Chương 15: Lạc trong thôn chết

Sau một lúc, toàn bộ người trong tòa nhà thể chất đã hoàn thành bài kiểm tra. Buổi chiều, họ còn phải đối mặt với các bài tập bắn súng và chạy 1500 mét trong khi vác súng nặng trĩu trên vai. Trần Cố Hoài cảm nhận cơ thể mình ngày càng khỏe lên qua những buổi tập quá sức, từng thớ cơ đau nhức như đang dần cứng cáp hơn. Cậu mỉm cười, giơ cánh tay gầy guộc khoe với Phạm Ngật Sinh, cố gắng làm nổi bật chút cơ bắp nhỏ bé. Phạm Ngật Sinh nhìn “chuột tay” nhỏ xíu của cậu, khóe môi khẽ cong, cố nén ý muốn bật cười: “Trông cậu giờ đô con rồi đấy.”

“Thật không? Trông tôi giờ có lực lưỡng lắm không?” Trần Cố Hoài phấn khích, ánh mắt lấp lánh, cơ thể gầy gò như khúc củi giờ mới có chút da thịt, nhưng cậu đã mơ về hình ảnh một người cơ bắp, lực lưỡng.

Phạm Ngật Sinh lắc đầu trêu chọc: “Cậu ăn nhiều vào mới lực lưỡng được. Vẫn còn gầy lắm.” Anh đưa tay xoa nhẹ hai má gầy gò của cậu, làn da nhẵn nhụi khiến anh không kìm được mà xoa thêm vài cái.

Trần Cố Hoài đỏ bừng mặt, đôi má nóng ran dưới bàn tay anh. Cậu vội tránh thoát, bĩu môi, ánh mắt lườm anh đầy bất mãn: “Đừng xoa nữa. Tôi có phải trẻ con đâu. Xoa má làm gì.”

Phạm Ngật Sinh bật cười nhẹ, không tiếp tục trêu chọc nữa. Anh ngước nhìn bầu trời bên ngoài, màn đêm đã buông xuống, tối đen đến mức không thể thấy ánh trăng. Gió lạnh thổi qua, mang theo cảm giác cô đơn len lỏi vào lòng.

Trong căn phòng chật chội, hơn chục người vẫn đang ồn ào trò chuyện, tiếng cười nói vang vọng, chẳng ai muốn đi ngủ sớm. Bất chợt, cánh cửa bật mở, đại đội trưởng bước vào, dáng người cao lớn, khuôn mặt góc cạnh sắc lạnh, đôi mắt nghiêm nghị quét qua căn phòng. Người quân nhân trẻ tuổi ấy mang vẻ phong trần, như đã trải qua bao sương gió, bụi trần. Ánh mắt anh khiến cả phòng lập tức im bặt, không ai dám thở mạnh.

Đại đội trưởng quát lớn, giọng nói vang như sấm: “Đã mấy giờ rồi mà còn không biết đi ngủ. Tôi đã nhắc các cậu bao lần rồi? Nơi đây là quân đội, sống ở đây phải biết chấp hành kỷ luật. Chứ không phải ở nhà các cậu muốn ngủ lúc nào thì ngủ, muốn sống thế nào thì sống. Ở đây còn hàng nghìn người cần được nghỉ ngơi thì bị các cậu làm ồn không thể nghỉ được. Tôi lần này nhắc nhở, chỉ vì các cậu vẫn còn là những thanh niên mới lớn chưa thể quen giờ giấc quân đội. Nhưng bắt đầu từ ngày mai, ai mà còn dám ngủ muộn, giờ này còn làm ồn, ảnh hưởng tới người khác thì tất cả trung đội đó xuống dưới sân đứng không được đi ngủ.”

Lời quát vang dội khiến cả phòng tái mét, không ai dám hé môi. Mọi người vội vàng tắt đèn, lặng lẽ trèo lên giường, không gian chìm vào tĩnh lặng. Ngày mai, họ còn phải dậy sớm, đối mặt với những nhiệm vụ nặng nề đang chờ đợi.

Sáng sớm, cái lạnh buốt giá thấm qua từng lớp vải, sương mù dày đặc bao phủ toà nhà như một tấm màn trắng xóa, che mờ mọi đường nét. Đúng 4 giờ sáng, không cần tiếng chuông báo thức, mọi người lặng lẽ tỉnh giấc theo nhịp sinh học đã khắc sâu. Những đôi mắt mệt mỏi mở ra, hơi thở phả thành khói trong không khí giá rét.

