Phạm Ngật Sinh kéo tay Trần Cố Hoài, bước nhanh qua Nguyễn Kim Oanh, không thèm ngoảnh lại nhìn một cái, bỏ lại cô đứng sững giữa sân trường. Chiếc xe đạp cũ lạch cạch vang lên trên con đường ngập nắng, bánh xe lăn chậm rãi, như kéo theo cả sự im lặng nặng nề. Nguyễn Kim Oanh vẫn đứng đó, bóng lưng nhỏ bé dần khuất xa, ánh mắt cô dán chặt vào hai người, đôi môi mím lại để kìm nén cảm xúc đang chực trào.
Trần Cố Hoài ngồi sau xe, đôi tay bám nhẹ vào vai Phạm Ngật Sinh, ánh mắt cậu lướt về phía bóng lưng Nguyễn Kim Oanh đang xa dần. Gió thổi qua, làm mái tóc cậu khẽ bay, cậu nghiêng người, ánh mắt chạm phải góc mặt anh: "Sinh, cậu không nhận ra gì à?"
"Nhận ra gì?"
"Oanh thích cậu đấy."
Lời nói của Trần Cố Hoài vang lên, rõ ràng và thẳng thắn. Cậu nghiêng đầu, cố ngó xem biểu cảm trên gương mặt Phạm Ngật Sinh. Anh khẽ quay lại, ánh mắt lướt qua cậu, gương mặt lạnh tanh, không một gợn sóng, như thể lời vừa nghe chẳng phải tin gì đáng ngạc nhiên. Phạm Ngật Sinh đạp xe, điềm tĩnh trả lời: "Tôi biết."
Trần Cố Hoài mở to mắt, sự ngạc nhiên hiện rõ trên gương mặt. Cậu nắm chặt hơn vào tay áo anh: "Cậu biết? Cậu biết mà cậu phũ phàng với cậu ấy thế?"
"Nhưng tôi không thích cậu ấy."
Gió nóng buổi trưa thổi qua, làm mái tóc Trần Cố Hoài bay lòa xòa trước trán. Cậu khẽ lắc đầu, như không tin vào tai mình. Phạm Ngật Sinh thu tầm mắt, đôi tay siết chặt ghi-đông, tiếp tục đạp xe, ánh mắt tập trung vào con đường phía trước. Trần Cố Hoài không kìm được, đầy thắc mắc: "Oanh là người xinh nhất trường mình đấy, lại còn học giỏi. Bao nhiêu người thích cậu ấy, cậu không thích cậu ấy thật à?"
"Không thích."
"Một chút cũng không à?"
"Dù chỉ một chút cũng không thích."
Trần Cố Hoài ngẩn người, như vừa nghe một bí mật động trời. Phạm Ngật Sinh là học sinh giỏi trong top của trường, gương mặt điển trai với ánh mắt sắc lạnh, luôn là tâm điểm chú ý, là "con nhà người ta" trong lời kể của mọi người.
Nguyễn Kim Oanh lại là cô gái dịu dàng với nụ cười như nắng mai, là niềm mơ ước của biết bao chàng trai trong trường. Cô từng từ chối không ít lời tỏ tình, chỉ vì trái tim đã dành trọn cho Phạm Ngật Sinh. Cả lớp đều nhận ra điều đó, không ít lần bạn bè trêu chọc, ám chỉ để giúp cô, nhưng Phạm Ngật Sinh luôn lảng tránh, cố tình giữ khoảng cách với cô.
Trần Cố Hoài bĩu môi, quyết định không nhắc đến Nguyễn Kim Oanh nữa. Cậu đổi chủ đề: "Sinh, cậu dự định vào trường nào?"
Câu hỏi của cậu kéo theo một khoảng lặng. Trong cái nắng như thiêu như đốt cuối tháng Tư, bầu trời quê hương như bị ánh sáng thiêu đốt, không thể ngước nhìn. Trần Cố Hoài khẽ thở dài, trong lòng cậu biết thời gian chẳng còn nhiều. Sắp tới, cậu sẽ phải rời quê, lên thành phố, xa mẹ, xa những ngày tháng quen thuộc. Phạm Ngật Sinh không trả lời ngay, anh khẽ nghiêng đầu, hỏi ngược lại: "Cậu thì sao? Dự định vào trường nào chưa?"
Câu hỏi bất ngờ khiến lòng Trần Cố Hoài trùng xuống. Cậu cúi đầu, đôi tay vô thức siết chặt góc áo đồng phục trắng của Phạm Ngật Sinh, làm nó nhăn nhúm. Cậu không học giỏi, thành tích chỉ ở mức khá, không đủ sức để mơ tới những ngôi trường danh giá trên thành phố. Điều khiến cậu trăn trở nhất là mẹ cậu.
Trần Cố Hoài không bám mẹ, nhưng ý thức rõ bà đã lớn tuổi, một mình nuôi cậu khôn lớn trong căn nhà cấp bốn cũ kỹ. Mẹ cậu đẻ cậu khi đã đứng tuổi, là người đẻ muộn nhất trong làng. Mà nhà cậu lại chẳng khấm khá, một căn nhà cấp 4 cũ là nơi che nắng che mưa cho hai mẹ con Trần Cố Hoài. Bố cậu đã qua đời từ lâu, ông mất khi cậu tròn một tuổi, chỉ vì mắc bệnh hiểm nghèo. Một mình mẹ cậu nuôi cậu lớn lên tới tận 18 tuổi bây giờ.
