Chương 4: Thứ thuốc chết người

Trần Cố Hoài ngẩng đầu, nhìn Phạm Ngật Sinh, để lộ chút tiếc nuối: "Cậu không đi chơi cùng à?"

Phạm Ngật Sinh lắc đầu: "Không đi. Tôi qua đây tìm cậu chơi, đi theo họ làm gì? Có cậu đâu."

Trần Cố Hoài khẽ cười, ánh mắt lấp lánh sự cảm kích. Cậu quay người, định bước vào sân, nhưng Phạm Ngật Sinh bất ngờ nắm lấy tay cậu, kéo nhẹ về phía mình. Anh dẫn cậu vào trong, ánh mắt dừng lại ở góc bếp, nơi đống bèo lục bình nằm gọn bên dao thớt. Anh hỏi: "Đang chuẩn bị thái bèo à? Sao lại thái vào buổi tối thế này?"

Trần Cố Hoài gật đầu: "Tôi muốn tranh thủ thời gian, hiện tại đang rảnh mà. Sáng mai mẹ tôi chỉ việc lấy cho gà ăn thôi."

Phạm Ngật Sinh khẽ nhướng mày, trong lòng thoáng ngạc nhiên. Anh biết Trần Cố Hoài luôn thương mẹ, nhưng sự chu đáo của cậu trong những việc nhỏ nhặt thế này vẫn khiến anh bất ngờ. Anh mỉm cười, đưa tay xoa đầu cậu, làm mái tóc ngắn của Trần Cố Hoài rối bù. "Hoài ngoan ghê. Thương mẹ thật đó."

Trần Cố Hoài hờn dỗi, ánh mắt lườm anh, cố đẩy tay anh ra: "Cậu bỏ tay ra mau, rối hết tóc tôi rồi."

Phạm Ngật Sinh bật cười, nhưng vẫn giúp cậu chỉnh lại mái tóc, những ngón tay anh nhẹ nhàng vuốt từng lọn tóc ngắn. Anh ngồi xuống bên cạnh, lặng lẽ quan sát Trần Cố Hoài tiếp tục thái bèo. Anh từng ngỏ ý giúp, nhưng lần nào cậu cũng từ chối, nói rằng đây là việc của mình, không cần người khác động tay. Phạm Ngật Sinh hiểu ý, chỉ ngồi yên, ánh mắt chăm chú dõi theo từng nhát dao của cậu. Anh nhận ra con dao trong tay Trần Cố Hoài quá cùn, mỗi lần vung xuống, bèo không đứt ngay mà bị dập nát, phải chém thêm nhát nữa mới xong.

Anh khẽ gọi: "Hoài."

"Hử? Sao thế?" Trần Cố Hoài đáp, tay vẫn không ngừng thái, động tác cật lực nhưng không hiệu quả.

"Con dao cậu quá cùn rồi. Cùn như thế thái bao giờ mới xong, bèo bị dập nát hết rồi kìa." Phạm Ngật Sinh nói, ánh mắt nghiêm túc.

Trần Cố Hoài dừng tay, ánh mắt cậu chuyển xuống chậu sắt, nơi đống bèo bị dập nát nằm lộn xộn. Cậu sững người, nhìn con dao trong tay, chợt nhận ra mình đã không để ý đến tình trạng của nó. Một thoáng buồn bã lướt qua mắt cậu. Phạm Ngật Sinh đứng dậy, nhẹ nhàng lấy con dao từ tay cậu, quan sát lưỡi dao dưới ánh đèn mờ ảo: "Nhà cậu có đá mài dao không?"

"Nhà tôi có." Trần Cố Hoài đáp. Cậu biết ý định của Phạm Ngật Sinh, nhưng ánh mắt vẫn thoáng chút nghi ngờ: "Nhưng làm sao mà mài được con dao này."

"Cậu cứ cầm ra đây, tôi giúp cậu mài."

Dưới ánh trăng sáng trong veo, đám bạn của Nguyễn Văn Toàn bước đi trên con đường đồng dẫn ra sông. Ánh sáng bàng bạc chiếu xuống mặt nước, phản chiếu những con cá nhỏ đang ngóc đầu lên, lấp lánh như những vì sao dưới nước. Một người trong nhóm cảm thán, đầy phấn khích: "Đêm nay chắc chắn sẽ bắt được nhiều cá. Thế mà Hoài không đi. Ơ mà, ban nãy quên không rủ theo Sinh nhỉ? Cậu ấy vớt cá giỏi đấy."

Nguyễn Văn Toàn liếc sang bạn mình, nhún vai, giọng điệu thờ ơ: "Mời cậu ấy làm gì? Có Hoài đâu mà cậu ấy đi."

Những ngày nghỉ liên tiếp giam mình trong căn nhà nhỏ, Trần Cố Hoài cảm nhận được một sự thay đổi mơ hồ len lỏi trong tâm trí. Cậu không thể gọi tên chính xác điều gì đang xảy ra, nhưng một cảm giác bất an cứ âm ỉ, như một ngọn lửa nhỏ cháy mãi không tắt trong l*иg ngực.