Cánh cửa từng phòng bật mở, tiếng bản lề kêu kẽo kẹt vang lên giữa tĩnh lặng. Gió lạnh ùa vào, luồn qua khe cửa, khiến mọi người bất giác rùng mình, đôi tay vội ôm lấy thân mình để giữ chút ấm áp. Họ nhanh chóng gấp chăn màn gọn gàng, động tác dứt khoát nhưng không giấu được sự căng thẳng. Từng người bước xuống sân, đôi chân nặng nề trên nền đất lạnh, tập hợp thành hàng ngay ngắn. Đại đội trưởng xuất hiện sau cùng, gương mặt nghiêm nghị, đôi mắt sắc lạnh quét qua đội hình. Tay anh vắt sau lưng, lặng lẽ chờ các trung đội trưởng báo cáo.

Báo cáo kết thúc, cả ba trung đội không thiếu một ai. Đại đội trưởng hắng giọng, ánh mắt dán chặt vào từng gương mặt: “Ngày hôm qua tôi cũng đã nói rồi. Hôm nay chúng ta sẽ ra ngoài để tiêu diệt những người nhiễm thuốc, gọi thẳng ra bây giờ chính là xác sống. Ngày hôm nay các cậu sẽ được cầm cây súng thật, chúng ta đã có những buổi học về cách sử dụng sao cho đúng, tôi sẽ không nhắc lại. Nhưng tôi sẽ nhắc lại điều này, không bao giờ được chĩa đầu súng vào đồng đội, không được lấy súng ra đùa nghịch. Chỉ khi đứng trước kẻ thù mới chĩa đầu súng về phía họ. Hôm nay không ai được chểnh mảng, đi chung với nhóm như tôi đã sắp xếp. Nhớ chưa?”

“Rõ.” Tiếng hô vang dội, đồng thanh, như lời cam kết khắc sâu vào tâm trí. Giải tán, mọi người vội vã chạy lên tầng, tiếng bước chân dồn dập trên cầu thang gỗ. Họ lấy bát đũa, tập trung tại nhà ăn. Bữa sáng diễn ra chóng vánh, không lời trò chuyện, chỉ có tiếng muỗng va vào bát, tiếng nuốt vội vàng. Đúng 5 giờ, sân lại đầy người, đội hình thẳng tắp, sẵn sàng cho chuyến đi.

Bốn chiếc xe tải quân sự mui bạt đã chờ sẵn, động cơ gầm nhẹ trong sương sớm.

Phía sau xe thùng rộng, bó khung sắt cong nối với nhau thành dãy cung hình vòng cung, trên phủ vải bạt dày màu xanh rêu căng chặt như mái lều. Bên trong, hai hàng ghế gỗ dài chạy dọc thành xe; lính trẻ ngồi sát cạnh bạt, chân đặt lên sàn gỗ thô ráp, gió bụi lùa qua các khe hở giữa bạt và thành xe, tạo cảm giác vừa thoải mái vừa căng thẳng.

Những chàng trai trẻ, khuôn mặt còn vương nét non nớt, khoác lên mình bộ quân phục dã chiến, đội mũ cối, chân đi dép rằn ri. Lớp giáp mềm ôm sát người, trên vai là khẩu AK-47, nòng súng lạnh toát lấp ló sau lưng. Từng người nối đuôi nhau trèo lên xe, động tác nhanh nhẹn nhưng không giấu được sự run rẩy trong ánh mắt. Chẳng mấy chốc, khoang xe chật kín, hơi thở hòa quyện, ngột ngạt. Cánh cổng lớn, vững chãi, khóa chặt bao ngày, cuối cùng cũng chậm rãi mở ra, tiếng kim loại rít lên khô khốc.

Con đường bên ngoài vắng tanh, không bóng người, không tiếng động. Những cửa hàng lớn nhỏ đóng im ỉm, cửa sổ vỡ vụn, hàng hóa ngổn ngang. Thế giới giờ đây chỉ còn là một bức tranh hỗn loạn, không còn dấu vết của sự sống ngày xưa. Trần Cố Hoài vươn cổ, ánh mắt lướt qua khung cửa xe, nhìn ra bầu trời xám xịt. Không một tia nắng len lỏi, chỉ có không khí nặng nề, đậm mùi chết chóc. Sương mù vẫn dày đặc, dù sáng sớm đã qua, phủ kín mọi thứ, khiến lòng người thêm run sợ. Dù tay nắm chặt khẩu súng, thân mặc giáp, nỗi lo vẫn bám riết, như cái lạnh thấm vào xương.

Phạm Ngật Sinh liếc nhìn Trần Cố Hoài, nhận ra đôi vai cậu khẽ run. Anh lặng lẽ nắm lấy bàn tay lạnh buốt của cậu, ngón tay siết nhẹ, truyền chút hơi ấm. Đầu anh nghiêng sát, thì thầm: “Đừng sợ, có tôi đây rồi.”

