- 🏠 Home
- Đam Mỹ
- Mạt Thế
- Dư Tình Mộng
- Chương 8: Đừng bỏ rơi tôi
Dư Tình Mộng
Chương 8: Đừng bỏ rơi tôi
Phạm Ngật Sinh ngồi xuống bên cạnh Trần Cố Hoài, cả ba lặng lẽ, như những chú bù nhìn vô hồn giữa không gian hỗn loạn. Trời dần tối, tiếng người qua lại càng thêm rối ren. Có người muốn về nhà, có người sợ hãi không dám rời đi, lo rằng về nhà sẽ đối mặt với những điều kinh hoàng hơn.
Trần Cố Hoài là một trong những người khao khát trở về. Cậu muốn biết mẹ mình có ở nhà không, có đang chờ cậu không. Cậu sợ bà sẽ lo lắng, sẽ đi tìm cậu.
Nhưng cổng trường bị quân đội phong tỏa. Một giọng nói nghiêm nghị vang lên qua loa: "Bây giờ tình hình bên ngoài rất nguy hiểm, chúng tôi không thể đảm bảo an toàn cho mọi người khi mọi người về nhà. Nếu mọi người về nhà, cho dù có xảy ra chuyện gì chúng tôi cũng không chịu trách nhiệm. Chúng tôi muốn mọi người ở đây để đảm bảo mạng sống cho mọi người, mọi người không cần phải lo ăn uống, chúng tôi sẽ chịu trách nhiệm vấn đề ăn uống cho mọi người."
Tiếng phản đối dâng lên từ đám đông. Một người hét lên: "Nhưng tôi muốn về nhà tắm."
"Tôi không thể ở đây, quá chật." Một giọng khác cất lên.
"Tôi muốn về nhà. Đừng ngăn cản tôi." Một người khác gào to.
Những tiếng nói chồng chéo, cảm xúc dâng trào, không ai kiểm soát được. Đám đông ngày càng mất kiểm soát, số người vượt xa số lính canh gác. Cuối cùng, cánh cổng trường bị đẩy bung ra. Dân chúng ùa ra như tổ kiến vỡ, chạy ồ ạt về nhà, bỏ lại trường học với chỉ một nửa số người sáng nay. Không khí ngột ngạt, căng thẳng, như báo hiệu một cơn bão lớn hơn đang đến.
Khung cảnh hỗn loạn bùng lên như ngọn lửa, tiếng la hét của đám đông vang vọng trong sân trường chật kín người. Người dân hoảng loạn, chen lấn, cố tìm lối thoát, nhưng binh sĩ đứng thành hàng, ánh mắt sắc lạnh, không khoan nhượng.
Một người lính, khuôn mặt căng thẳng, không kiềm được nữa, giơ súng lên trời, nổ một phát đinh tai, quát lớn: “Tất cả đều vì mạng sống của mọi người, chúng tôi đang muốn bảo vệ mọi người. Ai còn dám đòi về thì khi bước chân ra khỏi trường, dù có bị làm sao chúng tôi cũng sẽ không tới cứu.”
Lời đe dọa như lưỡi dao sắc cắt ngang không khí, khiến cả sân trường lập tức chìm vào tĩnh lặng. Đêm đen bao trùm, chính phủ đã điều động hàng loạt xe tải lớn, tiếng động cơ gầm vang phá tan sự im ắng. Những chiếc xe nối đuôi nhau, sẵn sàng chở người dân rời khỏi nơi nguy hiểm đang rình rập.
Trần Cố Hoài đứng sững, đôi mắt đỏ hoe, lòng như lửa đốt. Cậu chỉ muốn lao ra ngoài, tìm mẹ,. Nhưng binh sĩ canh gác nghiêm ngặt, ánh mắt họ lạnh như thép, không cho phép bất kỳ ai rời hàng. Hơn thế, Phạm Ngật Sinh đứng bên cạnh, bàn tay rắn chắc nắm chặt vai cậu, giữ cậu lại.
Anh nhìn sâu vào mắt Trần Cố Hoài, biết rõ cậu đang muốn làm gì: “Hoài, cậu phải tỉnh táo. Bây giờ không biết mẹ cậu đang ở đâu. Càng không biết cô có ổn không? Nếu cậu ra ngoài sẽ rất nguy hiểm.”
Trần Cố Hoài cúi đầu, đôi vai run rẩy, giọng cậu nghẹn ngào, như đang cố kìm nén cơn đau xé lòng: “Nhưng tôi không thể bỏ lại mẹ tôi được. Tôi lo quá, tôi... tôi chỉ còn lại mẹ mà thôi.” Cậu đứng đó, bất lực, như chú cá mắc cạn, vùng vẫy trong ao nước cạn kiệt, tìm kiếm một tia hy vọng mong manh.
