Chương 14

Cháu rể?

Thảo nào Chu tổng lại nhiệt tình với Hoắc Uyên như thế.

Hứa Vãn Tinh bỗng nhớ lại luồng ác ý cảm nhận được từ Chu Doanh Doanh, hóa ra không phải ảo giác. Xem ra Chu Doanh Doanh nghĩ cậu giật mất Hoắc Uyên nên mới thù địch với cậu như vậy.

Nhậm Xu Lệ liếc nhìn Chu Doanh Doanh, không nhịn được buông lời mỉa mai: “Chu Doanh Doanh thích Hoắc Uyên từ nhỏ, cô ta một lòng muốn gả cho anh ấy. Nhưng đùng một cái, tin đồn Hoắc Uyên bị rối loạn pheromone nổ ra. Chuyện này vừa vỡ lở, Chu Doanh Doanh lặn mất tăm một thời gian hơi bị lâu, sau đó không lâu thì nghe nói cô ta đi du học. Mọi người ngầm đoán là Chu Doanh Doanh không chấp nhận nổi việc Hoắc Uyên bị rối loạn pheromone nên mới chọn cách ra nước ngoài trốn tránh. Dù sao trước khi chuyện đó bị lộ, Hoắc Uyên từng được mệnh danh là Alpha hoàn hảo nhất.”

Hứa Vãn Tinh ngẫm nghĩ một chút rồi nói: “Bây giờ anh ấy cũng rất hoàn hảo.”

Một người đàn ông tham công tiếc việc hoàn hảo, rất biết kiếm tiền, lại là một Alpha cực kỳ chịu chi cho bạn đời.

Nể tình hai triệu tệ sinh hoạt phí mỗi tháng, Hứa Vãn Tinh cảm thấy khi ở bên ngoài, cậu cần phải giữ gìn tôn nghiêm cho ông chủ của mình.

Nhậm Xu Lệ nhướng mày: “Cậu nói cũng không sai, cho dù Hoắc Uyên bị rối loạn pheromone thì vẫn có khối người muốn liên hôn với anh ấy. Ví dụ như Chu tổng tôi vừa nói đấy, mặc dù Chu Doanh Doanh để ý chuyện đó, nhưng ông ngoại cô ta là Chu tổng thì đâu có quan tâm Hoắc Uyên có bị rối loạn pheromone hay không. Dù sao lợi ích rành rành ra đó, kể cả Hoắc Uyên có là Beta thì đã sao chứ? Có điều lần này Chu Doanh Doanh về nước, lại còn chủ động sáp vào một người đàn ông đã có vợ như Hoắc Uyên, cũng chẳng biết cô ta toan tính cái gì nữa.”

Hứa Vãn Tinh không bận tâm chuyện Chu Doanh Doanh có ý đồ với Hoắc Uyên lắm, ngược lại tò mò nhìn Nhậm Xu Lệ: “Sao cô lại biết rõ thế?”

“Đấy là điểm chính sao?” Nhậm Xu Lệ tức điên, không nhịn được cầm cái càng cua cậu vừa gặm trên bàn gõ nhẹ vào đầu cậu một cái: “Hồi cấp hai tôi với Hoắc Uyên học chung lớp. Có một lần giáo viên giao bài tập nhóm, tôi chỉ nói chuyện với Hoắc Uyên thêm vài câu, thế mà con điên Chu Doanh Doanh đi rêu rao khắp nơi là tôi muốn chôm chỉa nhà cô ta, bảo tôi nhắm trúng Hoắc Uyên, muốn tranh đàn ông với cô ta, làm tôi tức đến mức ba ngày nuốt không trôi cơm!”

Hứa Vãn Tinh gật gù ra vẻ suy tư: “Thế có gầy không?”

Nhậm Xu Lệ: “!!!”

“Cậu muốn chọc tôi tức chết hả?” Nhậm Xu Lệ cầm ly nước ngọt trên bàn uống một hơi cạn sạch, bỗng nhớ ra đây là chốn công cộng, nhất cử nhất động đều bị người khác nhìn thấy, cô vội vàng lau miệng, trở về dáng vẻ tiểu thư khuê các dịu dàng, nho nhã.

Hứa Vãn Tinh: “Thế tóm lại là có gầy không?”

Nhậm Xu Lệ: “Gầy!”

Hứa Vãn Tinh: “Vậy thì tốt quá còn gì.”

Nhậm Xu Lệ hít sâu một hơi, quyết định không so đo với cậu, khẽ hừ một tiếng: “Sao cậu chẳng để bụng chút nào thế, chẳng phải bây giờ Hoắc Uyên là chồng cậu sao?”

Hứa Vãn Tinh chần chừ: “Có gì đáng để bận tâm đâu?”

Trong hợp đồng của Hoắc Uyên có quy định rõ ràng, dù hai bên chỉ là quan hệ hợp tác nhưng cũng không được phép có bất kỳ hành vi nɠɵạı ŧìиɧ.

Cho dù Hoắc Uyên và Chu Doanh Doanh từng có một đoạn tình cảm thì đó cũng là chuyện quá khứ, cậu không cần phải bám riết lấy chuyện cũ không buông, huống hồ cậu cũng chẳng có tư cách hỏi đến chuyện ngày xưa của Hoắc Uyên.

Bên ngoài bọn họ mang danh nghĩa vợ chồng ân ái, nhưng thực chất chỉ là quan hệ hợp tác. Bất kể là quá khứ hay tương lai của Hoắc Uyên hoàn toàn không liên quan gì đến cậu.

Cậu chỉ cần sống yên ổn hết ba năm này, cầm tiền rồi vỗ mông rời đi là xong.

Nhậm Xu Lệ bất lực day trán, đây không phải phản ứng cô mong đợi, nhưng cô vẫn quyết định kể nốt câu chuyện: “Theo tôi thấy thì Hoắc Uyên chưa bao giờ thích Chu Doanh Doanh. Tôi nhớ hồi đi học, Hoắc Uyên chưa từng cho cô ta được sắc mặt tốt, hay nói đúng hơn là Hoắc Uyên đối với ai cũng trưng bộ mặt lạnh lùng như băng. Anh ấy vốn chẳng hề nghĩ đến chuyện hẹn hò, chỉ có Chu Doanh Doanh đơn phương tương tư rồi tự coi mình là bạn gái của Hoắc Uyên.”

Hứa Vãn Tinh: “Thảm ghê.”

Hai mắt Nhậm Xu Lệ sáng lên: “Cậu cũng thấy Chu Doanh Doanh rất thảm đúng không?”

Hứa Vãn Tinh: “.”

Thật ra ý cậu là Hoắc Uyên thảm ghê.

Vì bản đồ kinh doanh của mình, rốt cuộc anh phải hy sinh bao nhiêu thứ đây.

Nhưng nghĩ kỹ lại, chẳng phải cuộc liên hôn giữa hai nhà Hoắc - Hứa đã giúp Hoắc Uyên lấy được thứ anh muốn sao?

Đều là sự lựa chọn của anh, chỉ là hy sinh một cuộc hôn nhân thôi mà, có gì to tát đâu?

Nhậm Xu Lệ bất thình lình ghé sát vào, đánh giá cậu một lượt, đôi mắt to tròn chớp chớp, cười híp mắt nói: “Tôi đoán ngay Hoắc Uyên chắc chắn thích kiểu Omega như cậu mà.”