Hơn nữa đó còn là con ngoài giá thú, trong giới hào môn chẳng phải chuyện gì vẻ vang. Dù trong giới này chuyện con ngoài giá thú không phải hiếm, nhưng cũng chẳng có ai thực sự dẫn con ngoài giá thú vào nhà. Giống như lời Omega lúc nãy đã nói, chuyện này chỉ cần cho chút tiền đuổi đi là xong. Ấy vậy mà nhà họ Hứa lại cứ muốn quang minh chính đại đón Hứa Vãn Tinh về, để cậu nhận tổ quy tông, công khai thừa nhận thân phận của cậu. Điều đó cho thấy, lần này nhà họ Hứa có ý định liên hôn thật, nhưng đối tượng liên hôn chưa chắc đã là Hứa Ý Uẩn.
Chuyện Hoắc Uyên mắc chứng rối loạn pheromone, cả giới thượng lưu ai cũng biết, trình độ y học hiện tại vẫn chưa đủ để khắc phục được nan đề này.
Rối loạn pheromone ở Alpha là không thể ngửi thấy pheromone của Omega, cũng không tỏa ra pheromone Alpha, chẳng khác gì một Beta.
Hứa Ý Uẩn không muốn liên hôn, không chỉ vì hắn không thích Hoắc Uyên, mà còn vì hắn đang dây dưa với một Alpha khác.
Mà nhà họ Hứa lại không nỡ bỏ qua miếng bánh béo bở nhà họ Hoắc, vì vậy mới nghĩ ra một chiêu độc như vậy, lại định để đứa con ngoài giá thú Hứa Vãn Tinh thay thế Hứa Ý Uẩn liên hôn với anh họ y?
Sau khi bữa tiệc kết thúc, Hoắc Cẩn Du vội vàng kể lại chuyện này cho Hoắc Uyên.
Chỉ là điều y không ngờ tới là, Hoắc Uyên lại chẳng hề để tâm đến chuyện này.
Hoắc Cẩn Du sốt ruột phát hỏa: “Anh trai! Đây là chuyện đại sự cả đời của anh đó! Cho dù là vì công ty, cũng không thể hoàn toàn không nghĩ cho bản thân mình được?”
Hoắc Uyên: “Mảnh đất ở phía đông thành phố, nhà họ Hoắc thế nào cũng phải có được. Còn đối tượng liên hôn mà nhà họ Hứa cử đến là Hứa Ý Uẩn hay Hứa Vãn Tinh, hoàn toàn không quan trọng.”
Hoắc Cẩn Du bất mãn: “Nhưng mà...”
“Không nhưng nhị gì hết.” Hoắc Uyên nhìn sang trợ lý bên cạnh, nói: “Đồng ý yêu cầu của nhà họ Hứa, sắp xếp cuộc gặp vào ba giờ chiều mai.”
Hoắc Cẩn Du: “Anh định gặp ai?”
Hoắc Uyên liếc y một cái, nói: “Dĩ nhiên là vị hôn phu của anh.”
*
“Tiên sinh, đây là món vải thiều của cậu ạ.”
“Cảm ơn.” Hứa Vãn Tinh khẽ đáp, ánh mắt vẫn chưa rời khỏi những con chim sẻ ngoài cửa sổ. Trước khi xác định sẽ kết hôn với Hoắc Uyên, cậu đã đề nghị với cha cho phép gặp mặt anh một lần.
“Dù mày có muốn hay không, hôn ước này đã được định đoạt.”
Bỏ ngoài tai cơn giận và lời cảnh cáo trong câu nói của cha, Hứa Vãn Tinh chỉ thản nhiên cười mỉm chi: “Cha lo xa rồi, con chỉ đơn thuần muốn gặp mặt chồng tương lai của mình một chút.”
Về nhà họ Hứa chưa đầy một tháng, cuối cùng cậu cũng hiểu tại sao nhà họ Hứa thà mang tiếng xấu vì con ngoài giá thú cũng phải đón cậu về. Hóa ra là do đứa con cưng Hứa Uý Uẩn được Hứa Hoành Mậu và Tư Thi Lan nuông chiều hết mực không chịu liên hôn với người thừa kế nhà họ Hoắc. Vì thế bọn họ mới đón cậu về, để cậu thay Hứa Uý Uẩn kết hôn với Alpha trong lời đồn là mắc chứng rối loạn pheromone, tính tình lạnh lùng, sắt đá kia.
Đây cũng là điều kiện để cha trả hết nợ cho cậu.
Hứa Vãn Tinh không từ chối. Đối với cậu mà nói, đây chẳng qua chỉ là nhảy từ cái l*иg nhà họ Hứa sang cái l*иg nhà họ Hoắc, đằng nào cũng là kiếp sống ăn nhờ ở đậu. Khác biệt duy nhất là cậu không cần phải ở lại nhà họ Hứa nhìn sắc mặt mẹ kế, cũng chẳng cần chịu đựng những lời lẽ cay nghiệt của Hứa Uý Uẩn nữa.
Cốc cà phê trên tay đã nguội lạnh từ lâu, cuốn tạp chí trước mặt cũng mãi chưa lật sang trang mới. Suy nghĩ của cậu trôi đi rất xa, nhìn từ xa trông cứ như đang ngẩn ngơ.
Mãi cho đến khi bóng dáng Hoắc Uyên chậm rãi xuất hiện và ngồi xuống đối diện, cậu mới giật mình sực tỉnh.
Alpha trước mắt quả nhiên giống hệt lời đồn: lạnh lùng, đầy xa cách, khó gần. Anh có vẻ ngoài hung dữ, chẳng giống người dễ nói chuyện chút nào. Hứa Vãn Tinh căng thẳng đến mức nói năng lắp bắp: “Xin… xin chào, tôi tôi… tôi là Hứa Vãn Tinh.”
Hoắc Uyên im lặng đánh giá cậu một lượt. Hứa Vãn Tinh gầy gò, nhút nhát và có vẻ ngoài dễ bị bắt nạt hơn anh tưởng.
So với đại thiếu gia nhà họ Hứa được nuông chiều sinh hư lại kiêu ngạo kia, anh vẫn thích Omega yếu đuối và đơn thuần trước mắt này hơn.
Hoắc Uyên không biết tại sao Hứa Vãn Tinh lại đề nghị gặp mặt, anh cũng chẳng muốn lãng phí thời gian nên đi thẳng vào vấn đề: “Bất kể cậu đồng ý kết hôn với tôi vì mục đích gì, tôi hy vọng cậu có thể ký vào văn bản này. Cuộc hôn nhân của chúng ta có thời hạn ba năm, sau ba năm sẽ ly hôn trong hòa bình. Tôi sẽ đưa cho cậu một khoản tiền, đủ để cậu sống sung túc cả đời không cần lo cơm ăn áo mặc.”
Hứa Vãn Tinh nghe vậy hơi ngạc nhiên. Đây chính là lý do cậu muốn gặp Hoắc Uyên, cậu đã tính sẵn sẽ đàm phán điều kiện với đối phương, chỉ là không ngờ Hoắc Uyên lại chủ động đề cập trước.