Chiếc Porsche Cayenne màu đen chậm rãi tiến vào hội trường. Trước khi xuống xe, Hứa Vãn Tinh thấp thỏm hỏi: “Tôi có cần làm gì hay nói gì không?”
Hoắc Uyên đáp: “Không cần, cậu cứ đi theo tôi là được.”
Hứa Vãn Tinh đã hiểu, vai diễn hôm nay của cậu là: Một bình hoa di động im thin thít.
Thế thì tốt quá, cậu rất hài lòng với sự sắp xếp này.
Tiệc mừng thọ của Chu tổng được tổ chức vô cùng hoành tráng, mời không ít ngôi sao đến biểu diễn, không khí tại hiện trường rất sôi động, những nhân vật có máu mặt trong giới đều tề tựu đông đủ.
Hứa Vãn Tinh nhìn sảnh tiệc đông nghịt người, bắt đầu muốn rút lui. Cậu khoác tay Hoắc Uyên, trên mặt nở nụ cười, hai người như một đôi vợ chồng ân ái chậm rãi bước vào hội trường.
“Hoắc tổng! Đã lâu không gặp! Gần đây đang bận dự án lớn nào thế?”
“Hoắc tổng mới cưới, đang lúc mặn nồng như mật ngọt, đương nhiên là bận rồi.”
Hứa Vãn Tinh vừa đi vào đã có người tới chào hỏi.
Hoắc Uyên chỉ gật đầu, không nói gì thêm.
Hứa Vãn Tinh đoán hai người vừa xáp lại bắt chuyện kia chắc chắn không thân với Hoắc Uyên.
Dần dần, ánh mắt mọi người đổ dồn về phía cậu và Hoắc Uyên, vây kín hai người đến mức nước chảy không lọt. Ai cũng muốn kiếm chút ấn tượng trước mặt Hoắc Uyên để tìm kiếm cơ hội hợp tác.
Hứa Vãn Tinh bám sát Hoắc Uyên như hình với bóng, một tấc cũng không rời. Ở đây cậu chẳng quen ai, rất sợ có người tìm mình bắt chuyện và hỏi những chủ đề mà cậu không biết trả lời thế nào. Cậu không muốn gây phiền phức không đáng có cho Hoắc Uyên vì mình ăn nói vụng về.
Trong lúc đó cũng nghe thấy không ít lời khen xã giao về tình cảm tốt đẹp của hai người, Hứa Vãn Tinh chỉ biết cười gượng.
Cậu và Hoắc Uyên có quan hệ thế nào, những người có mặt ở đây chắc đều thừa hiểu.
Đợi đến khi nhân vật chính của bữa tiệc là Chu tổng xuất hiện, xung quanh cậu và Hoắc Uyên mới thoáng đãng hơn một chút, Hứa Vãn Tinh lén thở phào nhẹ nhõm.
Hoắc Uyên nói: “Thả lỏng chút đi, không cần căng thẳng thế đâu.”
Hứa Vãn Tinh gật đầu một cách khó khăn. Lần đầu tiên cậu tham gia bữa tiệc long trọng thế này là vào đám cưới nửa năm trước, đây là lần thứ hai. Tuy nhân vật chính không phải cậu và Hoắc Uyên, nhưng ánh mắt mọi người cứ dán chặt vào hai người khiến thần kinh của cậu lúc nào cũng căng như dây đàn.
Chu tổng dắt theo cháu gái ra mắt. Nhìn thấy Hoắc Uyên, ông cụ bỏ mặc cháu gái, vô cùng vui mừng kéo Hoắc Uyên: “Tối nay anh phải uống với tôi vài ly đấy nhé.”
Hoắc Uyên chưa kịp trả lời thì bên cạnh vang lên tiếng cười sảng khoái: “Chu tổng! Đã lâu không gặp!”
Chu tổng nhìn thấy người đó thì hai mắt sáng lên, kéo Hoắc Uyên giới thiệu: “Nào nào nào, tôi giới thiệu với anh một chút, đây là Từ tổng từ Hải Thành tới, chuyên làm kinh doanh vận tải biển.”
Hoắc Uyên mỉm cười: “Chào Từ tổng.”
Chu tổng chỉ vào Hoắc Uyên, nói: “Vị này không cần tôi giới thiệu nhiều nữa nhỉ?”
Từ tổng cười lớn: “Đại danh của Hoắc tổng, ai lại không biết chứ?”
Chỉ một lát sau, quanh Hoắc Uyên lại có một vòng người vây kín. Hứa Vãn Tinh bị đẩy ra ngoài, nhìn Hoắc Uyên được đám đông vây quanh, cậu bất lực lùi lại vài bước.
Các tổng giám đốc khác cũng không có bạn đời kè kè bên cạnh, sự hiện diện của cậu ở đó ngược lại có chút lạc lõng.
Hứa Vãn Tinh nhân lúc rảnh rỗi liền đi vào nhà vệ sinh.
“Này, tôi vừa thấy anh trai cậu đấy. Nó đúng là chẳng có chút mắt nhìn nào, quanh Hoắc Uyên toàn là những nhân vật máu mặt, thế mà nó cứ mặt dày mày dạn sán lại gần, chỗ đấy là chỗ cho nó đứng chắc?”
“Tôi đã nói với cậu bao nhiêu lần, nó không phải anh tôi, mẹ tôi chỉ có mình tôi là con thôi.”
Giọng nói quen thuộc vang lên bên tai, hòa lẫn với tiếng nước chảy róc rách trong bồn rửa tay. Tay Hứa Vãn Tinh đang cầm nắm cửa buông thõng xuống, cậu im lặng dựa vào tường, lẳng lặng nghe cuộc trò chuyện giữa hai người.
“Cũng chẳng biết là cái thứ nghiệt chủng từ đâu chui ra, nếu không phải nó có chút giá trị lợi dụng thì sao cha mẹ tôi cho nó bước chân vào cửa?”
“Đấy là Hoắc Uyên đó, cậu cũng nỡ nhường cho người khác sao? Dù cậu ghét nó, nhưng cũng là để nó gả vào nhà họ Hoắc hưởng phúc rồi. Kể cả là liên hôn đi nữa, nể mặt nhà họ Hứa bọn cậu thì nhà họ Hoắc cũng chẳng để nó chịu thiệt đâu nhỉ.”
Những lời nói đầy bất bình xen lẫn vài phần không cam tâm và ghen tị khiến Hứa Vãn Tinh đang nghe lén suýt bật cười.
Hứa Uý Uẩn ghét bỏ nói: “Tôi lại chẳng thích Hoắc Uyên, lần nào gặp cũng trưng cái mặt lạnh tanh như đưa đám, tính cách thì dở tệ. Tôi cảm giác nói chuyện với anh ta một câu thôi là bị đông cứng luôn rồi. Tôi mới không thèm thích loại Alpha như thế, đương nhiên là không gả. Cậu thích sao cậu không gả cho anh ta đi?”