Chương 3: Tin dịch

Trần Cố Hoài vội buông con dao xuống, bước nhanh ra cổng, đôi dép lê lẹp kẹp trên nền sân đất. Bên ngoài cánh cổng sắt cũ kỹ, đám bạn học đứng tụm lại, khuôn mặt rạng rỡ dưới ánh trăng, bọn họ rủ cậu đi chơi quanh làng, đi vớt cá ở sông. Trần Cố Hoài cũng muốn đi nhưng cậu ngoái đầu nhìn đống bèo cậu vừa bỏ ra sân, đành xua tay: "Không được. Giờ muộn rồi. Mai còn phải đi học nữa, các cậu về đi, tôi không đi đâu."

Nguyễn Văn Toàn mà dáng người cao lớn, đứng lẫn trong nhóm, giơ tay vẫy cậu, miệng cười tươi: "Cậu không biết gì à? Mai nghỉ học mà."

Trần Cố Hoài ngẩn người, đôi mắt tròn xoe lộ vẻ ngạc nhiên: "Ai bảo mà nghỉ học? Tin từ đâu ra thế?"

Nguyễn Văn Toàn nhướng mày, nụ cười tinh nghịch hiện rõ trên khuôn mặt: "Cậu trưa nay không nghe lời cô nói đúng không? Lúc trưa học xong cô nhắc cả lớp nghỉ học một tuần còn gì. Lúc đấy cậu đang nói chuyện với Sinh thì chả không biết gì."

Trần Cố Hoài gãi đầu, má khẽ đỏ vì xấu hổ, cố nhớ lại. Hình như lúc ấy, khi cả lớp được về, cậu mải mê nói chuyện với Phạm Ngật Sinh, người hứa sẽ mua kem ốc quế dừa cho cậu, nên chẳng để tâm lời cô giáo. Cậu cười ngượng: "Ha ha ha, lúc đấy không để ý thật..."

Đám bạn bật cười, quen thuộc với tính đãng trí của cậu. Nguyễn Văn Toàn đẩy cánh cổng sắt kêu cót két, bước vào sân, tự nhiên khoác vai Trần Cố Hoài: "Cậu chả được cái tích sự gì."

Lời nói của Nguyễn Văn Toàn không mang ý châm biếm, chỉ là sự trêu đùa thân thiết. Trần Cố Hoài giả vờ trừng mắt, giọng điệu hờn dỗi: "Thì làm sao? Liên quan gì tới cậu chứ?"

Nguyễn Văn Toàn cười lớn, vỗ vai cậu: "Liên quan chứ sao, cậu là bạn tôi mà. Thế biết tin mai nghỉ học cậu có đi chơi không? Giờ đã muộn lắm đâu, đi chơi một lát rồi về cũng được mà, đi đi."

Cả đám bạn hùa theo, giọng nói rộn ràng vang lên trong sân nhỏ. Trần Cố Hoài thoáng do dự, ánh mắt lướt về đống bèo nằm lù lù trên sân, rồi hỏi: "Có ai biết tại sao được nghỉ không? Bây giờ vẫn là giữa tuần mà, có phải tháng 6 đâu mà nghỉ ôn thi."

Nguyễn Văn Toàn búng nhẹ vào trán cậu, khóe miệng nhếch lên: "Buổi tối cậu không xem thời sự à?"

Trần Cố Hoài ôm trán, nhăn nhó: "Có xem nhưng làm sao?"

Nguyễn Văn Toàn nghiêm túc hơn: "Hiện tại trên thành phố đang có dịch bệnh. Mấy người trên đấy bị điên hết rồi. Đang cắn người đấy, nghe đâu đang lây lan nhanh lắm, gần tới chỗ mình rồi."

Cậu ta kể tiếp: "Buổi tối nay xem thấy bảo là do một công ty con tạo ra hoá chất gì đấy rồi tiêm vào người. Xong người ta như biến thành chó dại, cắn người lung tung, nhiều người chết lắm rồi. Mà người không chết thì cũng bị biến thành y hệt người cắn."

