Chương 1

Ngày 11/11, nhiệt độ từ 10 đến 20 độ C, trời nhiều mây, có mưa rào.

Từ sáng sớm, bầu trời đã âm u, tựa như cả thành phố bị bao phủ trong một màn mưa khói. Gió lạnh gào thét lướt qua, cái buốt giá thấu xương khiến người ta không khỏi rùng mình.

Tiếng mưa tí tách gõ trên mặt ô, nước mưa trượt dọc theo khung ô nở thành từng đóa hoa nước dưới chân.

Người đến dự tang lễ không nhiều, tất cả đều là hàng xóm láng giềng gần đây.

Không khí bi thương lan tỏa trong đám đông, tiếng nức nở lần lượt truyền vào tai Hứa Vãn Tinh. Cậu lặng lẽ cầm ô, ngây người nhìn tấm ảnh đen trắng của mẹ trên bia mộ, nước mắt lặng lẽ lăn dài từ khóe mắt làm ướt vạt áo.

“Vãn Tinh, phải chăm sóc bản thân cho tốt nhé.”

“Nén bi thương.”

“Giữ gìn sức khỏe.”

Các trưởng bối vỗ vỗ vai cậu, hy vọng cậu có thể vực dậy tinh thần, đừng đắm chìm trong nỗi đau mất đi người thân.

Thế nhưng, sự ra đi của người thân là một cơn mưa ẩm ướt kéo dài. Cậu bị mắc kẹt trong màn mưa này và không đợi được ngày mưa tạnh.

Nỗi nhớ vô tận nhấn chìm cậu trong cơn mưa lớn.

Nghi lễ kết thúc, hàng xóm lần lượt ra về, cậu ôm hũ tro cốt của mẹ trở về nhà.

Căn phòng trống rỗng, dường như cả thế giới chỉ còn lại một mình cậu.

Cậu nhìn quanh ngôi nhà cũ quen thuộc, lần đầu tiên cảm thấy vô cùng xa lạ.

Cậu nhìn chiếc ghế mà trước đây mẹ thích ngồi, ngỡ như mẹ vẫn đang ngồi đó và mỉm cười dịu dàng nhìn cậu.

Hứa Vãn Tinh vội chạy tới, dang tay muốn ôm bà vào lòng, nhưng rồi... cậu chỉ ôm lấy một khoảng không, suýt thì ngã sõng soài trên mặt đất.

Hốc mắt khô khốc đã sưng đỏ đến ngứa ran, không thể rơi thêm một giọt lệ nào nữa. Ảo ảnh trước mắt khiến cậu mơ màng, cậu khàn giọng gọi một tiếng: “Mẹ.”

Nhưng căn phòng yên tĩnh đến đáng sợ, chỉ có tiếng gió gào thét và tiếng cửa sổ rung lên bần bật khi gió lớn lùa qua.

Cơn đau từ l*иg ngực gần như muốn nhấn chìm cậu.

Làm sao cậu có thể chịu đựng được sự ra đi của mẹ, làm sao cậu có đủ can đảm để sống một mình trên thế gian này.

Nhớ lại lời dặn của mẹ trước lúc lâm chung, Hứa Vãn Tinh bật khóc nức nở.

Cậu nhìn về hướng cửa phòng mẹ, loạng choạng chạy vào, mùi xà phòng quen thuộc ập đến khiến cậu sững người tại chỗ.

Đó là mùi của mẹ.

Cậu tham lam hít một hơi, vội vàng đóng cửa lại, hy vọng mùi hương này sẽ tan đi chậm hơn một chút.

Sau khi mẹ mất, mọi thứ trong phòng hoàn toàn không hề thay đổi, vẫn giữ nguyên dáng vẻ mà bà đã chăm chút lúc sinh thời. Đây là chút kỷ niệm mẹ đã để lại cho cậu.

Cậu nằm trên chiếc giường nhỏ, ôm chăn của mẹ, cảm giác như đang được mẹ ôm vào lòng.

Kể từ ngày mẹ ra đi, cậu chưa một lần chợp mắt. Cuối cùng, được bao bọc bởi mùi hương quen thuộc, cậu dần thả lỏng, không thể chống lại cơn buồn ngủ ập đến và chìm vào giấc ngủ sâu.

Trong mơ, cậu thấy một khoảng trắng xóa mênh mông tựa như một biển mây không có điểm dừng.

Cậu đã đi một mình rất lâu, rất lâu, cho đến khi bóng dáng của mẹ hiện ra trước mắt.

Hứa Vãn Tinh ôm cánh tay bà không nỡ buông ra: “Mẹ đã đi đâu vậy? Vãn Tinh không tìm thấy mẹ.”

Người phụ nữ vuốt ve mái tóc mềm của cậu, nhẹ nhàng dỗ dành: “Tiểu Tinh Tinh của mẹ, sau này dù chỉ sống một mình cũng phải chăm sóc bản thân thật tốt nhé. Phải ăn uống đầy đủ, ngủ đủ giấc, đừng để mẹ lo lắng. Nếu Vãn Tinh sống không tốt, mẹ cũng sẽ rất đau lòng.”

Hứa Vãn Tinh sợ bà sẽ rời đi, càng ôm chặt tay bà hơn, nước mắt tuôn trào, cậu hét lớn: “Mẹ ơi đừng bỏ con lại một mình.”

“Xin lỗi con, Vãn Tinh, mẹ phải đi rồi.” Người phụ nữ xót xa lau vệt nước mắt trên mặt cậu, bóng dáng bà dần dần trong suốt, cuối cùng hóa thành vô số vì sao và tan biến vào trong gió.

“Đừng! Đừng bỏ Vãn Tinh lại một mình.” Hứa Vãn Tinh trên giường bật dậy, mồ hôi đầm đìa, gương mặt đẫm lệ, ngay cả gối cũng đã ướt một mảng.

Cậu bất lực ôm lấy đôi chân, ngồi trên giường khóc nức nở, cho đến khi mệt lả cậu mới ôm gối ngủ thϊếp đi.

...

...

Mưa đã tạnh.

Không khí tràn ngập mùi đất tanh nồng, ẩm ướt và nhớp nháp.

Hứa Vãn Tinh đem quần áo ra ban công phơi, dọn dẹp lại căn phòng một lượt, tiếp đó ra ngoài mua rau củ tươi và thịt.

Suốt thời gian qua, cậu gần như chẳng ăn uống gì, dù có nấu cơm xong cũng không có khẩu vị, cả người lại gầy đi một vòng.

Sáng nay lúc đánh răng rửa mặt, cậu nhìn mình trong gương mà giật nảy mình. Cằm cậu nhọn hoắt, cả gương mặt khô quắt không có chút thịt, ngay cả xương sườn trên người cũng hiện ra rõ mồn một, trông như chỉ cần một cơn gió thổi qua là có thể ngã gục.

Cậu đã hứa với mẹ sẽ sống thật tốt, cậu không muốn tiếp tục suy sụp nữa.

Cậu làm thịt xào ớt chuông đơn giản, ăn hết một bát cơm đầy mới cảm thấy mình như được sống lại.

“Cốc cốc...”