Chương 9



Trần Cố Hoài chưa từng nghĩ, có một ngày, cậu sẽ bước chân vào khu căn cứ, không phải với giấc mơ trở thành anh hùng, mà là để sống sót.

Ngày đặt chân đến doanh trại, cậu chỉ có một ba lô quần áo cũ, đôi mắt đỏ hoe và một tâm hồn rệu rã sau mất mát không thể gọi tên. Một sĩ quan quân đội, người được gọi là Trung tá Vũ, bước lên bục đất giữa sân trống. Ông cao lớn, dáng vẻ phong trần bụi bặm sau nhiều ngày không ngủ. Khuôn mặt hốc hác, xạm nắng, ánh mắt sắc lạnh quét qua từng người thanh niên trẻ trước mặt. Trong tay là một tờ giấy đã nhàu, ghi đầy đủ họ tên những người còn sống sót, những cái tên giờ đây chất chứa cả hy vọng lẫn tang thương.

Không ai lên tiếng. Chỉ có tiếng gió khô thổi qua khoảng sân trống, cuốn theo mùi khét của thuốc súng còn sót lại từ cuộc tấn công gần nhất. Bầu không khí nặng nề, căng đến nghẹt thở. Trung tá Vũ trầm giọng, từng chữ như đè lên ngực tất cả: “Chúng ta đều đã mất người thân. Có người tận mắt chứng kiến bạn bè mình bị cắn xé. Có người phải tự tay kết liễu người từng gọi là gia đình.”

Một vài người cúi gằm, vai run lên khe khẽ. Có kẻ siết chặt hai tay, răng nghiến lại đến bật máu. Ở hàng cuối, một cô gái khụy gối, nước mắt không ngừng chảy. Nhưng không ai bật khóc thành tiếng, không ai dám yếu đuối hoàn toàn nữa.

Trung tá Vũ tiếp tục, giọng nghẹn lại đôi chút nhưng vẫn đầy cương quyết: “Tôi hiểu. Tất cả chúng ta đều hiểu. Nhưng kể từ hôm nay, mọi cảm xúc phải xếp lại. Đây không còn là nơi để khóc. Đây là nơi để sống sót. Để chiến đấu. Để bảo vệ bản thân và đất nước này.”

Trần Cố Hoài đứng lặng giữa hàng người. Cậu không quay sang, nhưng bàn tay siết lấy góc áo nhàu, bẩn thỉu. Đột nhiên một bàn tay nắm lấy tay cậu, bàn tay ấy lớn mà chai sạn bao bọc lấy tay cậu. Là Phạm Ngật Sinh, ánh mắt anh lo lắng, căng thẳng nhìn cậu.

Trung tá Vũ ngẩng lên, ánh mắt như xuyên thẳng vào từng tâm trí: “Thuốc độc lan khắp nơi. Loài người đang biến đổi. Người thân của các cậu hôm qua còn sống, hôm nay đã trở thành quái vật. Chúng ta không còn thời gian để tiếc nuối. Nếu muốn sống, các cậu phải học cách cầm súng mà không run. Phải học cách gϊếŧ mà không hối hận. Và phải học cách nhớ, để không quên mình đang là người.”

Giọng ông khẽ trầm xuống, buộc tất cả phải ghi lòng: “Đây là cuộc chiến. Và không ai khác, chính các cậu sẽ là những người giữ lấy ranh giới cuối cùng giữa con người và địa ngục.”

Khi lời cuối cùng của Trung tá Vũ vừa dứt, sân trống vẫn lặng đi một lúc lâu. Không ai vỗ tay. Không ai dám động đậy. Chỉ có tiếng hít thở chậm rãi của nhiều người sống sót còn lại, như đang cố nuốt xuống nỗi đau cùng hiện thực khốc liệt.

Một viên sĩ quan phụ tá tiến lên, bắt đầu gọi tên từng người, chia họ thành từng trung, tiểu đội. Họ bước ra khỏi hàng lặng lẽ.

Trần Cố Hoài và Phạm Ngật Sinh được xếp chung một tiểu đội. Cậu nhận lấy tấm thẻ có đánh số và ký hiệu đơn vị, rồi lùi về hàng, đứng cạnh Phạm Ngật Sinh. Hai người không nhìn nhau, nhưng sự hiện diện của đối phương ở ngay bên cạnh lại giống như một cột mốc quen thuộc giữa thế giới đang lật nhào.

Một lúc sau, khi hàng ngũ bắt đầu tan dần, các trung đội được dẫn đi nhận quân trang và nơi lưu trú tạm thời, Trần Cố Hoài mới quay sang, giọng nhỏ gần như thì thầm: “Cậu... sợ không?”

Phạm Ngật Sinh không trả lời ngay. Anh chỉnh lại dây đeo súng trên vai, ánh mắt dõi theo bước chân của trung đội phía trước đang khuất dần sau toà kí túc. Đến khi lên tiếng, anh nói rất chậm rãi: “Có. Nhưng tôi mà sợ, thì cậu biết dựa vào ai?"

