Chương 14: Ngọn lửa đầu tiên

Trần Cố Hoài há hốc, mắt tròn xoe nhìn theo từng động tác của Phạm Ngật Sinh. Cậu vỗ tay không kiềm chế nổi: “Trời ơi, sao cậu làm dễ thế! Không hề run luôn! Ba phát đều trúng tâm, đúng là thần súng rồi!”

Phạm Ngật Sinh nghiêng đầu, bật cười trước lời khen quá khích ấy: “Không đến mức thần súng. Làm nhiều thì thành quen thôi.”

Trần Cố Hoài vẫn chưa hết ngưỡng mộ, tay vô thức xoa nhẹ lên bả vai đau nhức.

Buổi huấn luyện hôm đó không chỉ đơn thuần là luyện tập. Ngay từ đầu, sĩ quan huấn luyện đã nhấn mạnh rõ, đây là buổi đánh giá thực lực toàn đơn vị, từng người lính trẻ sẽ được ghi nhận kết quả, phân loại năng lực và xếp nhóm chính thức cho các đợt tác chiến sau này. Không còn chỗ cho sự qua loa hay sơ suất.

Sau phần bắn thử, các tiểu đội lần lượt được gọi tên, mỗi người sẽ được kiểm tra ở ba tư thế: nằm, quỳ, và đứng. Sĩ quan chỉ huy ghi chép kỹ càng, ánh mắt không bỏ sót bất cứ động tác nào. Từng tiếng súng vang lên, xen lẫn tiếng hô gọi lệnh, tiếng bước chân thay đổi vị trí, và cả những lời nhận xét lạnh lùng vang lên qua loa.

“Ngắm lệch trái quá nhiều. Chỉnh lại tay cầm.”

“Tay trái chưa giữ đủ chắc. Lùi xuống hàng sau.”

“Thái độ chưa nghiêm túc. Làm lại từ đầu.”

Khi đến lượt Trần Cố Hoài, sĩ quan huấn luyện cau mày nhìn bảng danh sách rồi cất giọng: “Cậu là Trần Cố Hoài? Lần đầu bắn trúng tâm... Tốt. Nhưng một phát chưa nói lên gì. Cần kiểm tra thêm.”

Rồi ông gọi to: “Phạm Ngật Sinh cùng tổ với Trần Cố Hoài. Hai người bước ra phía trước. Từ giờ trở đi, cả trong huấn luyện lẫn khi ra chiến trường, các cậu sẽ thuộc cùng một nhóm tác chiến. Hỗ trợ, kèm cặp lẫn nhau.”

Trần Cố Hoài thoáng khựng người, nghiêng đầu liếc sang Phạm Ngật Sinh. Đáp lại là ánh mắt bình thản từ anh.

“Cậu sẽ không sao đâu.” Phạm Ngật Sinh khẽ nói, giọng nhỏ đủ để chỉ hai người nghe.

Trần Cố Hoài mím môi, mắt dán về phía trước, rồi lại khẽ gật đầu. Không biết là vì lời hứa kia hay vì thứ cảm giác tin cậy đang âm thầm hình thành trong lòng, nhưng trái tim cậu có chút yên ổn hơn.

Bài kiểm tra chính thức bắt đầu.

Phạm Ngật Sinh bắn trước, ba phát bắn, ba tư thế, ba lần trúng đích. Động tác của anh gọn gàng, dứt khoát, không có chút dư thừa. Sĩ quan gật đầu lia lịa, giọng hài lòng hiếm thấy: “Xuất sắc.”

Đến lượt Trần Cố Hoài, cậu hít sâu, vai vẫn còn ê ẩm, nhưng ánh mắt đã ổn định hơn nhiều. Dưới sự theo dõi của đồng đội và ánh mắt lặng lẽ từ Phạm Ngật Sinh, cậu siết cò.

Đoàng!

Phát đầu trúng mép vòng tròn đỏ, chưa thật sự vào tâm, nhưng vẫn là điểm tốt.