Một đứa khác chen vào: "Còn chưa có thuốc cứu chữa mà."

Trần Cố Hoài rùng mình, ký ức về bản tin tối nay chợt ùa về, khiến cậu bất giác nép sát vào Nguyễn Văn Toàn, ánh mắt lộ vẻ lo lắng: "Vậy phải làm sao?"

Nguyễn Văn Toàn nhún vai, bất lực: "Phải làm sao cái gì? Bọn mình thì làm được cái gì, chỉ có thể trông chờ ở quân đội với bệnh viện nghĩ cách thôi."

Cuộc trò chuyện đang sôi nổi thì một chiếc xe đạp lặng lẽ xuất hiện trước cổng. Phạm Ngật Sinh bước xuống, tay cầm chiếc đèn pin cũ, ánh sáng yếu ớt quét qua sân. Không chút do dự, anh chiếu thẳng ánh sáng vào mặt Nguyễn Văn Toàn, khiến cậu ta giật mình, vội đưa tay che mắt: "Má! Ai dám chiếu đèn pin vào thẳng mặt ông đây thế hả?"

Nguyễn Văn Toàn gầm lên, bực bội. Cả đám bạn quay đầu, nhận ra Phạm Ngật Sinh đứng đó, dáng vẻ cao lớn, khuôn mặt lạnh lùng dưới ánh trăng. Sự xuất hiện bất ngờ của anh làm cả nhóm hoảng loạn, hét lên một tiếng rồi chạy tán loạn trong sân nhỏ: "Ma!"

Trần Cố Hoài phì cười, bước tới gần Phạm Ngật Sinh, trêu đùa: "Ma đâu mà ma. Sinh, đừng doạ mấy cậu ấy nữa, cả đám bị dọa mất mật hết rồi."

Cơn giận bùng lên trong mắt đám bạn khi nhận ra người đứng trước mặt là Phạm Ngật Sinh. Không khí trở nên căng thẳng, tiếng xì xào khe khẽ lan tỏa như ngọn gió thoảng qua. Phạm Ngật Sinh ung dung, khẽ nhún vai, đôi môi cong lên một nụ cười nhạt: "Tôi có doạ mấy cậu ấy đâu. Toàn người nhát gan, thỏ đế. La hét nhỏ thôi, điếc hết tai tôi rồi."

Đôi mắt Nguyễn Văn Toàn bừng bừng lửa giận, nắm chặt tay, từng bước hùng hổ tiến đến trước mặt Phạm Ngật Sinh. Mỗi bước chân cậu ta như dậm mạnh xuống đất, thể hiện sự bực tức không thể kìm nén. Cậu ta đứng sừng sững, chỉ tay thẳng vào anh, đầy phẫn nộ: "Cậu vừa làm cái gì thế hả? Sao lại chiếu đèn vào mắt tôi? Sao lần nào cậu cũng phải kiếm chuyện với tôi mới hài lòng thế hả?"

Trần Cố Hoài đứng giữa lằn ranh căng thẳng của hai người, lo lắng đảo mắt qua lại. Cậu đưa hai tay ra, cố ngăn khoảng cách giữa họ, cậu lúng túng, pha chút cầu khẩn: "Toàn, từ từ nói chuyện. Đừng lớn tiếng quá. Sinh không cố ý đâu."

Nguyễn Văn Toàn quay phắt lại, ánh mắt sắc lạnh hướng về Trần Cố Hoài, mang theo sự nghi ngờ: "Sao cậu biết là cậu ấy không cố ý? Cậu đi guốc trong bụng cậu ấy à?"

Phạm Ngật Sinh không chút dao động, nhẹ nhàng kéo Trần Cố Hoài ra sau lưng mình, động tác chậm rãi như muốn bảo vệ cậu khỏi cơn giận của Nguyễn Văn Toàn. Anh nhìn thẳng vào mắt đối phương, mang theo sự nghiêm túc hiếm hoi: "Xin lỗi. Tôi không cố ý, trời tối quá không nhìn rõ mặt ai nên soi nhìn cho rõ."

