Chương 6: Cứu kịp

Tình hình trở nên nghiêm trọng hơn bao giờ hết khi thông tin về những người nhiễm thuốc lan truyền như đám cháy rừng. Chính quyền trong các cuộc họp khẩn, tuyên bố sự việc không còn đơn giản như một tai nạn thông thường. Số người thiệt mạng đã vượt qua con số hàng nghìn, một con số khiến lòng người lạnh buốt.

Trong dòng người hỗn loạn chen lấn để vào trường, quân đội không thể kiểm soát hết mọi ngõ ngách. Trần Cố Hoài nhân cơ hội ấy lẻn ra ngoài. Cậu không ngoảnh đầu nhìn lại cánh cổng sắt nặng nề đang dần khép chặt phía sau. Đôi chân cậu lao nhanh qua những con đường quen thuộc, giờ đây vắng lặng đến rợn người.

Không còn tiếng cười nói náo nhiệt, không còn những chiếc xe đạp lướt qua hay tiếng trẻ con chơi đùa. Chỉ có gió gào rít dữ dội, cuốn theo bụi đất, như muốn nuốt chửng mọi âm thanh của sự sống. Bầu trời âm u, những đám mây xám xịt chất chồng, che kín ánh sáng, như dự báo một tai họa đang đến gần.

Trần Cố Hoài càng chạy, trái tim cậu càng đập mạnh, nỗi sợ hãi bóp nghẹt từng hơi thở. Trong đầu cậu chỉ có một ý nghĩ duy nhất: mẹ cậu ở đâu? Cậu lẩm nhẩm cầu nguyện, đôi môi khô khốc run rẩy, mong rằng mẹ mình đang an toàn trong trường học. Nhưng mỗi bước chân trên con đường dẫn ra cánh đồng càng khiến cậu rùng mình. Không gian quanh cậu u ám, tĩnh lặng đến đáng sợ.

Tiếng gió thổi qua cánh đồng lúa không còn mang âm thanh xào xạc vui tai như ngày thường, mà chỉ còn sự im lặng chết chóc. Những dụng cụ cắt lúa nằm vương vãi trên mặt đất, như thể chủ nhân của chúng đã bỏ chạy trong hoảng loạn, để lại dấu vết của sự hỗn mang.

Bất chợt, một mùi tanh nồng xộc thẳng vào mũi Trần Cố Hoài, khiến dạ dày cậu quặn thắt. Cậu dừng bước, đôi mắt mở to kinh hoàng khi nhìn xuống dòng sông phía trước. Dòng nước từng trong veo, phản chiếu ánh nắng lấp lánh, giờ đây nhuốm màu đỏ rực của máu. Mùi máu tanh nồng bốc lên, hòa quyện với không khí lạnh lẽo, khiến cậu gần như nghẹt thở.

Cảnh tượng trước mắt như một bức tranh kinh dị: cánh đồng lúa nhuộm máu, từng ngọn lúa đung đưa trong gió như đang kể lại một câu chuyện đau thương. Lời của Phạm Ngật Sinh vang lên trong đầu cậu: ba người đã bị cắn chết ở đây. Trần Cố Hoài chết lặng, đôi chân như bị đóng đinh vào mặt đất.

Cậu cố gắng bước tới, dù từng nhịp tim như muốn phá vỡ l*иg ngực. Ba thi thể nằm cách nhau không xa, khuôn mặt họ quen thuộc đến đau lòng, những người hàng xóm mà cậu từng chào hỏi mỗi ngày, cậu giật mình lẫn chết lặng trong tổng số ba người thì có hai người là cặp vợ chồng, đó là bố mẹ của Nguyễn Văn Toàn!

Trần Cố Hoài xót xa trong lòng, Nguyễn Văn Toàn đã biết chuyện này chưa? Nếu cậu ta mà biết với tính cách của cậu ta, cậu chỉ sợ cậu ta sẽ phát điên rồi đi tìm kẻ hại chết bố mẹ cậu ta. Vết cắn sâu hoắm ở cổ họ vẫn đang rỉ máu, từng dòng đỏ thẫm chảy xuống, thấm đẫm đất đai.

Trần Cố Hoài bịt chặt miệng, cố nén cơn nôn khan dâng lên trong cổ họng. Mắt cậu mờ đi vì nước mắt, nhưng cậu vẫn nhìn quanh, hy vọng không thấy bóng dáng mẹ mình trong số những thi thể lạnh lẽo ấy. May mắn thay, mẹ cậu không ở đây. Nhưng sự nhẹ nhõm chỉ thoáng qua, nhường chỗ cho nỗi lo lắng day dứt: mẹ cậu đang ở đâu? Liệu bà có an toàn trong trường học như cậu hy vọng?

Trần Cố Hoài lẩm bẩm cầu nguyện: "Các bác yên nghỉ nhé."

