Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Dư Tình Mộng

Chương 7: Tiếng khóc

« Chương TrướcChương Tiếp »
Phạm Ngật Sinh cau mày, anh mất đi sự bình tĩnh thường ngày, thay vào đó là sự gay gắt hiếm thấy: "Cậu không thấy họ định gϊếŧ cậu à? Họ không còn là con người rồi. Họ là người dính thuốc, mất nhân tính không còn là con người nữa. Họ gϊếŧ ba người ở ngoài đồng đấy. Tôi không gϊếŧ họ thì để họ gϊếŧ cậu à? Lúc này là lúc nào rồi còn tốt bụng. Tỉnh táo lại đi."

Lời quát của Phạm Ngật Sinh như một cú đánh mạnh vào tâm trí Trần Cố Hoài. Trong suốt mười tám năm quen biết, anh chưa từng nặng lời với cậu, nhưng giờ đây, giọng nói ấy đầy cương quyết, như muốn lay tỉnh cậu khỏi sự ngây thơ. Trần Cố Hoài cắn môi, nước mắt lại trào ra, lăn dài trên gò má. Cậu cố lau đi, nhưng chúng cứ tuôn rơi, khiến cậu cảm thấy bất lực. Đầu óc cậu rối bời, không thể phản bác lại lời anh.

Phạm Ngật Sinh nhìn cậu, ánh mắt dịu đi, không còn sự sắc lạnh ban nãy. Anh thở dài, tiến đến gần, nhẹ nhàng kéo Trần Cố Hoài vào lòng. Vòng tay anh ấm áp, vững chãi, ôm lấy cậu như muốn che chở khỏi cơn ác mộng vừa qua.

"Không cần phải thương, áy náy cho hai người kia. Họ không còn là con người nữa rồi. Bây giờ quan trọng là cậu phải sống."

Trần Cố Hoài tựa vào ngực anh, cảm nhận hơi ấm từ cơ thể Phạm Ngật Sinh dần xoa dịu trái tim đang đập loạn của cậu. Nước mắt ngừng rơi, nhịp thở của cậu từ từ ổn định. Cậu hít khẽ, chiếc mũi sụt sịt, ngẩng đầu nhìn anh. Gương mặt Phạm Ngật Sinh lộ rõ sự mệt mỏi, chất lỏng xanh lục dính trên má và trán anh, trông chẳng khác gì máu khô. Trần Cố Hoài vươn tay, ngón tay run run chạm vào gò má anh, nhẹ nhàng lau đi vết bẩn. Giọng cậu nghèn nghẹn: "Cậu bị dính bẩn hết rồi."

Phạm Ngật Sinh mỉm cười. Anh nắm lấy tay cậu, siết nhẹ: "Không sao, tắm là sạch ngay. Còn muốn khóc nữa không?"

Trần Cố Hoài lắc đầu, giấu mặt vào vai anh, gò má nóng bừng vì xấu hổ: "Không muốn..."

Phạm Ngật Sinh dẫn Trần Cố Hoài trở lại trường học. Không khí nặng nề bao trùm. Phạm Ngật Sinh dẫn Trần Cố Hoài bước qua cánh cổng, họ tiến đến khu vực đông đúc, nơi gia đình anh đang chờ. Bố mẹ anh đứng đó cùng cô em gái nhỏ của anh.

Trần Cố Hoài hít một hơi sâu, cố gắng nở nụ cười gượng gạo. Cậu cúi đầu, lễ phép chào hỏi: "Cháu chào cô chú ạ. Chào Nguyệt nhé."

Phạm Ánh Nguyệt đã quen thuộc với Trần Cố Hoài, người bạn thân mà anh trai thường dẫn về nhà. Cô bé nghiêng đầu cùng cậu chào hỏi: "Em chào anh."

Trần Cố Hoài mỉm cười nhẹ, bàn tay cậu dịu dàng xoa lên đầu cô bé, những ngón tay khẽ lùa qua mái tóc mềm mại của Phạm Ánh Nguyệt. Bố của Phạm Ngật Sinh quan sát cậu, ánh mắt ông sắc bén, không thiếu sự quan tâm. Ông nhận ra đôi mắt cậu đỏ hoe, viền mắt còn vương chút nước, dấu hiệu của những giọt lệ vừa khô. Ông nhíu mày hỏi: "Hoài, mẹ cháu đâu rồi?"

Câu hỏi như một mũi dao vô tình đâm vào lòng Trần Cố Hoài. Cậu khựng lại, đôi tay bất giác siết chặt, ánh mắt lúng túng đảo quanh. Cậu cố giữ giọng bình tĩnh, nhưng sự run rẩy vẫn lộ rõ: "Cháu chưa thấy mẹ. Cháu vừa mới tới đây, chắc cháu phải đi tìm mẹ đây."

