Chương 15

Hứa Vãn Tinh mờ mịt nhìn cô, ánh mắt như muốn nói “sao có thể”.

Bọn họ là liên hôn, không phải cậu thì là Hứa Uý Uẩn, nhưng Hoắc Uyên đâu có quyền lựa chọn. Nếu cậu không thay thế Hứa Uý Uẩn thì người đứng cạnh Hoắc Uyên bây giờ là Hứa Uý Uẩn chứ không phải cậu rồi.

Nhậm Xu Lệ: “Nếu anh ấy không thích cậu thì không thể nào đưa cậu theo bên người đâu, nhất là khi biết rõ Chu tổng có tâm tư gì với mình... Ây da, tóm lại là nếu người anh ấy phải cưới là Hứa Uý Uẩn thì chắc chắn sẽ không có chuyện đối xử như với cậu bây giờ.”

Hứa Vãn Tinh lơ mơ gật đầu một cái, hình như cậu hiểu rồi, mà hình như cũng chưa hiểu lắm.

Nhậm Xu Lệ lầm bầm: “Trong giới này ai cũng biết hai người liên hôn, đang chờ xem bao giờ hai người ly hôn đấy. Biết đâu Chu tổng cũng đang tính toán nước đi này... Đến lúc đó, chẳng phải nhà họ Chu lại có cơ hội sao? Chắc chắn Chu Doanh Doanh cũng sẽ không từ chối đâu.”

Hứa Vãn Tinh nhún vai: “Chắc vậy.”

Hai năm rưỡi nữa là cậu và Hoắc Uyên ly hôn rồi, đến lúc đó anh muốn tìm ai thì tìm, cậu cũng chẳng quản được.

Nhậm Xu Lệ bỗng nắm tay cậu, vạch tay áo lên nhìn chiếc lắc tay, kinh ngạc thốt lên: “Ơ? Sao chiếc lắc tay này lại ở chỗ cậu?”

Hứa Vãn Tinh ngơ ngác: “Sao, chiếc lắc tay này có vấn đề gì?”

Nhậm Xu Lệ tặc lưỡi mấy cái: “Hóa ra người mua bí ẩn trong buổi đấu giá lần trước là Hoắc Uyên.”

Hứa Vãn Tinh: “Hả? Chiếc lắc tay này đắt lắm sao?”

Nhậm Xu Lệ gật đầu cái rụp: “Chiếc lắc tay này là tác phẩm cuối cùng của nhà thiết kế trang sức nổi tiếng người Pháp Colin vào thế kỷ trước. Viên hồng ngọc bên trên tượng trưng cho tình yêu đến chết không phai của ông ấy và người vợ Bella, vì thế chiếc lắc tay này cũng đại diện cho tình yêu chung thủy và son sắt của bạn đời dành cho cậu. Tôi nhớ giá trúng lúc đó hình như là hơn ba mươi triệu tệ thì phải.”

Hứa Vãn Tinh hít sâu một hơi: “Ba mươi... hơn ba mươi triệu á?”

Khoan... dừng khoảng chừng là hai giây... Quà “bồi thường xin lỗi” của Hoắc Uyên trị giá hơn ba mươi triệu tệ?

Cậu cứ tưởng đây chỉ là món quà nhỏ, với thân phận của Hoắc Uyên thì chiếc lắc tay kim cương và viên hồng ngọc này đương nhiên không thể là đồ giả, nhưng cậu nghĩ nó cũng chỉ là một chiếc lắc tay bình thường, giá tầm vài trăm ngàn tệ đổ lại, ai ngờ lại tận hơn ba mươi triệu?

Cậu lập tức có cảm giác tiền tài không thể tiết lộ ra ngoài, muốn tháo lắc tay cất vào túi quần.

Bất giác cậu sờ túi quần, không ổn, túi nông quá, lỡ làm rơi mất thì sao?

Nhậm Xu Lệ: “Nếu anh ấy không thích cậu thì sao lại tặng cậu chiếc lắc tay ý nghĩa như thế này chứ?”

Hứa Vãn Tinh căn bản chẳng để tâm Nhậm Xu Lệ đang nói gì, trong đầu cậu bây giờ chỉ toàn là: Phát... phát tài rồi!!!

Hoắc Uyên đã tặng cho cậu rồi thì chắc sẽ không đòi lại đâu nhỉ?

Lỡ sau này ly hôn mà cuộc sống khó khăn quá, cậu còn có thể đưa chiếc lắc tay này đi cầm.

Nhậm Xu Lệ thấy dáng vẻ hám tiền của cậu thì hận rèn sắt không thành thép nói: “Chu Doanh Doanh đang quyến rũ chồng cậu kìa! Cậu còn không mau ra quản đi?”

Hứa Vãn Tinh liếc nhìn Chu Doanh Doanh hận không thể dính chặt lên người Hoắc Uyên, lơ đãng nói: “Hôm nay là tiệc mừng thọ của Chu tổng, Chu Doanh Doanh lại là đứa cháu gái ông ấy cưng chiều nhất, nếu tôi qua đó tuyên bố chủ quyền thì chủ nhà sẽ không vui đâu.”

Nhậm Xu Lệ tức anh ách nhìn Chu Doanh Doanh đứng cạnh Hoắc Uyên ra vẻ bà chủ, cô không ưa nổi cái bộ dạng dương dương tự đắc đó của Chu Doanh Doanh.

Hoắc Uyên là người đã có gia đình! Chu Doanh Doanh đang làm cái trò gì vậy? Công khai làm tiểu tam?

Ngược lại, Hứa Vãn Tinh nhìn Hoắc Uyên thoải mái ứng giữa các vị tai to mặt lớn, dáng vẻ ung dung tự tại khiến cậu vô cùng khâm phục.

Cái loại mắc chứng sợ xã hội như cậu mà bị kẹp giữa bao nhiêu ông lớn như thế, chắc chân đã mềm oặt từ cái đời nào rồi.

Đúng lúc này, Hoắc Uyên đang nói chuyện với Từ tổng bỗng nhìn về phía Hứa Vãn Tinh trong góc, vẫy vẫy tay ra hiệu cho cậu đi tới bên cạnh mình.

Hứa Vãn Tinh: “...”

Bây giờ giả bộ không nhìn thấy còn kịp không nhỉ?

Nhậm Xu Lệ vỗ vai cậu, hớn hở nói: “Mau đi đi, chồng cậu đang gọi cậu kìa.”

Ngay lúc đó, mấy vị tai to mặt lớn đang vây quanh Hoắc Uyên cũng đồng loạt nhìn theo ánh mắt anh về hướng Hứa Vãn Tinh.

Chu tổng đen mặt im lặng không nói, nụ cười đắc ý trên mặt Chu Doanh Doanh cứng đờ.

Mấy tổng giám đốc trong lòng hiểu rõ sự tình nhìn nhau cười cười, ngoài mặt hóng chuyện xem kịch vui, chỉ có Từ tổng từ Hải Thành tới không rõ mấy chuyện lằng nhằng bên trong nên cười rất sảng khoái: “Hóa ra cậu ấy chính là bạn đời mới cưới mà anh nhắc tới.”

Hoắc Uyên cười mỉm: “Vâng, cậu ấy là người yêu của tôi, Hứa Vãn Tinh.”