Chương 10

Tâm trạng cậu hơi tệ. Cậu đặt thuốc giải rượu quản gia đưa lên đầu giường, sau đó rời phòng sang phòng cho khách để ngủ.

Từ lúc kết hôn đến nay bọn họ vẫn luôn ngủ riêng. Bình thường Hoắc Uyên ít về nhà nên cậu chiếm luôn phòng ngủ chính. Thỉnh thoảng Hoắc Uyên về cũng sẽ tự giác sang phòng cho khách ngủ.

Chắc do trợ lý không biết chuyện nên mới dìu Hoắc Uyên vào phòng ngủ chính, Hứa Vãn Tinh đành phải sang phòng khách ngủ tạm một đêm.

Ngày hôm sau.

Bình thường quản gia sẽ không gọi cậu dậy ăn sáng, nhưng chẳng hiểu sao hôm nay ông ấy lại kiên trì đứng trước cửa phòng gọi cậu mấy lần liền.

Hứa Vãn Tinh mắt nhắm mắt mở đi xuống lầu, bất ngờ nhìn thấy Hoắc Uyên trong phòng ăn. Cậu khựng lại ở cầu thang, do dự xem có nên đợi Hoắc Uyên ăn xong rời đi rồi mới xuống hay không.

Cậu vừa mới nhen nhóm ý định đó thì nghe thấy Hoắc Uyên bảo quản gia lên gọi cậu xuống, nói là có chuyện cần bàn. Hứa Vãn Tinh đành phải chủ động xuất hiện, đi vào phòng ăn tìm đại một chỗ ngồi xuống, cách Hoắc Uyên một khoảng thật xa.

Hoắc Uyên lặng lẽ liếc nhìn cậu một cái, dường như không hài lòng với hành động xa cách đó.

Hứa Vãn Tinh mím môi, đành phải nhích người ngồi lại gần anh hơn một chút.

Hoắc Uyên lên tiếng: “Năm giờ chiều nay cậu phải cùng tôi dự tiệc mừng thọ của Chu tổng, tôi sẽ sắp xếp stylish đến nhà.”

Hứa Vãn Tinh nghe vậy ngẩn ra một chút, sau đó gật đầu tỏ ý đã biết.

Lúc quản gia bưng bữa sáng đặt trước mặt Hứa Vãn Tinh, ông ấy chú ý đến vết hằn đỏ trên tay cậu, nhíu mày nhẹ: “Phu nhân, vết thương trên tay cậu có cần bôi thuốc không ạ?”

Nghe thấy lời này, ánh mắt Hoắc Uyên lập tức đổ dồn về phía cổ tay Hứa Vãn Tinh. Khi nhìn thấy mấy dấu ngón tay hằn rõ trên làn da trắng, anh chợt nhớ lại chuyện tối qua mình đã dùng sức siết chặt cổ tay Hứa Vãn Tinh, còn dọa người ta sợ chạy mất dép.

Hứa Vãn Tinh cảm nhận được ánh nhìn của Hoắc Uyên, ngượng ngùng kéo tay áo xuống che đi: “Không sao, lát nữa tôi dùng khăn nóng chườm một chút là khỏi thôi.”

Làn da của Omega mỏng manh hơn Alpha rất nhiều, chỉ cần dùng chút sức là đã để lại dấu vết.

Hoắc Uyên nhíu mày nhẹ, định nói gì đó, nhưng thấy Hứa Vãn Tinh cứ cúi gằm mặt, bộ dạng như không muốn trò chuyện, anh đành im lặng không nói nữa.

Hai người lặng lẽ ăn sáng, mãi đến khi Hoắc Uyên rời đi, Hứa Vãn Tinh mới thở phào nhẹ nhõm.

Bọn họ kết hôn đã được nửa năm, nhưng Hứa Vãn Tinh vẫn chưa quen nói chuyện với Hoắc Uyên.

Nội dung tin nhắn WeChat của hai người đến giờ vẫn dừng lại ở câu thông báo tự động lúc mới kết bạn: [Tôi đã chấp nhận lời mời kết bạn, bây giờ chúng ta có thể bắt đầu trò chuyện.]

Ba giờ chiều.

Nhóm stylish đến từ rất sớm. Cậu bị xoay như chong chóng suốt một tiếng rưỡi mới hoàn thành màn “lột xác” này.

Chiếc nhẫn kim cương bự như trứng chim bồ câu hôm kết hôn lại một lần nữa ngự trên tay cậu.

Hoắc Uyên đã đợi sẵn bên ngoài. Nhìn thấy Hứa Vãn Tinh bước ra từ phòng thay đồ, ánh mắt anh chạm ngay vào người cậu, đáy mắt thoáng qua một tia kinh diễm.

Hứa Vãn Tinh nhìn gương mặt trầm mặc của anh, luống cuống hỏi: “Không đẹp sao? Có cần tôi đi thay bộ khác không?”

Hoắc Uyên lắc đầu: “Rất đẹp.”

Anh đưa tay về phía Hứa Vãn Tinh. Cậu ngẩn người, ở đây đâu có người ngoài, bọn họ phải nhập vai nhanh thế sao?

Hứa Vãn Tinh vừa đặt tay vào lòng bàn tay anh, Hoắc Uyên liền nhét một hộp trang sức vào tay cậu.

Hứa Vãn Tinh: “Cái này là...?”

Hoắc Uyên nắm cổ tay mảnh khảnh của cậu nhìn thoáng qua: “Quà xin lỗi cậu.”

Hứa Vãn Tinh tò mò mở hộp ra xem, bên trong là một chiếc lắc tay kim cương tuyệt đẹp, tỏa sáng lấp lánh trong không gian xe hơi mờ tối. Tuy không rành về trang sức, nhưng cậu cũng biết chiếc lắc tay này có giá trị không nhỏ.

Những dịp trang trọng như hôm nay rất thích hợp để dùng nó làm đẹp thể diện, dù sao cách ăn mặc của cậu cũng đại diện cho hình ảnh của nhà họ Hoắc.

Thật ra cậu chẳng hề để bụng chuyện Hoắc Uyên siết tay mình, thế nên anh cũng không cần phải tặng quà xin lỗi làm gì.

Hứa Vãn Tinh lén nhìn người đàn ông đang nhắm mắt dưỡng thần bên cạnh. Kết hôn nửa năm rồi nhưng cậu vẫn chưa có cảm giác chân thực. Có lẽ do cơ hội gặp mặt quá ít, cậu cũng chẳng hiểu gì về Hoắc Uyên. Đến tận bây giờ, mức độ hiểu biết của cậu về anh chỉ dừng lại ở cái tên và thân phận Alpha. Thi thoảng cậu nghe quản gia nhắc về sở thích của anh, anh thích ăn món gì, uống trà gì, có thời gian thích chơi thể thao nào, ngoài ra chẳng còn gì hơn.

Mùi gỗ tuyết tùng thoang thoảng như có như không lan tỏa khắp xe mang lại cảm giác mát lạnh, sảng khoái. Vì Hoắc Uyên ít khi về nhà, Hứa Vãn Tinh cũng không có cơ hội tìm hiểu xem rốt cuộc anh dùng loại nước hoa gì.