Chương 5: Báo động

Sáng hôm sau, khi Trần Cố Hoài vừa tỉnh dậy, đôi chân trần còn chưa kịp chạm xuống phòng bếp, tiếng bánh xe đạp lạch cạch vang lên ngoài sân. Phạm Ngật Sinh phóng xe vào, dáng vẻ gấp gáp, đôi mắt quét một vòng quanh sân nhà như đang tìm kiếm điều gì. Anh gọi lớn, lo lắng: "Hoài!"

"Hoài!"

Không chờ cậu đáp lại, Phạm Ngật Sinh vội vã chạy lên bậc thềm, đôi giày dính đầy đất bùn để lại những dấu chân lộn xộn trên sàn. Trần Cố Hoài ngó đầu ra từ phòng ăn, ánh mắt sáng lên khi thấy bạn. Nụ cười hồn nhiên nở trên môi cậu, xua tan phần nào không khí nặng nề: "Sinh! Sao sang sớm thế? Đã ăn sáng chưa? Tôi chuẩn bị nấu ít canh, cậu ăn chung nha."

Nhưng Phạm Ngật Sinh không đáp lại bằng sự vui vẻ thường thấy. Anh bước nhanh đến bên cậu, ánh mắt lộ rõ sự kinh sợ. Gương mặt anh, vốn luôn điềm tĩnh và nghiêm nghị, giờ đây lấm tấm mồ hôi, đôi mày nhíu chặt. Anh nắm lấy tay Trần Cố Hoài, kéo mạnh cậu ra ngoài, động tác gấp gáp như không còn thời gian để chần chừ. Trần Cố Hoài sững sờ, bị biểu cảm của anh làm cho hoảng hốt. Lần đầu tiên, cậu thấy Phạm Ngật Sinh mất đi vẻ bình tĩnh thường ngày. Đôi tay anh lạnh ngắt, run nhẹ khi siết lấy cổ tay cậu.

Trần Cố Hoài vội níu tay anh lại, lo lắng dò hỏi: "Cậu bị làm sao thế? Cậu có chuyện gì à?"

Phạm Ngật Sinh không trả lời ngay. Anh chỉ lắc đầu, giọng nói đã khàn đi: "Đi theo tôi đã. Tí nữa tôi sẽ nói cho cậu biết. Lúc này không thể ở đây."

Trần Cố Hoài nhíu mày, trái tim đập nhanh hơn trước câu nói đầy bí ẩn. Không thể ở đây? Đây là nhà cậu, không ở đây thì đi đâu? Nhưng nhìn bộ dạng nghiêm trọng của Phạm Ngật Sinh, cậu biết anh không đùa. Không còn cách nào khác, cậu ngoan ngoãn bước theo, đôi chân trần vội vàng xỏ vào đôi dép cũ. Trên chiếc xe đạp, Phạm Ngật Sinh đạp nhanh, lưng áo ướt đẫm mồ hôi dù trời sáng sớm vẫn còn mát mẻ. Cái nóng tháng Tư dường như không thể sánh bằng sự gấp gáp trong từng vòng quay bánh xe.

Trần Cố Hoài ngồi sau, đôi tay bám chặt vào yên xe, ánh mắt lướt qua con đường quen thuộc. Cậu nhận ra hướng họ đang đi dẫn đến trường học. Lòng cậu trỗi lên một nỗi nghi hoặc. Nghỉ học chưa kết thúc, sao lại đến trường? Nhưng nhìn bộ dạng của Phạm Ngật Sinh, quần áo không phải đồng phục, cậu phần nào yên tâm. Dẫu vậy, cảm giác bất an trong lòng vẫn không ngừng lớn dần, như một dự cảm chẳng lành đang chờ đợi phía trước.

Sân trường ngập trong biển người, không chỉ học sinh mà cả dân chúng từ khắp nơi đổ về, chen chúc trong không gian chật hẹp. Không khí nặng nề, ngột ngạt, từng gương mặt hiện rõ vẻ hoảng loạn và kinh hãi, ánh mắt dao động như đang chờ đợi một lời giải thích cho cơn ác mộng đang diễn ra.

Trần Cố Hoài đứng giữa đám đông, trái tim cậu đập thình thịch, một linh cảm chẳng lành trỗi dậy, khiến l*иg ngực cậu như bị bóp nghẹt. Cậu khẽ liếc quanh, cố tìm kiếm một dấu hiệu để hiểu chuyện gì đang xảy ra. Phạm Ngật Sinh đứng bên cạnh, nắm chặt tay cậu, những ngón tay rắn chắc siết lấy cổ tay cậu như muốn truyền đi sự an ủi. Anh kéo cậu len lỏi qua đám đông, dẫn vào lớp học, nơi không khí càng thêm căng thẳng.

Bên trong lớp học, tiếng quạt máy quay vù vù ở công suất tối đa, cố gắng xua tan cái nóng ngột ngạt, nhưng không thể làm dịu đi sự bất an. Căn phòng chật kín, vượt xa sĩ số thông thường, tiếng xì xào bàn tán hòa lẫn với tiếng thở gấp gáp. Trần Cố Hoài bất giác giật mình khi ánh mắt cậu vô tình lướt qua khung cửa sổ.

Ngoài cổng trường, không còn bóng dáng quen thuộc của bác bảo vệ già nua, mà thay vào đó là những binh sĩ quân đội, khuôn mặt nghiêm nghị, lạnh lùng. Họ đứng thẳng, tay nắm chặt súng, áo giáp chống đạn ôm sát cơ thể, ánh mắt sắc bén quan sát từng người trong sân trường. Sự hiện diện của họ khiến không khí càng thêm căng thẳng, như một lời cảnh báo về một mối nguy hiểm đang rình rập.