Trần Cố Hoài dù buồn trong lòng cũng không nói ra, cậu không muốn tỏ ra đáng thương trước mặt anh.
"Khả năng học một trường cao đẳng gần nhà, chắc là tôi không thể học cùng cậu được nữa rồi. Tiếc thật!" Trần Cố Hoài nói, giọng cậu thoáng buồn, nhưng cố giữ vẻ lạc quan.
Trong lòng cậu, giấc mơ được cùng Phạm Ngật Sinh lên thành phố, cùng học, cùng phấn đấu, làm nên điều gì đó lớn lao để mẹ cậu tự hào, luôn rực cháy. Nhưng thực tế khắc nghiệt, năng lực có hạn và tình yêu dành cho mẹ khiến cậu không nỡ rời xa bà. Cậu cúi đầu, đôi mắt dán xuống đôi giày vải bạc màu, giấu đi nỗi buồn đang dâng lên.
Phạm Ngật Sinh liếc nhìn cậu, ánh mắt anh thoáng dịu lại. Anh hiểu Trần Cố Hoài hơn bất kỳ ai. Hai người chơi với nhau từ nhỏ, lớn lên bên nhau, chẳng có bí mật nào của cậu mà anh không biết. Anh hiểu nỗi lo của cậu về mẹ, về tương lai, về những giới hạn của chính mình. Không hỏi thêm, Phạm Ngật Sinh chỉ khẽ mỉm cười, an ủi: "Đừng lo nghĩ nhiều, thời gian còn nhiều không cần phải rối rắm từ bây giờ làm gì."
Trần Cố Hoài cẩn thận bê mâm cơm từ căn bếp xập xệ lên nhà, từng bước chân nhẹ nhàng để giữ thăng bằng, mùi thơm của cơm rang và thịt kho thoảng lên, khiến bụng cậu khẽ reo. Cậu đẩy cánh cửa gỗ cũ kêu cót két, bước vào căn nhà nhỏ ấm áp. Tiếng ve kêu râm ran ngoài sân hòa cùng tiếng thời sự phát ra từ chiếc tivi cũ kỹ, tạo nên một khung cảnh yên bình giữa buổi tối làng quê. Mẹ cậu đang ngồi trên ghế mây, đôi mắt chăm chú dõi theo bản tin, mái tóc ngắn được búi gọn gàng phía sau, lộ ra những sợi tóc bạc lấp ló dưới ánh đèn vàng dịu.
Trần Cố Hoài đặt mâm cơm xuống sàn nhà, lau nhẹ mồ hôi trên trán, rồi ngẩng lên mỉm cười với mẹ: "Mẹ ơi, ăn cơm thôi."
Mẹ cậu rời mắt khỏi màn hình, gương mặt khắc khổ nhưng hiền hậu nở một nụ cười ấm áp. Những nếp nhăn nơi khóe mắt và trán như kể lại câu chuyện của tháng năm vất vả, làn da rám nắng ánh lên dưới ánh sáng tivi, đôi má hằn rõ vết chân chim. Bà gật nhẹ, ánh mắt tràn đầy yêu thương nhìn cậu con trai.
Trần Cố Hoài nhanh nhẹn xới cơm, từng muỗng cơm nóng hổi được đặt vào bát mẹ, hơi ấm từ bát sứ lan qua đầu ngón tay cậu. Trên tivi, bản tin thời sự đang phát giọng đọc gấp gáp về một sự kiện chấn động: một công ty con ở thành phố lớn bị phát hiện sản xuất chất cấm – một loại hóa chất độc hại không rõ nguồn gốc, khiến người bị tiêm mất nhận thức, mắt đỏ ngầu, điên loạn cắn xé người khác. Không có thuốc chữa, bản tin cảnh báo người dân phải cẩn thận.
Mẹ cậu khẽ giật mình, đôi tay đang cầm bát run nhẹ: "May nhà mình chẳng ở gần đấy. Nghe nguy hiểm quá."
Trần Cố Hoài gắp một miếng thịt kho tàu, đặt vào bát bà, ánh mắt cậu dịu dàng nhưng thoáng chút xót xa khi nhận ra thân hình mẹ gầy hơn trước: "Mẹ ăn đi, dạo gần đây mẹ gầy hơn rồi."
Cậu lặng lẽ quan sát mẹ, ánh sáng từ tivi hắt lên gương mặt bà, làm nổi bật những sợi tóc bạc xen lẫn trong mái tóc đen. Cậu siết chặt đôi đũa trong tay, lòng dâng lên một cảm giác nhói đau. Nụ cười hiền hậu của mẹ như tiếp thêm cho cậu một quyết tâm thầm lặng, một ý định lớn dần hình thành trong tâm trí.
Cơm nước xong xuôi, Trần Cố Hoài mang bát đĩa ra sau bếp, tiếng nước chảy róc rách khi cậu rửa từng chiếc bát. Cậu định bụng sẽ thái bèo để sáng mai mẹ không phải làm. Cầm lấy chiếc thớt gỗ cũ kỹ, mép gỗ đã mủn vì thời gian, cậu đặt con dao cùn xuống, lưỡi dao ánh lên mờ nhạt dưới ánh đèn. Đột nhiên, từ ngoài cổng vang lên tiếng gọi rộn ràng của đám bạn thân, giọng nói quen thuộc vang vọng trong không khí đêm: "Hoài ơi!"
"Hoài ơi."
"Hoài..."