Phạm Ngật Sinh đặt tay lên vai cậu. Anh hiểu rõ nỗi đau đang gào thét trong lòng Trần Cố Hoài, nhưng anh không thể để cậu mạo hiểm. Những chiếc xe lớn bắt đầu lăn bánh, chở theo người dân chạy trốn mối nguy đang rình rập trong bóng tối. Đêm nay tĩnh lặng đến kỳ lạ, không một cơn gió, chỉ có tiếng động cơ trầm thấp hòa lẫn với hơi thở nặng nề của những người trên xe. Không ai còn sức để nói, kể cả Trần Cố Hoài.
Cậu tựa đầu vào vai Phạm Ngật Sinh, đôi mắt mệt mỏi khép hờ, tìm chút an ủi từ người bạn thân thiết duy nhất. Cậu hít thở chậm rãi, cố gắng níu giữ chút sức lực để sống tiếp, để nuôi hy vọng tìm lại mẹ. Phạm Ngật Sinh nghiêng đầu, lén nhìn cậu.
Trần Cố Hoài đang chìm vào cơn mệt mỏi, đôi mắt lim dim, cố mở to để chống lại cơn buồn ngủ, nhưng hàng mi cứ run rẩy, như sắp gục ngã. Anh khẽ vỗ lưng cậu, kéo cậu sát vào lòng: “Buồn ngủ thì ngủ đi. Bao giờ tới nơi thì tôi gọi cậu dậy.”
Trần Cố Hoài gật nhẹ, để mặc đôi mắt nhắm lại, hơi thở dần đều, chìm vào giấc ngủ mong manh. Phạm Ngật Sinh lắng nghe từng nhịp thở đều đặn của cậu, lòng anh nhẹ nhõm, như vừa trút được một gánh nặng. Chiếc xe lướt nhanh qua con đường làng tối tăm, rời xa thành phố, hướng về nơi được cho là an toàn.
Vụ lây nhiễm thuốc lần này quá nghiêm trọng, chính phủ buộc phải gấp rút xây dựng một khu vực an toàn. Binh sĩ được huy động toàn lực, bảo vệ người dân. Người già và trẻ em được đưa tới khu căn cứ quân đội, nơi được xem là bức tường thành vững chắc nhất.
Trong khi đó, những thanh niên khỏe mạnh như Trần Cố Hoài và Phạm Ngật Sinh được chuyển đến một khu căn cứ riêng biệt, nơi họ sẽ được huấn luyện, học cách sử dụng súng để đối mặt với hiểm nguy.
Khi nghe tin này, Trần Cố Hoài lo lắng ngoảnh nhìn Phạm Ngật Sinh đang đứng bên cạnh. Đôi mắt cậu ánh lên sự bất an, như muốn tìm kiếm sự an ủi từ anh. Phạm Ngật Sinh nhận ra ánh nhìn ấy, anh cúi xuống, đối diện với cậu, nở nụ cười nhẹ nhàng: “Sao thế? Mặt tôi dính gì à? Sao nhìn tôi chằm chằm vậy?”
“Cậu... đừng buồn. Bố mẹ cậu với em cậu được đưa tới nơi an toàn.” Trần Cố Hoài lí nhí, giọng đầy lo lắng, như sợ anh đang giấu đi nỗi đau.
Phạm Ngật Sinh nhướng mày: “Tôi có buồn gì đâu. Cậu nhìn tôi kiểu gì thấy tôi buồn vậy?”
"Cậu phải xa bố mẹ, tôi tưởng cậu sẽ nhớ bố mẹ rồi buồn.”
“Tôi không phải trẻ con, họ được đưa tới nơi an toàn thì tôi vui chứ.” Anh đưa tay xoa đầu cậu, làm mái tóc Trần Cố Hoài rối tung. Cậu đỏ mặt, giả vờ tức giận, đẩy tay anh ra: “Cậu bỏ tay cậu ra, tôi không phải em cậu. Xoa đầu tôi làm tóc tôi rối hết rồi.”
Phạm Ngật Sinh không rời mắt khỏi đôi má phồng phồng của cậu, nụ cười càng đậm, ánh mắt lấp lánh sự trêu đùa: “Xin lỗi nhé, để tôi giúp cậu chải đầu lại nào. Đứng yên nào.” Anh cẩn thận vuốt lại mái tóc rối, động tác nhẹ nhàng, như sợ làm cậu đau. Nhìn Trần Cố Hoài đã thoải mái hơn, anh thở phào, lòng nhẹ nhõm.
Anh sợ cậu sẽ lại nhớ mẹ, sẽ lại đòi lao ra ngoài tìm bà trong tuyệt vọng. Việc tìm mẹ cậu giờ như mò kim đáy bể, nhưng anh không muốn cậu mất đi chút hồn nhiên, chút sức sống của tuổi trẻ.
Phạm Ngật Sinh dù bằng tuổi những người khác, lại mang vẻ từng trải kỳ lạ. Trong khi nhiều người buồn bã khi xa gia đình, anh lại bình thản. Anh bước đến trước mặt bố mẹ và cô em gái nhỏ, nụ cười dịu dàng nở trên môi: “Bố mẹ với cái Nguyệt nhớ giữ gìn sức khỏe nhé. Đừng lo cho con, con sẽ không sao đâu.”