Trần Cố Hoài quay sang, ánh mắt lặng lẽ nhìn anh, không nói gì. Những người trong xe dường như nín thở, không ai dám phá vỡ sự im lặng ngột ngạt. Khi xe dừng, mọi người bước xuống, đôi chân chạm đất cứng, mới nhận ra đây là một thôn nhỏ. Phạm Ngật Sinh khựng lại, đôi mày khẽ nhíu, nhận ra ngay đây là thôn của Nguyễn Văn Toàn. Từng người nắm chặt súng, vai kề vai, theo nhóm di chuyển theo bản đồ đại đội trưởng giao. Nhiệm vụ rõ ràng, rà soát từng nhà, thu thập nhu yếu phẩm, cứu hộ nếu có người còn sống.

Bước vào thôn, mùi tử khí nồng nặc xộc vào mũi, khiến dạ dày ai nấy đều quặn thắt. Cây cối xung quanh héo úa, lá khô rơi lả tả, nhà cửa tan hoang, cửa sổ vỡ toang, đồ đạc ngổn ngang. Khung cảnh chẳng khác gì một nghĩa trang hoang tàn, không bia mộ, chỉ có sự chết chóc bao trùm. Đoàn người, hơn chục bóng dáng, bước đi sát nhau, mắt dò xét từng góc nhà. Nhưng thứ họ thấy chỉ là bụi bặm, mạng nhện giăng kín, và mùi hôi thối từ chuồng lợn, chuồng gà. Xác động vật bị cắn xé, đang phân hủy, nằm ngổn ngang, máu bắn lên bức tường vôi trắng chẳng khác nào bức tranh máu, khiến không khí càng thêm ngột ngạt.

Khung cảnh rùng rợn khiến cả đoàn chết lặng, đôi chân như bị đóng băng. Chỉ một âm thanh nhỏ, tiếng lá khô xào xạc dưới chân, cũng đủ khiến tim họ thắt lại, nỗi sợ hãi dâng trào, thôi thúc họ muốn quay đầu bỏ chạy.

Đột nhiên, sau cánh cửa gỗ cũ kỹ vang lên tiếng kẽo kẹt rợn người. Ai nấy đều giật mình ngoái đầu lại. Cánh cửa khẽ rùng mình rồi đổ ập xuống giữa ánh mắt kinh hoàng của mọi người, trong khi không một ai hề chạm vào.

Một tiếng gầm gừ khe khẽ như tiếng thú hoang vọng ra từ bóng tối khiến người ta rợn da gà. Không khí chợt trở nên lạnh buốt đến lạ lùng. Một vài người lập tức đưa tay lần tìm khẩu súng giấu sau lưng, lòng bàn tay run lên vì căng thẳng.

Sau bức tường loang lổ, một thân hình gầy gò chậm rãi lê bước ra. Xác sống. Nó khập khiễng tiến đến, mỗi bước chân kéo lê trên nền đất hoang tàn tạo ra âm thanh sột soạt khô khốc, để lại những vệt bùn máu nhầy nhụa mờ mờ trên nền xi măng. Thân thể nó chỉ còn da bọc xương, lớp da xám xịt, bong tróc từng mảng, rỉ ra thứ dịch đen đặc quánh, bốc mùi hôi thối đến nghẹt thở. Đôi mắt đυ.c ngầu vô hồn như hai lỗ hổng không đáy, không chứa lấy một tia cảm xúc. Hàm răng lởm chởm thò ra sau đôi môi rách nát, liên tục nhai chóp chép, như thể cơn đói cồn cào đang gặm nhấm cơ thể nó. Mỗi bước chân kéo lê tạo ra tiếng sột soạt khô khốc, để lại trên mặt đất những vệt bùn máu loang lổ, như vết tích của một cơn ác mộng.

“A…!”

Tiếng hét thất thanh xé toạc bầu không khí căng thẳng. Cả nhóm thanh niên đứng sững như bị thôi miên, rồi ai nấy hoảng loạn tháo chạy trong hỗn độn. Tiếng bước chân dồn dập, tiếng la hét vang vọng khắp nơi.

Trần Cố Hoài cũng không ngoại lệ. Cậu sợ đến mức đầu óc trống rỗng, toàn thân run rẩy, tim đập loạn trong l*иg ngực. Không kịp suy nghĩ, cậu quay đầu bỏ chạy, đôi chân tự động lao đi như bản năng sinh tồn bị đánh thức.

Gió quất mạnh vào mặt, bụi mù mịt dưới chân. Trần Cố Hoài cắm đầu lao đi như thể phía sau là địa ngục đang há miệng. Tiếng thét, tiếng bước chân, cả tiếng súng loáng thoáng đâu đó dường như bị nhấn chìm trong nỗi sợ. Cậu chạy băng qua mấy con hẻm nhỏ, băng qua hành lang nhà cũ, rồi đột ngột khựng lại khi phát hiện xung quanh không còn ai cả.

Cậu đã lạc nhóm.