Cậu ngồi lặng lẽ trên chiếc ghế gỗ cũ kỹ, đôi mắt trầm tư nhìn xuống lòng bàn tay mình. Những ngón tay gầy guộc, đầy vết chai sần sùi, chẳng còn nét mềm mại của một học sinh chỉ quen cầm bút. Những cơn ác mộng của cậu chẳng khác gì một bộ phim kể về những ngày tháng vất vả, những đêm dài chìm trong giấc mơ đen tối. Mấy đêm liền, cơn ác mộng bám riết lấy cậu, sống động đến mức khiến cậu giật mình tỉnh giấc giữa đêm, mồ hôi lạnh thấm đẫm áo, trái tim đập thình thịch trong l*иg ngực. Có lúc, nước mắt lặng lẽ lăn dài trên má, nhưng cậu cắn chặt môi, không dám hé lời với bất kỳ ai, kể cả mẹ.

"Au..." Trần Cố Hoài khẽ kêu lên khi ngón tay vô tình chạm vào chiếc xoong rau vừa luộc, hơi nóng bốc lên nghi ngút. Theo bản năng, cậu rụt tay lại, chờ đợi cảm giác bỏng rát quen thuộc. Nhưng kỳ lạ thay, chẳng có gì cả. Làn da cậu lạnh ngắt, như thể chưa từng chạm vào thứ gì nóng bỏng. Đôi mày cậu nhíu chặt, ánh mắt ánh lên sự nghi hoặc.

Cậu hít một hơi sâu, lấy hết can đảm đưa tay chạm vào thành xoong lần nữa, chậm rãi, như muốn kiểm chứng. Vẫn không có cảm giác gì. Không nóng, không đau, chỉ là một khoảng trống vô định. Sắc mặt Trần Cố Hoài tái nhợt, trái tim cậu như hẫng đi một nhịp. Cậu bị làm sao thế này? Suốt bữa cơm, cậu cúi gằm mặt, đôi đũa lặng lẽ gắp thức ăn, không dám ngẩng lên nhìn mẹ. Tiếng tivi vang lên đều đều, phát đi bản tin quen thuộc về những ngày hỗn loạn ngoài kia.

Trên màn hình, giọng phát thanh viên trầm trọng thông báo về những người nhiễm thứ thuốc chết người mang tên "B.L.I.G.H.T". Họ không còn là con người, chỉ là những "xác sống" mất đi lý trí, nhân tính, lang thang trong sự điên loạn. Bệnh viện bất lực, không tìm ra cách chữa trị. Quân đội không thể kiểm soát được những người mất lý trí này, buộc phải nổ súng vào chính người dân của mình. Tin tức tiếp tục khiến không khí trong căn nhà thêm ngột ngạt: không phải một công ty nhỏ ở thành phố, mà một tập đoàn lớn nước ngoài đã phát tán thứ thuốc quái ác này đến khắp thế giới. Các quốc gia đều chìm trong cơn khủng hoảng, không lối thoát, như thể nhân loại đang bước vào một ngõ cụt.

Mẹ cậu ngồi lặng lẽ, đôi mắt bà ánh lên nỗi lo lắng sâu thẳm. Đôi tay bà, gầy gò và đầy vết sần của những ngày lao động, khẽ run khi đặt bát cơm xuống bàn. Cuộc sống của hai mẹ con vốn đã khó khăn, nay lại bị đe dọa bởi cơn bão ngoài kia. Bà thở dài: "Mẹ nghe nói, ở thôn bên đã có mấy người bị cắn rồi. Con cẩn thận, hiện giờ đang được nghỉ học thì cứ ở trong nhà thôi đừng ra ngoài. Đợi bao giờ hết nguy hiểm thì ra ngoài."

Trần Cố Hoài gật đầu, ánh mắt cậu thoáng qua sự ngoan ngoãn nhưng không giấu được nỗi lo lắng. Cậu nhìn mẹ, trái tim nặng trĩu. Nếu cậu ở nhà, còn mẹ thì sao? Mùa vụ gặt lúa đang đến, mẹ không thể không ra đồng. Cậu siết chặt tay, những ngón tay chai sần đan vào nhau: "Vậy con đi với mẹ. Hai người gặt sẽ nhanh hơn, với cả mẹ ra ngoài cũng đâu an toàn. Hay là... Mẹ đừng gặt nữa, mạng quan trọng hơn mà."

Trong đầu cậu, trăm mối lo âu cuộn trào. Cuộc sống của cậu và mẹ chỉ xoay quanh nhau, hai mẹ con nương tựa để vượt qua những ngày tháng khó khăn. Bố cậu đã ra đi từ lâu, để lại cậu với trách nhiệm là trụ cột gia đình. Cậu không thể để mẹ một mình đối mặt với nguy hiểm. Nhưng mẹ cậu chỉ khẽ cười, nụ cười hiền hậu trấn an tinh thần cậu. Bà xua tay: "Không đi gặp thì lấy gì ăn? Với lại đấy là thôn bên cạnh. Nghe nói người bị dính thuốc đã được mang đi rồi."

Trần Cố Hoài biết mình không thể lay chuyển được ý chí của mẹ. Cậu nén xuống nỗi bất an, cố gắng thuyết phục bản thân rằng có lẽ mình đang nghĩ quá nhiều. Nhưng sâu thẳm trong lòng, cảm giác bất ổn vẫn âm ỉ, như một lời cảnh báo không lời.