Phát thứ hai, ở tư thế quỳ, hơi lệch sang phải, vì tay cậu lỡ run trong tích tắc. Cậu cắn chặt răng, nhanh chóng chỉnh lại tư thế.

Phát cuối cùng là đứng bắn. Vai trái đã đau rát, cả cánh tay như mất sức, nhưng cậu vẫn giữ vững súng, bám chắc đường ngắm.

Đoàng!

Viên đạn cắm thẳng vào tâm bia.

Phạm Ngật Sinh nhoẻn cười, lặng lẽ vỗ nhẹ lên vai cậu khi cậu trở lại hàng. Còn sĩ quan huấn luyện nhìn vào bảng chấm điểm, giọng trầm ổn: “Chưa đạt, nhưng có tiềm năng. Tinh thần ổn định. Ghi tên nhóm 3, do Phạm Ngật Sinh chỉ huy, tôi sẽ đọc tên những thành viên trong nhóm 3, ai nghe thấy tên mình thì đứng ra.”

Dưới tán cây râm mát cạnh thao trường, sau khi hoàn tất phần kiểm tra, từng nhóm được cho phép nghỉ ngơi vài phút trước khi quay lại đội hình. Mặt đất vẫn nóng hầm hập, nhưng ở đây ít ra không còn ánh nắng gay gắt thiêu đốt gáy cổ. Tiếng ve kêu râm ran như muốn làm cho cái oi bức trở nên nặng nề hơn.

Trần Cố Hoài ngồi xuống, tựa lưng vào thân cây, tay vẫn giữ chặt khẩu súng đặt ngang trên đùi. Phạm Ngật Sinh ngồi cách đó không xa, dựa lưng vào ba lô, tay đan vào nhau, mắt nhắm hờ, không nói một lời.

Cả hai im lặng.

Trần Cố Hoài nghiêng đầu, ánh mắt vẫn dán vào khẩu súng trong tay. Mặt súng sẫm màu, lạnh lẽo và nặng trịch, giờ đây dường như mang thêm một tầng ý nghĩa khác. Không chỉ là công cụ sát thương. Nó là thứ đã đưa cậu đi từ một người nhát gan, luôn e dè, sang một người biết siết cò bắn thẳng về phía trước, dù tim còn run, tay còn đau.

Cậu thở dài một tiếng rất khẽ.

Chẳng ai nói gì, nhưng trong lòng Trần Cố Hoài, biết bao suy nghĩ đang cuộn trào như thủy triều. Ba tháng trước, khi còn là một tân binh ngơ ngác, cậu chưa từng nghĩ mình có thể chạm vào một khẩu súng thật. Chứ đừng nói đến chuyện điều khiển nó, chiến đấu bằng nó. Vậy mà giờ đây, báng súng vừa đập thẳng vào vai, vừa khiến cậu đau đớn, lại khiến cậu cảm thấy thân thuộc. Cảm giác đã quen đến lạ. Cậu siết nhẹ tay, ngón cái vuốt dọc theo thân súng. Đôi mắt có phần đăm chiêu.

Phạm Ngật Sinh lúc này mở mắt ra, quay sang nhìn cậu. Nhưng anh không lên tiếng, chỉ im lặng quan sát. Trong đôi mắt ấy là sự yên tĩnh, như thể biết rõ Trần Cố Hoài đang nghĩ gì, và cũng hiểu rằng lúc này, tốt hơn hết là để cậu tự mình tiêu hóa những gì trải qua.

Một cơn gió nhẹ thoáng qua, mang theo chút mùi đất khô và bụi súng còn vương trong không khí. Trần Cố Hoài ngẩng đầu lên, mắt vẫn đăm đăm nhìn bầu trời xanh cao vυ"t phía xa qua kẽ lá. Cậu khẽ lẩm bẩm, không chắc là nói với chính mình hay nói cho người bên cạnh nghe: “Cảm giác như mình không còn là mình nữa.”

