Người kia như bị nghẹn họng, bất lực nói: “Tôi cũng muốn gả chứ bộ! Vấn đề là Hoắc Uyên có thèm để mắt đến nhà tôi đâu! Mà thôi, giờ nói nhiều cũng vô dụng, người ta kết hôn rồi, tôi làm gì còn cơ hội.”
Hứa Uý Uẩn cười khẩy: “Cậu tưởng kết hôn rồi thì không ly hôn được? Nhà họ Hoắc và nhà họ Hứa bọn tôi đơn thuần chỉ là liên hôn, Hoắc Uyên làm gì có tình cảm với Hứa Vãn Tinh? Cậu đừng quên Hoắc Uyên là Alpha bị rối loạn pheromone, căn bản không ngửi thấy pheromone của Omega. Tôi nghe nói nửa năm nay Hoắc Uyên hầu như không về nhà, toàn ngủ bên ngoài. Nếu anh ta thích thằng con hoang Hứa Vãn Tinh kia thì sao lại ngủ lang ở ngoài? Biết đâu anh ta cũng ghét cái loại con ngoài giá thú như Hứa Vãn Tinh bước vào cửa nhà họ Hoắc ấy chứ. Cậu cứ chờ xem, vài năm nữa nếu Hứa Vãn Tinh không có con, kiểu gì cũng bị nhà họ Hoắc đuổi cổ ra khỏi nhà.”
Người kia lại nói: “Nhà họ Hứa bọn cậu không quan tâm sao? Dù gì chuyện ly hôn...”
Hứa Uý Uẩn hừ lạnh: “Hai nhà chúng tôi liên hôn vốn dĩ là ai có nhu cầu nấy, trao đổi tài nguyên mà thôi. Giá trị lớn nhất của Hứa Vãn Tinh là gả vào nhà họ Hoắc với tư cách một Omega. Cho dù bây giờ nhà họ Hoắc muốn ly hôn, nhà họ Hứa chúng tôi làm gì được? Cha tôi đời nào lại vì một đứa con hoang mà trở mặt với nhà họ Hoắc. Đến lúc đó, chẳng phải lại đuổi nó về quê hay sao? Chẳng lẽ nó còn si tâm vọng tưởng được quay lại nhà họ Hứa chắc? Kể cả cha tôi có đồng ý thì mẹ tôi cũng tuyệt đối không gật đầu.”
Người kia chua ngoa nói thêm: “Nói cũng phải, phận con ngoài giá thú như nó mà được liên hôn với Hoắc Uyên đã là vinh hạnh lắm rồi. Cho dù sau này có ly hôn, Hoắc Uyên chắc chắn cũng cho một khoản phí chia tay kếch xù, không để nó phải ra đường ăn xin, làm thế ảnh hưởng xấu đến mặt mũi nhà họ Hoắc lắm.”
Hứa Uý Uẩn tiếp lời: “Nói vậy thì nó vẫn là được thơm lây nhờ nhà họ Hứa chúng tôi, nếu không thì mấy trăm ngàn tệ tiền nợ của nó làm sao trả hết được. Không phải nhà họ Hứa đón về thì giờ này có khi nó đang đi ăn xin ngoài đường rồi.”
Hai người cười cợt sảng khoái, đợi tiếng bước chân của họ đi xa, Hứa Vãn Tinh mới từ trong nhà vệ sinh bước ra.
Mặc dù cậu đã sớm biết mình chỉ là quân cờ trong cuộc liên hôn giữa hai nhà Hoắc - Hứa, cũng biết ngay giây phút bước chân vào nhà họ Hoắc là cậu đã trở thành quân cờ bỏ đi, nhưng khi chính tai nghe thấy những lời này từ miệng Hứa Uý Uẩn, cậu vẫn không nén được cảm giác đau lòng.
Nhà họ Hoắc và nhà họ Hứa lợi dụng lẫn nhau, cậu và Hoắc Uyên chẳng phải cũng thế sao?
Cậu đứng trong nhà vệ sinh hồi lâu, điều chỉnh lại cảm xúc, rồi lại treo lên nụ cười nhàn nhạt quay về bên cạnh Hoắc Uyên.
Nhìn thấy cậu quay lại, đôi mày đang nhíu chặt của Hoắc Uyên mới giãn ra, giọng trầm xuống: “Đừng có chạy lung tung.”
Hứa Vãn Tinh hơi sững người, bức tường phòng vệ cậu vừa tự xây lên trong lòng phút chốc sụp đổ. “Soạt” một cái, vành mắt cậu đỏ hoe. Cậu vội cúi đầu che giấu sự thất thố, lau đi vệt nước bên khoé mắt, rồi nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, cười mỉm chi đáp: “Xin lỗi, lần sau tôi sẽ không thế nữa.”
Có gì mà phải ủy mị chứ, đi làm thì ở đâu mà chẳng phải chịu ấm ức.
Chẳng qua chỉ là vài câu nói chua ngoa, nghe xong rồi thì thôi.
Nếu cậu không quay về nhà họ Hứa, không liên hôn với Hoắc Uyên, cậu sẽ không trả hết nợ, cũng không giữ được căn nhà của mẹ, càng không có được khoản tiền tiết kiệm tám con số như hiện tại.
Hoắc Uyên còn gửi cho cậu hai triệu tệ sinh hoạt phí mỗi tháng. Bất kể cậu nói muốn cái gì, ngày hôm sau thứ đó sẽ xuất hiện trong nhà.
Cậu còn gì không hài lòng nữa chứ.
Nghĩ đến đây, tâm trạng của Hứa Vãn Tinh bỗng chốc tốt lên hẳn.
Hoắc Uyên mím môi mỏng, sắc mặt càng thêm âm trầm. Anh vốn không có ý trách móc, nhưng hễ mở miệng là giọng điệu lại nặng nề.
Là do hôm nay khách khứa quá đông, bữa tiệc lại lẫn lộn đủ loại người, anh sợ Hứa Vãn Tinh rời khỏi tầm mắt của mình sẽ bị người ta bắt nạt.
Hoắc Uyên: “Tôi...”
Anh chưa kịp nói hết câu, Hứa Vãn Tinh đã lại khoác tay anh, tiếp tục diễn tròn vai bình hoa di động của mình.
Cháu gái của Chu tổng là Chu Doanh Doanh cuối cùng cũng tìm được cơ hội đến nói chuyện với Hoắc Uyên. Cô ta bưng hai ly rượu tới, nhưng không đưa cho Hoắc Uyên mà lại đưa cho Hứa Vãn Tinh đứng bên cạnh, ánh mắt lại dán chặt lên người Hoắc Uyên, cười mỉm chi: “Nghe nói anh kết hôn rồi?”
Hứa Vãn Tinh cầm ly rượu bị dúi vào tay, lúng túng nghe cô ta hàn huyên với Hoắc Uyên.
Hoắc Uyên thân mật ôm eo Hứa Vãn Tinh, đường hoàng giới thiệu: “Đây là Hứa Vãn Tinh, là bạn đời hợp pháp của tôi.”