Bố mẹ anh nhìn con trai, ánh mắt vừa tự hào vừa xót xa: “Sinh, phải cẩn thận đấy. Có chuyện gì thì phải gọi cho bố mẹ đấy.”
“Vâng, con biết rồi.” Anh gật đầu, ánh mắt kiên định nhưng không giấu được sự lưu luyến.
Trần Cố Hoài đứng từ xa, lặng lẽ quan sát cảnh tạm biệt của gia đình Phạm Ngật Sinh. Lòng cậu lại quặn thắt khi nghĩ về mẹ. Bà không có ở đây, và cậu không biết bà đang ở đâu, còn sống hay đã... Cậu không dám nghĩ tiếp.
Những lời thì thầm trong đám đông rằng ai không đến được nơi an toàn có lẽ đã chết hoặc biến thành xác sống khiến trái tim cậu run rẩy. Cậu chỉ biết cầu nguyện, hy vọng mẹ vẫn bình an, dù hy vọng ấy mong manh như sợi chỉ.
Cậu chắp tay, nhắm mắt, lặng lẽ cầu xin. Cậu cầu bố mình, từ nơi xa xôi trên trời cao, hãy nghe thấy lời khẩn cầu mà phù hộ cho mẹ. Phạm Ngật Sinh trở lại, thấy cậu đang cầu nguyện, anh lặng lẽ đứng bên, không làm phiền, chỉ kiên nhẫn chờ đợi.
Khi Trần Cố Hoài mở mắt, thấy Phạm Ngật Sinh đứng đó, cậu nhỏ giọng hỏi: “Cậu nói chuyện xong với bố mẹ rồi à?”
“Ừ. Nói xong rồi.”
“Nói ít thế.”
Phạm Ngật Sinh nghiêng đầu: “Nói ít mà đủ.”
“Bao nhiêu cho đủ trong lúc này?” Trần Cố Hoài chớp mắt, nhìn thẳng vào anh, như chờ đợi một câu trả lời rõ ràng.
Phạm Ngật Sinh bất ngờ trước câu hỏi, ánh mắt cậu như xoáy vào anh, mang theo áp lực vô hình. Anh lặng im, không đáp, chỉ nhìn cậu. Trần Cố Hoài không tiếp tục truy hỏi, cậu cúi đầu, bàn tay khẽ nắm lấy tay anh, giọng run run: “Giờ, tôi chỉ còn cậu thôi... Đừng bỏ rơi tôi nhé.”
Phạm Ngật Sinh cảm nhận lòng bàn tay lạnh ngắt của cậu, anh siết chặt tay cậu, nhẹ nhàng nhưng đủ để cậu cảm nhận sự hiện diện của mình.
Trong đám đông nhốn nháo, tiếng người la hét, anh kéo Trần Cố Hoài vào lòng, ôm lấy cậu. Mắt anh nhìn xa xăm, không đối diện cậu, nhưng bàn tay anh khẽ đưa lên, quệt nhẹ qua khóe mắt cậu. Ở đó, những giọt lệ mạnh mẽ, đang cố kìm nén, chưa từng rơi xuống.
Phạm Ngật Sinh nhẹ nhàng tựa cằm lên mái tóc rối bù của Trần Cố Hoài, hơi thở anh ấm áp phả vào trán cậu. Anh siết nhẹ vai cậu, khẽ thì thầm: “Không bỏ rơi cậu đâu. Tôi sẽ không hứa, bởi thằng Sinh này làm được mà không cần lời hứa ràng buộc.”
Trần Cố Hoài vùi mặt sâu vào l*иg ngực rắn chắc của anh, đôi tay run rẩy bám chặt lấy áo Phạm Ngật Sinh. Nước mắt cậu tuôn rơi như thác, từng giọt nóng hổi thấm đẫm vải áo, mang theo nỗi đau không thể kìm nén. Cậu lặng lẽ khóc, vai rung lên từng nhịp, như thể muốn trút bỏ mọi uất ức chất chứa trong lòng. Tại sao lại xảy ra chuyện này?
Tại sao một chuyện phi lý như vậy có thể xảy ra? Tại sao lại như vậy? Những câu hỏi dồn dập xoáy sâu trong tâm trí, nhưng cậu không tìm được đáp án.
Cậu chẳng muốn hiểu, cũng chẳng muốn đối diện với thực tại tàn khốc này. Ngày trước, nỗi lo lớn nhất của cậu chỉ là rời xa ngôi nhà thân quen để bước vào cánh cổng đại học. Nhưng giờ đây, mọi thứ đã đổi thay, như một cơn ác mộng không lối thoát.
- 🏠 Home
- Đam Mỹ
- Mạt Thế
- Dư Tình Mộng
- Chương 8: Đừng bỏ rơi tôi