Chương 8

Nhϊếp ảnh gia: “Hai người có thể đứng gần nhau hơn chút nữa không? Hai người đứng thế kia khéo nhét vừa cả một dòng sông ở giữa mất.”

Hứa Vãn Tinh: “...”

Từ nhỏ cậu đã được dạy AO thụ thụ bất thân. Mặc dù Hoắc Uyên đã là chồng trên danh nghĩa của cậu, nhưng giữa họ vẫn như người lạ. Tính đến nay, họ mới gặp nhau đúng hai lần.

Đột nhiên, Hoắc Uyên vòng tay ôm eo cậu, kéo sát khoảng cách giữa hai người lại.

Hứa Vãn Tinh kinh ngạc chớp mắt, trân trân nhìn anh, thở cũng không dám thở mạnh.

Nhϊếp ảnh gia bất lực nhắc nhở: “Hứa tiên sinh thả lỏng chút đi ạ. Đối phương là chồng mới cưới của cậu, là Alpha của cậu, cậu nên tỏ ra thân mật một chút chứ đừng như người lạ thế kia.”

Hứa Vãn Tinh cười gượng: “Xin lỗi.”

“Nghỉ một lát đi.” Hoắc Uyên buông cậu ra, hờ hững nói: “Không cần căng thẳng thế đâu, chụp đại vài tấm là được rồi.”

Hứa Vãn Tinh hít sâu một hơi. Cảm giác xúc chạm khi bị Hoắc Uyên ôm eo mãi vẫn chưa tan biến, mùi nước hoa thoang thoảng trên người anh khiến cậu rất để ý. Hơn nữa bọn họ đang chụp ảnh cưới, cần phải tạo nhiều dáng thân mật, cậu hoàn toàn không cách nào thả lỏng được.

Ngay khi Hứa Vãn Tinh đang nỗ lực điều chỉnh trạng thái, trợ lý của Hoắc Uyên bỗng lên tiếng nhắc: “Hoắc tổng, cuộc họp với bộ phận tài chính ấn định vào bốn giờ chiều nay, bây giờ đã là ba giờ hai mươi rồi, có cần dời lịch sang sáng mai không ạ?”

Hoắc Uyên: “Lùi lại nửa tiếng đi.”

Hứa Vãn Tinh nghe thấy vậy cảm thấy vừa xấu hổ vừa tự trách. Là do cậu không thể nhập tâm nên ảnh chụp ra không đạt, làm lãng phí bao nhiêu thời gian.

Cậu mấp máy môi, nhìn gương mặt không cảm xúc của Hoắc Uyên, câu “xin lỗi” vẫn nghẹn lại ở cổ họng không thốt ra được. Cậu nhanh chóng xốc lại tinh thần, cùng Hoắc Uyên hoàn thành vài kiểu chụp đơn giản dưới sự hướng dẫn của nhϊếp ảnh gia.

Buổi chụp hình kết thúc, Hoắc Uyên cùng trợ lý quay về công ty, còn Hứa Vãn Tinh ở lại studio để chọn ảnh.

Studio Hoắc Uyên chọn rất chuyên nghiệp, nhờ kỹ thuật chụp ảnh tài tình mà hai người vốn chẳng có chút tình cảm nào lại trông vô cùng ngọt ngào, hạnh phúc.

Hứa Vãn Tinh nhờ nhân viên gửi cho mình một bộ file ảnh gốc. Đây là lần đầu tiên cậu chụp ảnh cưới và có lẽ cũng là lần cuối cùng, vì thế cậu muốn lưu giữ làm kỷ niệm.

Thời gian trôi qua quá nhanh, thấm thoắt cậu đã sống ở nhà họ Hứa được một tháng. Chỉ còn vài ngày nữa là đến hôn lễ của cậu và Hoắc Uyên, nhưng cậu vẫn chưa hoàn toàn chuẩn bị sẵn sàng.

Hứa Vãn Tinh mua một bó hoa đến nghĩa trang, đứng trước tấm ảnh đen trắng của mẹ, cậu lẩm bẩm tâm sự hồi lâu: “À đúng rồi mẹ, con sắp kết hôn. Anh ấy tên Hoắc Uyên, là bạn đời hợp pháp của con. Chỉ tiếc là con không thể đưa anh ấy đến gặp mẹ được.”

*

“Két...”

Cánh cửa lớn của tòa lâu đài cổ chậm rãi mở ra, tiếng nhạc thánh ca vang lên, ánh mắt của tất cả quan khách đồng loạt đổ dồn về phía cuối thảm đỏ.

Hứa Vãn Tinh khoác trên mình bộ lễ phục màu trắng, từng bước từng bước đi đến bên cạnh Hoắc Uyên.

Cha xứ đứng dưới cây thập giá, mỉm cười nhìn họ, giọng nói trầm ấm vang vọng khắp giáo đường:

“Chú rể thân mến, con có đồng ý kết làm bạn đời với Hoắc Uyên tiên sinh, dù thuận lợi hay khó khăn, giàu sang hay nghèo khó, khỏe mạnh hay ốm đau, con vẫn sẽ mãi mãi ở bên cạnh, không rời không bỏ, yêu thương và trân trọng anh ấy cho đến trọn đời không?”

Hứa Vãn Tinh thoáng ngẩn ngơ, nhưng rất nhanh đã lấy lại tinh thần, nặn ra một nụ cười căng thẳng: “Con đồng ý.”

Khi lời thề nguyện kết thúc, cha xứ lùi lại một bước, cười nói: “Vậy thì, hai con có thể hôn nhau rồi.”

Hứa Vãn Tinh ngạc nhiên. Trong kịch bản đâu có tiết mục này!

Cậu hoảng hốt nhìn sang Hoắc Uyên.

Hoắc Uyên vẫn giữ nét mặt điềm nhiên, kéo cậu vào lòng rồi cúi đầu hôn lên khóe môi cậu.

Sau khoảnh khắc tĩnh lặng ngắn ngủi, tiếng vỗ tay của quan khách vang lên như sấm dậy.

Hứa Vãn Tinh trợn tròn mắt, tiếng tim đập như nổ tung bên tai. Cậu bất giác định đẩy Hoắc Uyên ra, nhưng chợt nhớ đến bản thỏa thuận đã ký. Cậu cần phải đóng vai một bạn đời hoàn hảo, ít nhất trước mặt người ngoài phải tỏ ra ân ái, vì vậy đương nhiên những tiếp xúc cơ thể cần thiết cũng nằm trong phạm vi hợp đồng.

Cậu buông lỏng bàn tay đang nắm chặt vạt áo Hoắc Uyên, từ từ nhắm mắt lại.

Trong khoảnh khắc này, hương gỗ tuyết tùng từng chút từng chút vấn vít lấy cậu, bao bọc cậu kín kẽ không một khe hở.

Hứa Vãn Tinh mơ màng nghĩ, mùi nước hoa hôm nay nồng quá, có phải Hoắc Uyên đổ cả chai nước hoa lên quần áo không vậy?

Nồng đến mức cậu cảm giác như cả người mình cũng sắp bị ướp đẫm mùi hương này.

Hồi lâu sau, Hoắc Uyên mới buông cậu ra.

Đây là nụ hôn đầu của Hứa Vãn Tinh, lại còn diễn ra trước sự chứng kiến của bao nhiêu người. Cậu xấu hổ đỏ cả mặt, đầu óc choáng váng đi theo sau Hoắc Uyên để mời rượu các bậc trưởng bối.