Chương 13

Tim Hứa Vãn Tinh khẽ run lên. Mỗi lần nghe Hoắc Uyên giới thiệu mối quan hệ của họ với người ngoài, trong lòng cậu luôn dấy lên một cảm giác rung động kỳ lạ.

Nụ cười trên mặt Chu Doanh Doanh tắt ngấm, cô ta liếc nhìn Hứa Vãn Tinh vài lần, giọng điệu lạnh lùng pha chút khó chịu: “Tiếc thật, lúc đó tôi còn đang ở nước ngoài, không kịp về để đích thân chúc mừng hai người.”

Trong khoảnh khắc này, Hứa Vãn Tinh lờ mờ cảm nhận được một luồng ác ý từ cô ta.

Hoắc Uyên đoạt ly rượu trong tay cậu, chủ động chạm ly với Chu Doanh Doanh, thản nhiên nói: “Không sao, bây giờ chúc phúc cũng chưa muộn.”

Chu Doanh Doanh tức nghẹn họng, nghiến răng nghiến lợi nói vài câu chúc mừng xã giao.

Hoắc Uyên mỉm cười: “Cảm ơn.”

Hứa Vãn Tinh ngơ ngác không hiểu gì nhìn theo bóng lưng tức tối bỏ đi của Chu Doanh Doanh.

Vừa xảy ra chuyện gì vậy?

Bảy giờ tối, tiệc rượu bắt đầu.

Nhìn Hoắc Uyên lại bị đám đông vây quanh, Hứa Vãn Tinh lủi thủi tìm một góc khuất ngồi xuống.

Bàn tiệc của Chu tổng bị khách khứa đến chúc mừng vây kín như nêm cối.

Ngay cả Hoắc Uyên cũng bị kéo sang đó, Hứa Vãn Tinh không muốn chen vào góp vui.

Không phải thế giới của mình thì đừng cố chen chân vào, đằng nào cậu cũng chẳng hiểu mấy tổng giám đốc kia đang nói cái gì.

Đồ ăn trong bữa tiệc rất phong phú. Hứa Vãn Tinh đói meo cả ngày, trốn vào một góc không ai để ý bắt đầu ăn uống thỏa thích, miệng nhét đầy thức ăn phồng lên như một con chuột hamster.

Ngay khi cậu vừa uống một ngụm nước ngọt định tiếp tục “chiến đấu”, bỗng có một giọng nói ai oán vang lên bên cạnh: “Sao cậu vẫn còn tâm trạng ăn uống thế hả? Chồng cậu sắp chạy theo người ta mất rồi, cậu còn ngồi đây ăn ăn ăn.”

Hứa Vãn Tinh suýt nữa phun hết nước trong miệng ra, sặc sụa ho khan không ngừng.

Cái gì gọi là “chồng sắp chạy theo người ta”?

Hứa Vãn Tinh vội vàng đứng dậy nhìn sang Hoắc Uyên, thấy anh vẫn đang yên lành ở đó? Chạy đi đâu?

Cô gái kia chép miệng: “Ái chà, cậu có cần phải sợ đến mức đấy không?”

Lúc này Hứa Vãn Tinh mới quay sang nhìn cô gái vừa ngồi xuống cạnh mình, khó hiểu hỏi: “Chúng ta có quen nhau không?”

Cô gái ngẫm nghĩ một lát rồi nói: “Không quen, hôm đám cưới cậu chúng ta có gặp nhau một lần, nhưng chắc cậu quên rồi. Tôi tên Nhậm Xu Lệ, thiên kim của tập đoàn bánh quy Nhậm thị, bây giờ thì coi như quen rồi nhé?”

Hứa Vãn Tinh không rành về những người trong giới này, thậm chí khi nghe cô gái nhắc đến gia đình kinh doanh thương hiệu bánh quy nào đó, cậu còn hơi kinh ngạc. Cậu chưa từng nghĩ mình sẽ có giao thiệp với người thuộc tầng lớp này.

Dù đã kết hôn với Hoắc Uyên, một bước lên mây trở thành người của giới thượng lưu, nhưng cậu chẳng có cảm giác gì đặc biệt.

Điều duy nhất khiến cậu cảm thấy chuyện này là thật chính là: chính phủ đã cắt trợ cấp xã hội của cậu, với lý do tình trạng kinh tế hiện tại của cậu không phù hợp để nhận tiền cứu trợ nữa.

Hứa Vãn Tinh hiện vẫn giữ thói quen chờ đến 3 giờ chiều ngày mùng 1 hàng tháng để nhận tin nhắn báo tiền trợ cấp.

Nhưng cậu sẽ không nhận được tin nhắn đó nữa, thay vào đó là tiền tiêu vặt Hoắc Uyên gửi, con số ít nhất cũng nhiều hơn tiền trợ cấp ba chữ số 0.

Hứa Vãn Tinh luống cuống xoa hai tay vào nhau, thấp thỏm chào lại: “Chào cô?”

Nhậm Xu Lệ lườm cậu một cái, chỉ tay về phía Chu Doanh Doanh đang lượn lờ bên cạnh Hoắc Uyên, nói: “Cậu đã chào hỏi cô ta chưa?”

Hứa Vãn Tinh gật đầu: “Rồi, cô ta là cháu gái của Chu tổng mà, có chuyện gì sao?”

Nhậm Xu Lệ: “Chẳng lẽ cậu không thấy thái độ của Chu tổng và cháu gái ông ta đối với cậu rất kỳ lạ? Rõ ràng Chu tổng rất coi trọng Hoắc Uyên, nhà họ Chu và nhà họ Hoắc cũng là đối tác thân thiết. Dù cậu là con ngoài giá thú, nhưng cậu đã gả cho Hoắc Uyên rồi, ông ta không nên phân biệt đối xử với cậu như thế chứ. Đằng này ông ta lại coi cậu như không khí, cậu có muốn biết tại sao không?”

Hứa Vãn Tinh nhìn cái đùi gà trong bát, lắc đầu tỏ ra không hứng thú lắm: “Cũng không muốn biết lắm.”

Cậu đến dự tiệc mừng thọ Chu tổng là vì công việc, chỉ cần làm tốt bổn phận của mình là một bình hoa im thin thít. Vì thế, với những chuyện nằm ngoài phạm vi công việc, cậu thật sự không có hứng thú.

Nhậm Xu Lệ cảm thấy nghẹn lời, cô không ngờ Hứa Vãn Tinh lại chẳng thèm để tâm đến chuyện chồng mình bị người ta chôm chỉa. Đúng là vợ chồng hờ có khác!

Tuy Hứa Vãn Tinh không hứng thú, nhưng cô nhịn không được, nhất định phải chia sẻ cái dưa này cho đương sự biết: “Bởi vì chồng cậu vốn là cháu rể tương lai được Chu tổng nhắm trúng. Ông ta vẫn luôn muốn tác hợp cho hai nhà liên hôn, không ngờ bị nhà họ Hứa các cậu chen ngang một chân. Cháu rể đến tay rồi còn bay mất, đương nhiên ông ta chẳng ưa gì cậu.”