Trần Cố Hoài cảm nhận được sự bất thường, trái tim cậu đập mạnh hơn, một cảm giác sợ hãi mơ hồ len lỏi vào tâm trí. Cậu nắm lấy tay Phạm Ngật Sinh, kéo nhẹ, đầy khẩn thiết hỏi: "Sinh, xảy ra chuyện gì? Tại sao mọi người lại tập trung hết ở đây thế này?"

Phạm Ngật Sinh không đáp ngay, đôi mắt anh thoáng dao động, như đang đấu tranh để giữ bình tĩnh. Anh kéo Trần Cố Hoài vào một góc khuất của lớp học, nơi tiếng ồn của đám đông bị giảm bớt, chỉ còn lại hơi thở của hai người. Anh đặt hai tay lên vai cậu, những ngón tay siết chặt như muốn giữ cậu đứng vững: "Tôi nói xong thì cậu không được mất bình tĩnh. Cậu đồng ý thì tôi nói cho cậu."

Trần Cố Hoài gật đầu, đôi mắt cậu nhìn thẳng vào anh, ánh lên sự quyết tâm dù trong lòng đang rối bời: "Được."

Nhận được sự đồng ý, Phạm Ngật Sinh hít sâu một hơi, ánh mắt anh trầm xuống, như thể đang chuẩn bị tinh thần để nói ra một sự thật đau lòng. Anh chậm rãi mở miệng, cố gắng kìm nén cảm xúc: "Trong thôn mình đã có người dính thuốc, đi cắn loạn khắp nơi, sáng nay ngoài đồng người ta phát hiện có 3 người bị cắn rách cổ ngoài đó..."

Lời nói của anh như một nhát dao sắc lạnh, cắt ngang sự bình tĩnh mong manh của Trần Cố Hoài. Đôi mắt cậu mở to, hơi thở trở nên gấp gáp, khuôn mặt trắng bệch. Không chờ anh nói hết, cậu vùng vẫy, lao về phía cửa lớp, đôi chân cậu run rẩy. Phạm Ngật Sinh vội vàng giữ tay cậu lại, bàn tay anh siết chặt, ánh mắt lo lắng: "Hoài, bình tĩnh. Cậu định đi đâu?"

Trần Cố Hoài không nghe, tâm trí cậu giờ đây chỉ còn hình ảnh mẹ mình, sáng nay đã ra đồng gặt lúa. Cậu vùng vằng, dùng hết sức để thoát khỏi tay anh, giọng nghẹn ngào, gần như van xin: "Không được. Mẹ tôi... Mẹ tôi sáng nay đi gặt, tôi muốn tìm mẹ tôi... Cậu mau bỏ tôi ra, tôi phải ra ngoài tìm mẹ."

Nước mắt lăn dài trên má cậu, hốc mắt đỏ hoe, khuôn mặt cậu méo mó vì sợ hãi và đau đớn. Hình ảnh Trần Cố Hoài lúc này khác xa cậu học sinh hoạt bát, vui vẻ thường ngày. Cậu gần như quỵ xuống, đôi chân run rẩy, thanh âm lạc đi trong tiếng nấc. Xin mẹ cậu vẫn an toàn. Lời nói như một lời cầu nguyện tuyệt vọng, như thể cậu đang cố bám víu vào chút hy vọng mong manh.

Phạm Ngật Sinh nhìn thấy bộ dạng thảm hại của cậu, trái tim anh như bị bóp nghẹt. Anh quát lớn: "Hoài. Cậu không thể ra ngoài."

Nhưng Trần Cố Hoài không còn nghe thấy gì nữa, tâm trí cậu bị nỗi sợ hãi về mẹ mình chiếm lĩnh. Trong khoảnh khắc anh vô tình nới lỏng tay, Trần Cố Hoài với thân hình nhỏ nhắn len lỏi qua đám đông, biến mất trước mắt anh như một cái bóng. Phạm Ngật Sinh trừng mắt, tim anh đập mạnh, định đuổi theo thì một lực mạnh từ phía sau kéo anh lại. Đó là bố anh.

Khuôn mặt ông tái mét, đôi mắt ông lộ rõ sự kinh hoàng, vẫn chưa thể trấn tĩnh sau những tin tức chết chóc từ thôn. Ông nắm chặt tay Phạm Ngật Sinh, nghiêm khắc quát anh: "Con định làm gì? Từ nãy con đi đâu thế hả? Có biết cả nhà lo cho con lắm không? Bây giờ bên ngoài đã nguy hiểm thế nào rồi sao con còn chạy ra ngoài? Con muốn chết à?"

Phạm Ngật Sinh đứng bất động, ánh mắt vẫn hướng về phía Trần Cố Hoài vừa biến mất. Anh muốn đuổi theo Trần Cố Hoài, cậu lúc này đã mất bình tĩnh, nhưng lời chưa kịp thốt ra, bố anh đã kéo mạnh tay anh, lôi về phía gia đình. Bước chân anh nặng nề, đôi mày nhíu chặt, lòng anh rối bời khi hình ảnh Trần Cố Hoài khóc lóc, tuyệt vọng cứ ám ảnh trong tâm trí.

Hàng trăm người hoảng loạn đổ xô về phía trường học, nơi được xem là điểm trú ẩn an toàn cuối cùng. Những tiếng la hét, tiếng bước chân dồn dập vang vọng trong không khí ngột ngạt. Binh sĩ căng thẳng được lệnh rảo khắp các con đường làng, tìm kiếm những người dân còn sót lại, dẫn họ về trường để bảo vệ.