- 🏠 Home
- Đam Mỹ
- Hiện Đại
- Đưa Con Đi Trốn Sau Ly Hôn
- Chương 3
Đưa Con Đi Trốn Sau Ly Hôn
Chương 3
Đối với cậu, chữ “cha” là một khoảng trống rỗng trong ký ức.
Dù họ có chung dòng máu, cậu cũng không biết phải xử lý mối quan hệ cha con này như thế nào.
Cảnh Tài: “Cậu không cần phải lo. Mặc dù cậu trở về nhà họ Hứa với thân phận con ngoài giá thú, nhưng nhà họ Hứa bằng lòng chấp nhận cậu, để cậu nhận tổ quy tông. Đây là chuyện mà Hứa tổng và phu nhân đã bàn bạc xong xuôi.”
Khi nghe thấy mấy chữ “con ngoài giá thú”, Hứa Vãn Tinh đột ngột nhìn sang Cảnh Tài, kinh ngạc nói: “Anh nói tôi là con ngoài giá thú ư?”
Cảnh Tài gật đầu: “Đúng, năm đó sau khi kỳ phát tình kết thúc, mẹ cậu đã biến mất không dấu vết. Hứa tổng không thể tìm thấy mẹ cậu nên cũng đành bỏ qua chuyện này. Sau này, Hứa tổng kết hôn với thiên kim nhà họ Tư. Một năm sau, họ sinh ra đứa con đầu lòng, cũng chính là em trai cùng cha khác mẹ của cậu. Cậu bé đó cũng là một Omega.”
Cổ họng Hứa Vãn Tinh như bị một cục bông chặn lại, l*иg ngực ngột ngạt, khó khăn thốt ra: “Nếu cha tôi đã có gia đình rồi, tại sao còn muốn đón tôi về?”
Nếu đã biết cậu là con ngoài giá thú, vợ cả của cha cậu, tức là thiên kim nhà họ Tư kia làm sao có thể đồng ý cho cậu bước vào cửa?
Cảnh Tài: “Hứa tổng chỉ giao cho tôi nhiệm vụ đến đón cậu về nhà. Còn về nguyên do trong đó, tốt hơn hết là cậu nên tự hỏi ông ấy.”
Hứa Vãn Tinh: “Tôi có thể từ chối không?”
Nếu cha cậu thật lòng muốn đón cậu về nhà, sao lại lấy lý do bận công việc, huống hồ ông ta đang có vợ cả, có con với vợ cả.
Cậu trở về nhà họ Hứa với thân phận một đứa con ngoài giá thú, những người đó sẽ nhìn cậu ra sao?
Cảnh Tài cười mỉm chi: “Có vẻ như Hứa tiên sinh không có lý do gì để từ chối cả. Hiện tại cậu không có việc làm, không có bất kỳ nguồn thu nhập nào. Ngay cả khi với thân phận Omega có thể lĩnh trợ cấp của chính phủ mỗi tháng, thì chút tiền đó cũng không đủ cho chi phí sinh hoạt của cậu, huống chi là món nợ khổng lồ phát sinh từ mẹ cậu. Chẳng bao lâu nữa, những chủ nợ đó sẽ tìm đến tận cửa và cậu hoàn toàn không có khả năng trả nổi số tiền này, lãi mẹ sẽ đẻ lãi con mà thôi.”
Môi Hứa Vãn Tinh trắng bệch, nhớ lại những tin nhắn nhắc nợ liên tục trong điện thoại mấy ngày nay, cả người cậu run lên.
Cảnh Tài nhếch mép, cười nói: “Hứa tổng đã nói, chỉ cần cậu đồng ý trở về nhà họ Hứa, ông ấy có thể giải quyết hết những món nợ này cho cậu và còn chu cấp cho cậu một cuộc sống sung túc.”
Việc có thể thoát khỏi gánh nợ nần là một sự cám dỗ lớn đối với Hứa Vãn Tinh. Món nợ bên ngoài 300.000, cộng thêm tiền nợ hàng xóm, trong tay cậu hiện chỉ còn lại vài trăm tệ, cuộc sống vô cùng túng quẫn. Hơn nữa, cậu còn đang trong tình trạng thất nghiệp, dù có tìm được một công việc tốt, cậu cũng không thể nào một lúc có được nhiều tiền như vậy để trả nợ. Đến lúc người đòi nợ tìm đến tận nhà, cậu không chỉ không giữ được căn nhà này mà ngay cả di vật của mẹ cũng giữ không nổi, chỉ có thể lang thang đầu đường xó chợ.
Cảnh Tài biết cậu đang lưỡng lự, cũng chắc chắn rằng cuối cùng cậu sẽ đồng ý, vì vậy hắn không hề vội vàng thuyết phục, ngược lại còn cho cậu thời gian để suy nghĩ.
Hứa Vãn Tinh nhìn tấm ảnh của cha trong tài liệu, nỗi phiền muộn trong lòng gần như đè cậu không thở nổi.
Khi biết cha mình còn sống, cậu đã rất sốc, cũng từng có ý nghĩ muốn nhận lại cha.
Nhưng câu nói “con ngoài giá thú” của Cảnh Tài đã khiến cậu hiểu ra, mình không phải được chào đón về nhà trong niềm vui, đổi lại là sự tồn tại như một vết nhơ của hào môn.
Nếu cậu từ chối về nhà họ Hứa, thì đúng như lời Cảnh Tài nói, cậu đến bữa ăn ba bữa cũng khó mà lo nổi, huống chi là món nợ khổng lồ kia.
Hơn nữa, trong xã hội này, Omega tìm việc khó hơn Beta và Alpha rất nhiều, dù có dành cả nửa đời người đi làm thuê, cậu cũng chưa chắc đã trả hết được số nợ này.
Sau một hồi lâu im lặng, Hứa Vãn Tinh gật đầu: “Được, tôi đồng ý đi cùng anh.”
Cảnh Tài dường như rất hài lòng với quyết định của cậu, không nói thêm gì nhiều, chỉ đơn giản hỏi xem có cần giúp thu dọn hành lý không.
Hứa Vãn Tinh từ chối, hành lý của cậu không nhiều, chỉ đơn giản thu dọn hai bộ quần áo để thay rồi cùng Cảnh Tài ra ngoài.
Cảnh Tài hơi nhướng mày, nhìn đồ đạc trong nhà không hề có dấu hiệu bị dịch chuyển, hắn biết đây là con đường lui mà Hứa Vãn Tinh tự chừa cho mình, vì vậy đến cả di vật của mẹ cũng không mang theo.
Suốt dọc đường, Hứa Vãn Tinh không nói thêm lời nào, chỉ lặng lẽ ngồi ở hàng ghế sau và nhìn phong cảnh ngoài cửa sổ.
Nội tâm cậu đầy rẫy bất an, cậu không biết lựa chọn của mình là đúng hay sai, nhưng tên đã lên dây không thể không bắn, ngay từ khoảnh khắc cậu đồng ý thì đã không còn đường hối hận.
- 🏠 Home
- Đam Mỹ
- Hiện Đại
- Đưa Con Đi Trốn Sau Ly Hôn
- Chương 3