Bố của Phạm Ngật Sinh gật đầu, ánh mắt ông dịu đi, không hỏi thêm. Ông biết danh sách ba người bị cắn chết không có tên mẹ cậu, nên có lẽ bà vẫn an toàn. Nhưng ông chọn im lặng, không muốn làm cậu thêm rối lòng. Trần Cố Hoài đứng dậy, đôi chân nặng nề bước đi, miệng nói đi tìm mẹ, nhưng trong lòng cậu biết rõ giữa biển người hỗn loạn thế này, tìm bà là điều gần như bất khả thi.

Phạm Ngật Sinh lặng lẽ đi theo sau, giữ một khoảng cách đủ gần để che chở, nhưng cũng đủ xa để Trần Cố Hoài có không gian riêng. Anh bước đi chậm rãi, ánh mắt không rời khỏi bóng lưng cậu. Khi Trần Cố Hoài dừng lại, anh cũng dừng, khi cậu bước tiếp, anh lại theo sau, như một người bảo vệ thầm lặng. Không gian quanh họ ngột ngạt, tiếng người nói, tiếng la hét, và cả tiếng khóc hòa lẫn trong không khí.

Trần Cố Hoài bước đi vô định, đôi mắt cậu lướt qua từng gương mặt trong đám đông. Có những người thân quen, nhưng cũng có những người xa lạ, tất cả đều mang vẻ hoang mang, sợ hãi. Cậu tìm kiếm, hy vọng bắt gặp hình bóng mẹ mình, nhưng càng nhìn, trái tim cậu càng nặng trĩu. Mẹ không ở đây. Không một dấu vết.

Bất chợt, một âm thanh xé lòng vang lên, tiếng gào hét xen lẫn tiếng khóc nghẹn ngào, đau đớn đến tận xương tủy. Trần Cố Hoài khựng lại, đôi chân như bị đóng đinh tại chỗ. Cậu hướng mắt ra xa, nơi Nguyễn Văn Toàn, cậu ta thường ngày luôn rạng rỡ, giờ đây quỳ sụp xuống đất. Gương mặt cậu ta méo mó, đôi tay ôm chặt lấy đầu, những giọt nước mắt tuôn rơi không ngừng.

Nguyễn Văn Toàn khác hẳn ngày thường, ánh mắt trống rỗng, như thể mọi sức sống đã bị rút cạn. Hôm nay, tất cả những gì quen thuộc đều tan biến, chỉ còn lại nỗi đau và mất mát.

Trần Cố Hoài đứng lặng, sống mũi cay xè. Cậu biết rõ nỗi đau của Nguyễn Văn Toàn, bố mẹ cậu ta đã ra đi, để lại cậu ta một mình trên cõi đời này. Cậu cố kìm nén cảm xúc, không muốn bản thân lại yếu đuối. Nhưng nhìn người bạn thân thiết gào khóc, trái tim cậu như bị bóp nghẹt. Tiếng khóc của Nguyễn Văn Toàn vang vọng, ám ảnh, như khắc sâu thêm vào ký ức ngày tồi tệ này. Đám đông xung quanh im lặng, không ai lên tiếng, chỉ có những ánh mắt xót xa lặng lẽ dõi theo.

Nước mắt Trần Cố Hoài lại trào ra, dù cậu đã cố gắng ngăn lại. Cậu nghĩ đến mẹ mình. Nếu bà không ở đây, thì bà đang ở đâu? Tại sao ngày hôm nay lại phải lặp lại cơn ác mộng mà cậu từng trải qua? Đầu gối cậu khuỵu xuống, chạm mạnh vào nền gạch lạnh lẽo, tiếng va chạm khô khốc hòa vào không gian hỗn loạn. Không ai để ý đến cậu, tất cả đều chìm trong nỗi đau riêng.

Phạm Ngật Sinh từ khoảng cách xa, nhận ra sự bất ổn của Trần Cố Hoài. Anh bước nhanh tới, đôi chân dài sải bước đầy quyết đoán. Anh cúi xuống, đôi tay mạnh mẽ nắm lấy vai cậu, nhẹ nhàng nâng cậu đứng dậy. Nước mắt Trần Cố Hoài rơi xuống, thấm ướt cả hai bàn tay anh, nóng hổi như thiêu đốt da thịt. Anh kéo cậu ra một góc khuất, tránh xa ánh mắt của đám đông.

Trần Cố Hoài túm chặt lấy áo anh, gương mặt hoảng loạn, đôi mắt đỏ hoe ánh lên sự sợ hãi tột độ. Giọng cậu run rẩy, gần như hét lên: "Sinh, phải làm sao đây? Tôi không tìm thấy mẹ. Mẹ tôi đang ở đâu cơ chứ? Mẹ tôi đã đi đâu rồi? Tôi khó chịu quá! Làm sao đây, Sinh!"