Cậu nhắm chặt mắt, không dám nhìn thêm cảnh tượng ghê rợn ấy. Đôi tay cậu siết chặt, cố gắng lấy lại bình tĩnh, rồi quay người, bước chân nặng nề rời khỏi cánh đồng. Cậu quyết định chạy về nhà, hy vọng mẹ mình đã trở về. Nhưng con đường về nhà càng khiến cậu rùng mình. Không gian im lặng như một vùng đất câm, chỉ có tiếng gió gào rít và tiếng bước chân của chính cậu vang vọng.

Khi đến cổng nhà, trái tim Trần Cố Hoài như ngừng đập. Cánh cổng sắt mở toang, không còn được khóa chặt như khi cậu rời đi. Cậu hy vọng đó là dấu hiệu mẹ đã về. Cậu hét lớn, giọng lạc đi vì lo lắng: "Mẹ ơi!"

Nhưng khi bước qua cổng, hy vọng của cậu tan biến. Chiếc xe đạp cũ kỹ của mẹ không ở đó. Ngôi nhà thân quen giờ đây hỗn độn, như thể vừa bị ai đó lục lọi. Dấu chân bùn đất loang lổ trên sân, kéo dài vào trong nhà.

Trần Cố Hoài cảm nhận được một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Rồi, từ trong bóng tối của ngôi nhà, hai bóng người lảo đảo bước ra. Cậu trừng mắt, cơ thể cứng đờ, bản năng mách bảo cậu lùi lại vài bước. Nỗi sợ hãi bóp nghẹt l*иg ngực, khiến cậu khó thở.

"Ai vậy?" Cậu dò hỏi, thanh âm run rẩy, cố gắng giữ bình tĩnh.

Nhưng hai bóng người không trả lời. Họ lấp ló sau cánh cửa, không lộ rõ khuôn mặt. Một cảm giác rùng rợn ập đến, khiến Trần Cố Hoài không thể nhúc nhích. Rồi, khi một trong hai người bước ra khỏi bóng tối, cậu gần như chết lặng. Đôi mắt họ đỏ ngầu, không còn lòng đen, chỉ còn tròng trắng đáng sợ.

Tiếng gầm gừ khàn khàn phát ra từ cổ họng, như tiếng của một con thú. Quần áo họ rách rưới, dính đầy bùn đất và máu, khóe miệng rỉ máu tươi, trên cổ nổi lên những đường gân đen kỳ dị. Trần Cố Hoài nhận ra ngay, đây là những người nhiễm thuốc mà Phạm Ngật Sinh đã cảnh báo.

Hai kẻ đó bắt đầu di chuyển, chậm rãi nhưng đầy đe dọa, tiến về phía cậu. Trần Cố Hoài lùi thêm một bước, trái tim đập thình thịch như muốn nổ tung. Đôi mắt trắng dã của họ nhìn cậu như nhìn một con mồi ngon lành. Cậu không còn giữ được bình tĩnh nữa. Quay người, cậu dốc toàn lực chạy, đôi chân gần như không chạm đất. Nước mắt chảy dài trên má, làm nhòe đi tầm nhìn. Cậu không dám ngoảnh lại, dù tiếng bước chân dồn dập và tiếng gào rú như thú dữ vang lên ngay sau lưng.

"Mẹ ơi!" Cậu gào lên, cảm xúc vỡ òa, như thể tiếng gọi ấy có thể tiếp thêm sức mạnh. Cậu không thể chết ở đây. Cậu còn phải tìm mẹ.

"Grào..." Tiếng gầm rú phía sau càng gần, như tiếng một con sói săn mồi. Tiếng bước chân dồn dập vang vọng trong con ngõ nhỏ, hòa cùng nhịp tim hoảng loạn của Trần Cố Hoài.

Trần Cố Hoài chạy trong tuyệt vọng, đôi mắt đẫm lệ làm tầm nhìn của cậu nhòe đi, mọi thứ trước mặt như phủ một lớp sương mờ. Hơi thở cậu dồn dập, ngực phập phồng đau nhói, từng bước chân nặng nề như bị buộc thêm chì. Mệt mỏi trùm lên cơ thể, nhưng cậu không dám dừng lại. Phía sau, tiếng bước chân dồn dập của hai người dính thuốc đuổi theo sát nút, hơi thở gầm gừ của chúng như vang vọng trong không gian tĩnh lặng, khiến tim cậu thắt lại vì sợ hãi.

Mỗi bước chạy của Trần Cố Hoài càng thêm khó nhọc, đôi chân cậu run rẩy, cơ bắp căng cứng như sắp đứt rời. Cậu cảm nhận rõ sự kiệt sức, từng hơi thở như bị rút cạn. Không thể tiếp tục, cậu loạng choạng vấp ngã, thân hình mảnh khảnh đổ ập vào bụi tre ven đường. Cành tre sắc nhọn cào xước da cậu, nhưng nỗi đau thể xác chẳng thể sánh bằng cơn hoảng loạn trong lòng.