Trần Cố Hoài bật cười, không phải cười thật sự, chỉ là một tiếng thoát ra từ cổ họng đầy mỏi mệt. Cậu ngẩng lên nhìn trời, mây xám phủ dày, ánh mặt trời từ lâu đã bị bụi khói che kín.

“Ừ. Cảm ơn trời đất, cảm ơn cậu, vì chí ít vẫn còn cậu ở bên cạnh tôi. Có cậu rồi... hình như cả cái thế giới này cũng không đến mức quá nặng nề.”

Phạm Ngật Sinh lúc ấy mới quay đầu lại. Thấy cậu vẫn chưa thể bình tâm, anh không nói gì, chỉ lặng lẽ nắm lấy tay cậu, rồi dắt cậu tiến về phía trước giữa biển người. Lòng bàn tay anh ấm, ngón tay đan chặt. Cái nắm tay vừa đủ chặt, vừa đủ để Trần Cố Hoài biết anh vẫn ở đây. Cảm giác ấy khiến cậu như tìm lại được một điểm tựa giữa mọi hỗn loạn.

Tiếng bước chân giẫm lên nền đất khô khốc vang đều, từng nhịp chậm rãi, nhưng cậu không còn thấy hoảng sợ như trước nữa. Bên kia tường rào, tiếng gầm rít của một xác sống vọng lại kéo dài, khô khốc như nhắc rằng cuộc chiến vẫn chỉ vừa mới bắt đầu.

Ngay buổi đầu được phân phòng, khi nghe tên mình không nằm trong danh sách cùng với Phạm Ngật Sinh, Trần Cố Hoài như bị ai đó bất ngờ giật mạnh tấm chắn duy nhất khỏi tay mình. Trong khoảnh khắc ấy, tim cậu như rơi thẳng xuống đáy vực. Mạch đập loạn xạ, đôi tai ù đi như thể toàn bộ sân huấn luyện bỗng hóa câm lặng, chỉ còn lại tiếng tim đập dồn dập trong l*иg ngực và tiếng gió lạnh rít qua khe áo trận.

Cậu chết lặng giữa sân, giữa tiếng gọi ồn ào của sĩ quan, giữa bước chân gấp gáp của những người thanh niên trẻ mới đang lần lượt kéo hành lý đi về phía ký túc. Những ánh mắt lạ lẫm lướt ngang qua cậu, vội vã, hờ hững. Không ai dừng lại nhìn lâu, không ai nhận ra nét sững sờ đang đóng băng trên gương mặt cậu.

Cảm giác hoảng loạn dâng trào, mạnh mẽ và khốc liệt, như thể ai đó vừa vứt cậu ra khỏi điểm tựa duy nhất. Từng hơi thở của cậu trở nên mỏng manh, méo mó, bàn tay nắm tay anh run nhẹ. Cậu không nói gì, chỉ đứng yên, ánh mắt trống rỗng, sao lại chẳng như cậu mong đợi.

Ngay lúc ấy, một bàn tay siết lấy tay cậu. Là Phạm Ngật Sinh. Anh không nói gì. Chỉ là siết tay cậu chặt hơn một chút, như thể sợ nếu buông ra, cậu sẽ đổ sụp. Ánh mắt anh chậm rãi dò xét sắc mặt cậu, trong đó không có sự hoảng loạn, chỉ có nỗi lo âm ỉ, cố nén lại sự bất lực khi thấy người bên cạnh mình gần như tan rã trong im lặng.

Trần Cố Hoài nghiêng đầu, cố gắng không để nước mắt trào ra. Nhưng tay cậu lúc ấy đã lạnh toát. Lạnh như chính ký ức vẫn còn âm ỉ trong tim, ngày cậu lạc mất mẹ, mất đi mái nhà duy nhất. Cậu chưa từng kể tường tận với ai, ngay cả với Phạm Ngật Sinh. Nhưng ánh mắt của anh, từ lâu đã hiểu. Hiểu đến mức không cần hỏi han, chỉ cần một cái siết tay là đủ nói thay trăm lời.

Cậu đã hy vọng, chỉ cần được ở cùng anh, cậu sẽ ổn hơn một chút. Nhưng bây giờ, chỉ một dòng tên lệch khỏi danh sách cũng đủ kéo cả thế giới của cậu xuống vực thẳm.

May thay, vài phút sau, có thông báo điều chỉnh danh sách do sai sót nhỏ từ phía hậu cần. Tên của Trần Cố Hoài được chuyển lại về đúng phòng. Phòng chung với Phạm Ngật Sinh.

Cậu sững người trong giây lát khi nghe gọi lại tên. Đôi mắt vốn trũng sâu bởi đêm mất ngủ bỗng mở to, ngỡ ngàng như không tin được mình vừa thoát khỏi một cơn ác mộng. Cậu quay sang nhìn Phạm Ngật Sinh. Và lần này, anh đã mỉm cười, nụ cười nhẹ đến mức như chỉ là một thoáng động nơi khóe môi, nhưng đủ khiến Trần Cố Hoài nghẹn lời.

