Chương 4

Hứa Vãn Tinh mân mê sợi dây chuyền trên cổ, nếu mẹ biết cậu đồng ý về nhà họ Hứa, chắc chắn sẽ rất thất vọng.

Xin lỗi mẹ.

Cậu không muốn để Cảnh Tài phát hiện sự khác thường của mình, chỉ có thể cố nén nước mắt, nuốt ngược nỗi đau vào trong.

Ba tiếng sau, cuối cùng cậu cũng đến được biệt thự nhà họ Hứa mà Cảnh Tài đã nói.

Nhìn tòa biệt thự xa hoa trước mắt, cậu căng thẳng đến mức lòng bàn tay đổ đầy mồ hôi.

Cậu chưa từng nghĩ rằng sẽ có ngày mình được đặt chân đến khu nhà giàu, cũng chưa từng nghĩ đời này mình lại có cơ hội được sống trong một căn biệt thự như thế này.

Quản gia nhận lấy balo từ tay cậu, tươi cười nói: “Chắc hẳn đây là Hứa Vãn Tinh thiếu gia rồi nhỉ?”

Nụ cười của quản gia mang theo sự an ủi, sự thân thiện này khiến Hứa Vãn Tinh thả lỏng hơn rất nhiều. Đây là lần đầu tiên cậu nghe có người gọi mình là “thiếu gia”, cười gượng: “Chào ông.”

Quản gia: “Mời cậu đi theo tôi.”

Hứa Vãn Tinh thấp thỏm đi theo sau ông ta, sự chênh lệch giàu nghèo khiến cậu đến thở cũng phải cẩn thận.

Cậu được quản gia dẫn đến trước mặt Hứa Hoành Mậu và Tư Thi Lan.

Hứa Hoành Mậu nói với quản gia: “Được rồi, ông xuống làm việc của mình đi.”

Quản gia: “Vâng.”

Hứa Vãn Tinh lén nhìn Hứa Hoành Mậu, hơi thất vọng cúi đầu xuống. Lúc nhỏ cậu từng tưởng tượng về dáng vẻ của cha, trong trí tưởng tượng của cậu, cha hẳn là một người đàn ông trung niên khoảng bốn, năm mươi tuổi, hiền hòa, phúc hậu, chứ không phải cha ruột đang ngồi trước mặt cậu lúc này, dùng ánh mắt xét nét nhìn cậu. Ông ta cho cậu cảm giác như một nhà lãnh đạo cao cao tại thượng, đang tùy tiện đánh giá giá trị của món hàng trước mắt.

Hứa Hoành Mậu: “Ngồi đi.”

Hứa Vãn Tinh rụt rè ngồi xuống, môi trường xa lạ khiến cậu rất bất an, đặc biệt là ánh mắt của Hứa Hoành Mậu và Tư Thi Lan chiếu lên người cậu, khiến cậu vô cùng khó chịu.

Cậu lén ngước mắt nhìn Tư Thi Lan, liền bị ánh mắt sắc lẹm của bà ta dọa sợ, vội vàng dời tầm mắt đi nơi khác.

Hứa Hoành Mậu: “Chuyện mẹ cậu qua đời tôi đã biết. Còn về những khoản nợ của cậu, tôi cũng sẽ cho người xử lý, cậu không cần lo. Đã bước vào cửa nhà họ Hứa, sau này cậu chính là người của nhà họ Hứa.”

Tư Thi Lan không lên tiếng, dù sao đây cũng là kết quả sau khi bà ta và Hứa Hoành Mậu bàn bạc.

Chỉ là cơn oán hận trong lòng bà ta ngày càng mãnh liệt. Để một đứa con ngoài giá thú vào nhà, đối với bà ta mà nói là một sự sỉ nhục cực lớn.

Trong giới thượng lưu, ai không biết bà ta và Hứa Hoành Mậu là thanh mai trúc mã, tình cảm sâu đậm, hai người đã định hôn ước từ hồi đại học.

Sự tồn tại của Hứa Vãn Tinh chẳng phải là đang vả vào mặt bà ta sao?

Tư Thi Lan lườm Hứa Hoành Mậu một cái rồi quay người rời khỏi phòng khách.

Hứa Vãn Tinh nhìn bóng lưng bà ta rời đi, nét mặt căng thẳng có phần dịu lại.

Cậu có thể cảm nhận được Tư Thi Lan không ưa và ghét mình.

Vì vậy cậu càng chắc chắn rằng, việc cha đón cậu về, còn giúp cậu trả hết nợ nần, không chỉ đơn thuần là vì quan hệ cha con.

Nhìn gương mặt lãnh đạm của Hứa Hoành Mậu, cậu nuốt hết mọi thắc mắc vào lòng, chỉ ngoan ngoãn đáp một tiếng “vâng”.

Người đàn ông trước mắt tuy là cha ruột của cậu, nhưng cũng chẳng khác gì người xa lạ.

Lúc quản gia đến đón cậu đi, vừa hay gặp Tư Thi Lan đi xuống lầu. Bà ta tỏ thái độ chê bai nhíu mày nhìn Hứa Vãn Tinh, lạnh lùng lên tiếng: “Chú Vương, ông dẫn nó đi chọn mấy bộ quần áo đi, đừng làm mất mặt nhà họ Hứa chúng ta.”

Hứa Vãn Tinh nép sát vào tường, thậm chí không dám nói một lời từ chối.

...

...

Vào ngày thứ ba sau khi về nhà họ Hứa, Hứa Vãn Tinh cuối cùng cũng gặp được em trai cùng cha khác mẹ của mình, Omega tên Hứa Ý Uẩn.

Mấy ngày nay cậu cứ ru rú trong phòng, ngay cả cơm nước cũng là quản gia mang đến tận cửa phòng cho cậu. Nhưng hôm nay cậu đã đợi rất lâu vẫn chưa thấy cơm được mang lên.

Cậu lấy hết can đảm ra khỏi phòng, định xuống bếp tìm chút gì đó để ăn.

Thế nhưng cậu không hề biết hôm nay trong nhà đang tổ chức tiệc, vì vậy khi cậu xuất hiện ở phòng khách, tất cả mọi người đồng loạt kinh ngạc nhìn chằm chằm vào cậu.

“Ý Uẩn, đây chẳng phải là anh trai cùng cha khác mẹ mà cậu nói đấy chứ?”

“Nghe nói cậu ta cũng là Omega?”

“Thì ra đây là đứa con ngoài giá thú trong lời đồn?”

“Không ngờ nhà cậu cũng hào phóng thật, ngay cả con ngoài giá thú cũng cho vào.”

“Nhưng mà trông chẳng giống cậu chút nào, hai người có thật là anh em không đấy?”