Hai người dính thuốc nhìn cậu với đôi mắt đỏ ngầu và nụ cười ghê rợn để lộ hàm răng sắc nhọn dính máu, càng tiến gần hơn. Chúng không biết mệt, bước chân dường như nhanh hơn khi thấy cậu nằm sõng soài, bất lực giữa bụi tre.

Trần Cố Hoài co rúm người, trái tim đập loạn trong l*иg ngực, nỗi sợ hãi khiến cậu gần như tê liệt. Cậu không còn sức để chạy, không biết phải làm gì để thoát khỏi lưỡi hái tử thần đang kề sát. Trong cơn hoảng loạn, cậu mò mẫm xung quanh, bàn tay run rẩy chạm vào một khúc củi lớn nằm lẫn trong bụi tre.

Bằng chút sức lực còn lại, cậu gầm lên, nắm chặt khúc củi và quật mạnh ngang người. Cú đánh bất ngờ khiến hai người dính thuốc không kịp phản ứng, ngã ngửa ra đất, tiếng rêи ɾỉ đau đớn vang lên trong không khí.

Trần Cố Hoài thở hổn hển, l*иg ngực phập phồng, mồ hôi hòa lẫn với nước mắt chảy dài trên gò má. Nhưng chưa kịp lấy lại hơi thở, hai kẻ kia đã bật dậy, lao về phía cậu với tốc độ kinh hoàng. Cậu nhắm chặt mắt, đôi tay giơ lên bản năng để che chắn, chuẩn bị đón nhận cơn đau không thể tránh khỏi. Nhưng đau đớn không đến. Thay vào đó, một tiếng va chạm mạnh vang lên, kèm theo tiếng kim loại chói tai.

Cậu từ từ hé mắt, trái tim vẫn đập thình thịch. Trước mặt cậu là hình ảnh chiếc xe đạp quen thuộc của Phạm Ngật Sinh, đổ nghiêng trên hai người dính thuốc. Anh ngồi đè lên chúng, dùng chính chiếc xe đạp làm công cụ giữ chặt chúng xuống đất. Sức lực của một thanh niên mười tám tuổi như Phạm Ngật Sinh khó lòng sánh bằng hai gã đàn ông ba mươi tuổi, nhất là khi chúng đã bị chất độc làm mất ý thức, trở nên điên cuồng với sức mạnh vượt xa con người bình thường. Gương mặt anh căng thẳng, mồ hôi lấm tấm trên trán, nhưng ánh mắt sắc lạnh.

Phạm Ngật Sinh liếc nhanh xung quanh, ánh mắt lướt qua bụi tre, bãi đất trống, rồi dừng lại ở một viên gạch ngói nằm lăn lóc cách đó không xa. Anh nhướn người, cánh tay vươn dài cố với lấy viên gạch, động tác gấp gáp nhưng chính xác.

Trần Cố Hoài sững sờ nhìn anh, lòng ngập tràn cảm giác biết ơn xen lẫn kinh hãi. Nhưng hành động tiếp theo của Phạm Ngật Sinh khiến cậu chết lặng. Anh giơ cao viên gạch, bàn tay siết chặt, rồi không chút do dự đập mạnh xuống đầu một kẻ dính thuốc. Tiếng va chạm khô khốc vang lên, kèm theo dòng chất lỏng xanh lục đậm đặc chảy ra từ vết thương, mang theo mùi tanh nồng đến lợm giọng, khác xa mùi máu thông thường. Viên gạch tiếp tục giáng xuống kẻ còn lại, chất lỏng văng tung tóe, bắn cả lên mặt và áo Phạm Ngật Sinh.

Trần Cố Hoài không kìm được, dạ dày quặn thắt, cậu quay đầu sang một bên, nôn ói dữ dội. Hình ảnh tàn nhẫn của Phạm Ngật Sinh khắc sâu vào tâm trí cậu. Anh đã gϊếŧ người. Chính tay anh cướp đi hai mạng sống. Chất lỏng xanh lục loang lổ trên mặt đất, bắn cả lên gương mặt anh, làm nổi bật ánh mắt sắc lạnh, không chút xao động. Trần Cố Hoài rùng mình, cảm giác lạnh buốt chạy dọc sống lưng.

Một bàn tay ấm áp đặt nhẹ lên lưng cậu, vỗ nhè nhẹ như muốn an ủi. Nhưng Trần Cố Hoài, vẫn còn chìm trong nỗi kinh hoàng, giật mình đẩy tay Phạm Ngật Sinh ra. Động tác của cậu khiến anh sững sờ, đôi mắt thoáng qua một tia đau đớn. Trần Cố Hoài run rẩy: "Cậu vừa làm gì thế? Cậu sao lại gϊếŧ người cơ chứ? Đấy là hàng xóm của chúng ta đấy."