Nguyễn Văn Toàn mở miệng, định trách mắng thêm, nhưng lời nói chợt khựng lại. Cậu ta ngẫm nghĩ, ánh mắt thoáng bối rối. Phạm Ngật Sinh rõ ràng không có vẻ gì là ghét cậu, nhưng những lần trêu chọc liên tiếp, rồi lại xin lỗi một cách chân thành, khiến cậu ta cảm thấy ấm ức, như bị mắc kẹt trong một vòng lặp không thể thoát ra. Đột nhiên, một ý nghĩ lóe lên trong đầu cậu, ánh mắt sáng lên, cậu buột miệng hỏi, nửa đùa nửa thật: "Chẳng lẽ cậu thích tôi à?"

Câu nói vừa thốt ra, cả đám bạn im bặt. Mọi ánh mắt đổ dồn về phía Phạm Ngật Sinh, kể cả Trần Cố Hoài, người khẽ nghiêng đầu, ánh mắt lấp lửng sự tò mò và nghi ngờ. Không khí bỗng chốc nặng nề, thời gian như ngừng trôi, mọi tiếng động dường như tan biến, chỉ còn lại sự im lặng đầy áp lực. Phạm Ngật Sinh vẫn giữ vẻ bình tĩnh đến lạ, khẽ đưa tay xoa đầu Trần Cố Hoài, động tác dịu dàng như một thói quen. Anh nhìn Nguyễn Văn Toàn, khóe môi nhếch lên một nụ cười châm chọc: "Cậu bị điên rồi."

Nụ cười của anh như một cơn gió, thổi tan mọi nghi ngờ trong lòng mọi người. Nguyễn Văn Toàn cũng chỉ cười khì, rõ ràng cậu ta không nghiêm túc với câu hỏi vừa rồi, chỉ là một câu trêu đùa để phá tan bầu không khí căng thẳng. Cậu ta đổi chủ đề: "Mai nghỉ học thế có đi không?"

Phạm Ngật Sinh nhướng mày, ánh mắt thoáng ngạc nhiên: "Đi đâu cơ?"

Một người bạn trong nhóm nhanh nhảu trả lời, mang theo hào hứng: "À. Bọn tôi đang rủ Hoài đi vớt cá ở sông này, nay trăng sáng lắm, tôi còn mang theo đèn nữa. Cậu đi luôn không?"

Phạm Ngật Sinh quay sang Trần Cố Hoài, ánh mắt dò xét. Trần Cố Hoài lúng túng, hai tay khẽ xua: "Không được rồi. Tối nay tôi đang dở việc. Để ngày mai nhé."

Cậu từ chối dứt khoát, không để đám bạn có cơ hội nài nỉ thêm. Phạm Ngật Sinh nghe cậu nói vậy, ánh mắt khẽ chuyển hướng vào sân nhà Trần Cố Hoài. Dưới ánh đèn vàng yếu ớt từ hiên nhà, anh thoáng thấy một góc bếp, nơi dao thớt đặt cạnh đống bèo lục bình, như đang chờ được xử lý. Anh không nói gì.

Nguyễn Văn Toàn tỏ vẻ tiếc nuối, nhưng không cố ép thêm. Cậu ta gật đầu: "Vậy ngày mai tôi qua sớm, cậu nhất định phải đi cùng bọn tôi đấy nhé."

Trần Cố Hoài mỉm cười, gật đầu đồng ý: "Được, ngày mai tôi đi cùng mấy cậu."

"Vậy được rồi. Bọn tôi đi đây." Nguyễn Văn Toàn nói, rồi cùng đám bạn vẫy tay chào tạm biệt. Những chiếc xe đạp lăn bánh, tiếng cười nói dần xa, để lại khoảng sân trước nhà Trần Cố Hoài trở về vẻ tĩnh lặng ban đầu, chỉ còn chiếc xe đạp của Phạm Ngật Sinh dựng lẻ loi.