cổ tay mình sắp bị bẻ gãy đến nơi. Cố nén cảm giác đau đớn và hoảng sợ, cậu run rẩy nói: “Tôi... tôi chỉ thấy anh đeo cà vạt đi ngủ sẽ không thoải mái, nên muốn giúp anh tháo ra thôi.”
Alpha đang say bí tỉ đưa tay day day mi tâm. Sau khi nhìn rõ mặt của Hứa Vãn Tinh, anh mới buông tay cậu ra, mệt mỏi nói một câu: “Xin lỗi.”
Hứa Vãn Tinh nhìn vết đỏ hằn trên cổ tay, lẳng lặng bưng thau nước đi ra ngoài.
Tính phòng bị của Alpha rất cao, cậu không biết có phải trước đây Hoắc Uyên từng gặp chuyện gì tương tự hay không lại có phản ứng gay gắt như vậy.