Cậu gần như mất kiểm soát, đôi tay siết chặt áo Phạm Ngật Sinh, như thể đó là điểm tựa cuối cùng của mình. Mẹ là tất cả của cậu, là người mà cậu đã hứa với bố sẽ thay ông chăm sóc bà khi đứng trước bàn thờ ông. Nhưng giờ đây, cậu bất lực, cảm giác bất lực như ngọn lửa thiêu đốt l*иg ngực.

Phạm Ngật Sinh không nói gì, chỉ lặng lẽ để cậu úp mặt vào ngực mình. Áo anh thấm đẫm nước mắt cậu, hơi ấm từ cơ thể cậu truyền qua từng thớ vải. Anh vòng tay ôm lấy cậu, an ủi: "Đừng suy nghĩ nhiều. Mẹ cậu chắc chắn không sao đâu. Tôi sẽ giúp cậu tìm mẹ."

Lời nói của anh như một chiếc neo, kéo Trần Cố Hoài khỏi cơn bão cảm xúc. Dòng người qua lại xung quanh, mỗi người mang một nỗi đau riêng, không ai để tâm đến góc khuất nơi hai người đứng.

Trần Cố Hoài vừa bị ảnh hưởng bởi nỗi đau của Nguyễn Văn Toàn, bước tới chỗ cậu ta. Nguyễn Văn Toàn ngồi co ro ở một góc, ánh mắt vô hồn nhìn dòng người qua lại. Cậu ta không đáp lại bất kỳ ai, dù có người đến hỏi thăm. Đôi mắt sưng húp, gương mặt tiều tụy, như thể mọi sức sống đã bị rút cạn.

Trần Cố Hoài ngồi xuống trước mặt Nguyễn Văn Toàn, ánh mắt cậu dịu dàng lại nặng trĩu. Phạm Ngật Sinh đứng phía sau, ánh mắt anh không rời khỏi cậu. Nguyễn Văn Toàn ngẩng đầu, nhận ra Trần Cố Hoài. Nước mắt cậu ta lại trào ra, không kìm được.

Phạm Ngật Sinh khẽ nhíu mày, đôi tay anh siết chặt, như cố kìm nén cảm xúc của chính mình. Bất chợt, Nguyễn Văn Toàn lao tới, ôm chầm lấy Trần Cố Hoài, như thể cậu là người thân duy nhất còn lại. Tiếng khóc của cậu ta vang lên, đau đớn, xé lòng. Người ta nói chỉ trẻ con mới khóc, nhưng hôm nay, một thanh niên 18 tuổi phải gào khóc vì mất đi tất cả.

Trần Cố Hoài sụt sịt, nhưng cậu cố không để nước mắt rơi. Cậu muốn mạnh mẽ, muốn là chỗ dựa cho Nguyễn Văn Toàn lúc này. Cậu vỗ nhẹ lưng Nguyễn Văn Toàn, bàn tay cậu run rẩy. Phạm Ngật Sinh đứng lặng bên cạnh, ánh mắt anh trầm tư. Anh nhận ra hốc mắt đỏ hoe của Trần Cố Hoài, nhưng cậu không khóc, như thể đang cố gắng gồng mình. Hoàn cảnh của hai người bạn gần như giống nhau, nhưng Trần Cố Hoài vẫn còn hy vọng, mẹ cậu có thể vẫn còn sống.

Phạm Ngật Sinh ngửa đầu, ánh mắt anh hướng lên bầu trời tối dần, chìm trong dòng suy tư. Mọi thứ diễn ra quá đột ngột, như một cơn ác mộng không báo trước. Anh nhớ lại buổi sáng, khoảnh khắc anh dùng gạch đập chết hai kẻ dính thuốc để cứu Trần Cố Hoài. Lúc đó, tay anh run rẩy, trái tim đập loạn, nhưng anh đã làm được. Anh cúi xuống, nhìn hai lòng bàn tay vẫn còn vương màu gạch đỏ, như một lời nhắc nhở về sự tàn khốc của ngày hôm nay.

Bất chợt, một bàn tay nhỏ bé đặt vào lòng bàn tay anh. Trần Cố Hoài nhìn anh, ánh mắt lo lắng xen lẫn quan tâm. Phạm Ngật Sinh mỉm cười nhẹ, bàn tay anh xoa lên đầu cậu, động tác dịu dàng như muốn xua tan nỗi đau trong lòng cả hai. Nguyễn Văn Toàn ngồi bên cạnh, khẽ lên tiếng: "Bố mẹ cậu không sao chứ?"

Phạm Ngật Sinh gật đầu: "Không sao, cả nhà tôi đều ổn."

Nguyễn Văn Toàn thu mình lại, kéo Trần Cố Hoài ngồi sát bên. Cả hai dựa lưng vào bức tường lạnh lẽo, ánh mắt trống rỗng: "Vậy là tốt rồi."

"Ừ."
« Chương TrướcChương Tiếp »