Cậu không nói gì, chỉ gật đầu thật nhẹ. Bàn tay vẫn nằm trong tay Phạm Ngật Sinh, lần này là cậu chủ động siết lấy, dù lòng bàn tay vẫn lạnh buốt.

Vậy là, ít nhất, trong thế giới đầy hỗn loạn, mất mát và những xác sống ngoài kia, cậu vẫn còn một nơi để nương tựa. Một người để dựa vào. Và một căn phòng, nơi tên hai người họ cuối cùng cũng lại được đặt cạnh nhau.

Buổi tối hôm đó, sau giờ huấn luyện thể lực đầu tiên, tất cả được dẫn về khu nhà tắm công cộng phía sau dãy toà kí túc. Không có vách ngăn riêng biệt, chỉ có một hàng dài vòi nước lạnh và từng người lần lượt cởi đồ, tắm rửa dưới ánh đèn mờ vàng. Trần Cố Hoài đứng khựng lại trước cửa, tay siết lấy khăn tắm, đầu ngón tay trắng bệch. Đây là lần đầu tiên cậu phải tắm cùng quá nhiều người lạ như vậy. Không ai nói gì, mọi người chỉ lặng lẽ gội đầu, kỳ cọ vội vàng, tiếng nước xối ào ào hòa lẫn mùi xà phòng rẻ tiền và mùi thuốc sát trùng thoang thoảng trong không khí.

Cậu không bước vào ngay. Cả người như căng cứng lại, đôi chân đứng trơ tại chỗ dù bên trong đã chật kín người. Giữa lúc ấy, một bàn tay ấm áp khẽ chạm vào khuỷu tay cậu. Trần Cố Hoài quay sang, bắt gặp ánh mắt điềm tĩnh của Phạm Ngật Sinh. Phạm Ngật Sinh không thúc ép, cũng không rời đi trước. Anh vẫn đứng đó đợi cậu. Cậu hít một hơi thật sâu, bước qua ngưỡng cửa, anh cũng đi ngay bên cạnh.

Hai người chọn chỗ ở cuối dãy, nơi ít người hơn. Dưới làn nước lạnh buốt tạt xuống lưng, Trần Cố Hoài khẽ rùng mình. Nhưng cậu không còn thấy khó chịu như ban đầu. Trong ánh đèn mờ ảo, cậu lặng lẽ liếc nhìn xung quanh, ai nấy đều bận rộn với việc của mình, không ai quan tâm tới ai.

Sau khi tắm xong, hai người thay đồ rồi đi đến nhà ăn tập thể. Không khí ở đó cũng chẳng khá hơn là bao, hàng dài người xếp hàng nhận khẩu phần cơm, gương mặt ai cũng u ám, mắt nhìn thẳng mà không ai cười. Trần Cố Hoài xách khay cơm, cảm giác lạc lõng bủa vây. Nhưng rồi cậu nghe thấy tiếng Phạm Ngật Sinh hỏi khẽ: “Muốn ngồi gần cửa sổ không?”

Chỉ là một câu hỏi đơn giản, nhưng lại khiến lòng cậu dịu lại. Cậu gật đầu. Hai người chọn một bàn ở góc, gần cửa sổ nhìn ra ngoài sân, một bàn sáu người ngồi, không một ai lên tiếng nói chuyện trước. Trong khi ăn, Trần Cố Hoài cố gắng bắt chuyện với người ngồi cạnh, một chàng trai trạc tuổi cậu, tóc tai lởm chởm như vừa mới được cạo chiều hôm nay. Cậu cười nhẹ, đưa tay ra trước: “Tôi là Trần Cố Hoài.”

Người kia nhìn cậu chốc lát rồi gật đầu, đáp gọn: “Tôi là Nguyễn Hữu Chiến.”

Cuộc trò chuyện chỉ đến đó là kết thúc, nhưng với Trần Cố Hoài, đó đã là một bước tiến lớn. Cậu biết, nếu không có Phạm Ngật Sinh đi cùng, có lẽ mình sẽ chẳng đủ can đảm để bắt chuyện, để gật đầu chào một ai đó.

Đêm đầu tiên ở khu căn cứ, không khí trong phòng kín đến nghẹt thở. Căn phòng rộng chưa đầy hai mươi mét vuông, chen chúc tám chiếc giường sắt, kệ đựng quân trang, áo trận mới phát còn bốc mùi thuốc sát trùng. Mọi người đã chìm vào giấc ngủ, mệt mỏi sau một ngày dài tiếp nhận quân lệnh, phân tiểu đội, kiểm tra sức khỏe. Ánh đèn huỳnh quang mờ từ dãy hành lang rọi vào, hắt lên trần nhà những bóng đổ lay động như ma quỷ quằn quại.

Trần Cố Hoài nằm bên mép giường tầng dưới. Phạm Ngật Sinh nằm giường đối diện. Cậu nhắm mắt, cố vờ như mình ổn. Nhưng khi không gian lặng đi, chỉ còn tiếng thở đều và gió lùa qua khung cửa nhỏ phía trên cao, cảm giác cô độc lại trỗi dậy.