Chương 5

Tiếng cười cợt lần lượt truyền vào tai, Hứa Vãn Tinh bối rối đứng ở đầu cầu thang. Cậu vừa nhích chân định quay về phòng ngủ của mình thì nghe thấy Hứa Ý Uẩn gọi giật lại: “Sao cậu lại xuống đây? Tôi đã dặn quản gia không cho người không phận sự vào rồi cơ mà? Ông ấy làm ăn kiểu gì vậy!”

“Nếu cậu ta cũng là Omega, thì cứ để cậu ta lại ngồi chơi đi.”

“Đúng đó, dù sao cậu ta cũng là anh trai của cậu mà, phải không?”

Hứa Ý Uẩn bực bội: “Tôi chẳng thừa nhận nó là anh trai tôi bao giờ, một đứa con ngoài giá thú không biết từ đâu ra cũng dám trèo lên đầu tôi?”

“Ây da, thế nên tôi mới tò mò, sao nhà cậu tự dưng lại đón một đứa con ngoài giá thú như thế về làm gì, chuyện này cũng chẳng vẻ vang gì cho cam.”

“Thân phận con ngoài giá thú thế này, cho bừa ít tiền đuổi đi là xong, không ngờ nhà cậu lại còn quang minh chính đại đón về, làm ầm ĩ cả lên.”

“Này, cậu tên Hứa Vãn Tinh phải không? Lại đây ngồi một lát, nói chuyện với tôi đi.”

Hứa Vãn Tinh bất an nắm chặt lan can cầu thang, cậu muốn quay đầu bỏ đi ngay lập tức, nhưng lại sợ làm phật lòng đám người này.

Cậu đứng cứng đờ tại chỗ, cho đến khi Hứa Ý Uẩn lên tiếng: “Không phải bảo cậu lại đây ngồi sao? Cậu còn lề mề cái gì, bảo ngồi thì cứ ngồi đi.”

Lúc này Hứa Vãn Tinh mới tìm một góc khuất, yên lặng ngồi xuống.

“Lúc mới nghe tin này, tôi còn tưởng đứa con ngoài giá thú nhà cậu là Alpha, chắc cha cậu định bồi dưỡng người thừa kế hay gì đó, không ngờ lại là một Omega.”

Hứa Ý Uẩn khinh miệt liếc Hứa Vãn Tinh một cái, hắng giọng: “Một đứa con ngoài giá thú thì không xứng để thừa kế sản nghiệp nhà chúng tôi, có mẹ tôi ở đây, nó đừng hòng có được quyền thừa kế.”

Hứa Vãn Tinh im lặng cúi đầu, cố gắng biến mình thành người vô hình.

Cậu cũng chẳng có ý định tranh giành gì với Hứa Ý Uẩn, cũng chưa từng nghĩ Hứa Hoành Mậu có thể cho cậu thứ gì.

Hoắc Cẩn Du nhíu mày nhẹ: “Trong chuyện này có hiểu lầm gì không?”

Theo như những gì y biết, Hứa tổng và phu nhân của ông ta là vợ chồng từ thuở thiếu thời, tình cảm rất tốt.

Sao lại tự dưng có một đứa con ngoài giá thú nhảy ra được?

Hứa Ý Uẩn bĩu môi: “Còn có thể có hiểu lầm gì nữa? Nếu không phải người đàn bà đó cố tình quyến rũ, sao cha tôi có thể mắc sai lầm này?”

Hứa Vãn Tinh nghiến chặt răng, cố nén lại ý nghĩ muốn chửi thẳng mặt, nắm đấm siết chặt.

Hoắc Cẩn Du cười khẩy một tiếng, không nói tiếp.

Bọn họ cũng đâu phải mới quen biết Alpha ngày một ngày hai, đặc biệt là những Alpha có tiền có quyền.

Có mấy ai quản được nửa thân dưới của mình?

Không chỉ y, những Omega khác có mặt ở đây đều dạ sáng như gương, rốt cuộc là do người phụ nữ cố tình quyến rũ hay là Hứa Hoành Mậu ham mê sắc đẹp của người ta, trong lòng họ tự hiểu rõ.

Hơn nữa, nghe nói người phụ nữ đó đã qua đời mấy hôm trước, chuyện này càng không có đối chứng.

Thấy không khí có vẻ không ổn, có người bèn đánh trống lảng: “Đúng rồi Cẩn Du, nghe nói ông nội cậu gần đây đang tìm đối tượng liên hôn cho anh họ cậu?”

Nghe đến đây, Hoắc Cẩn Du im lặng liếc nhìn Hứa Ý Uẩn đang ngồi đối diện, khẽ cười: “Đúng là có ý định đó.”

“Xem ra là đã tìm được người thích hợp rồi?”

Hoắc Cẩn Du bưng tách trà lên nhấp một ngụm, giả vờ bất đắc dĩ thở dài: “Tuy anh tôi là Alpha cấp cao, nhưng dù sao anh ấy cũng mắc chứng rối loạn pheromone, nếu có Omega nào chịu liên hôn với anh ấy, nhà họ Hoắc chúng tôi cũng coi như là được tổ tiên phù hộ.”

“Xem cậu nói kìa, Omega nào được gả vào nhà họ Hoắc các cậu mới là có phúc chứ.”

Hoắc Cẩn Du liếc nhìn người đó một cách đầy ẩn ý, nói: “Vậy cái phúc này cậu có muốn không? Tôi có thể giới thiệu giúp, hai nhà chúng ta liên hôn thì thế nào?”

Người nọ cười gượng: “Nếu nhà họ Hoắc các cậu mà coi trọng nhà họ Hồng chúng tôi thì tôi cũng muốn gả lắm chứ, nhưng anh cậu cũng đâu có chịu cưới.”

Hoắc Uyên là Alpha cấp cao, lại là người thừa kế của tập đoàn Hoắc thị, dù anh có mắc chứng rối loạn pheromone cũng không ảnh hưởng đến địa vị của mình trong giới thượng lưu.

Chưa đợi Hoắc Cẩn Du nói tiếp, Hứa Ý Uẩn ngồi đối diện đã cứng nhắc chuyển chủ đề: “À đúng rồi, nghe nói tháng sau ở thành phố A có một buổi đấu giá, có khá nhiều món đồ sưu tầm được đưa ra, mọi người có hứng đi xem cùng không?”

Hoắc Cẩn Du chỉ nhìn hắn mấy lần với vẻ thích thú, sau đó lại nhìn sang Hứa Vãn Tinh đang cúi đầu im lặng ngồi trong góc, mặt mày đăm chiêu.

Tin tức hai nhà Hứa - Hoắc liên hôn vẫn chưa được tung ra, nhưng hai nhà đều dạ sáng như gương, cuộc liên hôn lần này là thế bắt buộc phải có.

Vào thời điểm mấu chốt này, nhà họ Hứa lại nhận lại một huyết mạch lưu lạc bên ngoài, thực sự khiến người ta nghi ngờ.