Một khoảng lặng. Rồi cậu tiếp: “Nhưng kỳ lạ thật… lại không thấy xa lạ chút nào.”

Phạm Ngật Sinh nghiêng đầu, khẽ nhướng mày nhìn cậu, nhưng vẫn giữ im lặng. Trần Cố Hoài cúi đầu xuống, nở một nụ cười nhạt, không có ý giễu cợt, mà giống như vừa phát hiện ra một mảnh ghép bị bỏ quên lâu ngày trong lòng mình.

“Lúc bóp cò... tôi không sợ như mình tưởng.”

Cậu quay sang nhìn Phạm Ngật Sinh, ánh mắt có gì đó dịu lại: “Có lẽ vì tôi biết cậu đang đứng sau lưng tôi.”

Phạm Ngật Sinh nhếch môi, ánh mắt sâu hơn một chút. Anh biết cậu đã tự mạnh mẽ, đã không cần phải dựa vào anh như trước. Khoé môi anh mấp máy định nói gì đó. Nhưng anh lại thay đổi, trả lời bằng một câu nhẹ như gió: “Đừng dựa vào tôi nhiều. Cậu đang quen với việc tự đứng vững rồi đấy.”

Trần Cố Hoài khựng người, rồi bật cười khẽ: “Ừ. Tôi biết. Nhưng, có cậu bên cạnh vẫn tốt hơn.”

Phạm Ngật Sinh mỉm cười: "Lúc nào tôi chẳng ở bên cạnh cậu."

Hai người lại im lặng, nhưng không còn nặng nề. Bóng nắng bên ngoài dịch dần, và cả hai biết thời gian nghỉ ngơi không còn bao lâu nữa. Nhưng khoảnh khắc ấy, không lời thừa thãi, không tiếng động lớn, lại lặng lẽ khắc sâu trong lòng Trần Cố Hoài, như một dấu mốc, như một buổi chuyển giao lặng thầm giữa quá khứ và một con người mới đang dần hình thành trong chính cậu.

Trong ba tháng ấy, một hiện tượng kỳ lạ bắt đầu xuất hiện. Những thanh niên trai tráng, kể cả những binh sĩ trẻ khỏe, dần bộc lộ những thay đổi không thể lý giải. Cơ thể họ đột nhiên sinh ra những khả năng vượt ngoài trí tưởng tượng của con người. Người ta gọi đó là siêu năng lực, một khái niệm từng chỉ tồn tại trong sách vở hay phim ảnh. Siêu năng lực xuất hiện ở một số người từ 17 đến 40 tuổi, như một món quà hay lời nguyền từ định mệnh. Những người sở hữu năng lực này bị đưa đi nghiên cứu, các nhà khoa học cẩn thận phân tích từng tế bào, từng giọt máu, nhưng kết quả chỉ là sự bế tắc. Họ không tìm thấy bất kỳ điểm bất thường nào, những người này vẫn là con người, bằng da bằng thịt, không khác gì kẻ bình thường.

Câu hỏi về siêu năng lực trở thành bí ẩn lớn, không lời giải đáp. Các nhà khoa học phân loại chúng theo mức độ, từ những khả năng đơn giản như điều khiển lửa, nước, đến những sức mạnh phức tạp hơn. Nhưng với người dân, sự xuất hiện đột ngột của siêu năng lực chỉ mang lại hoang mang và ngỡ ngàng. Họ là những con người bình thường, luôn tin vào khoa học, vậy mà giờ đây phải đối mặt với những hiện tượng vượt ngoài logic, khiến tâm trí họ chao đảo, như thể cả thế giới đã lệch khỏi quỹ đạo quen thuộc.

Trần Cố Hoài thở dài, hơi thở cậu nặng nề, phả ra từng nhịp yếu ớt. Cả người cậu nhễ nhại mồ hôi, áo quần ướt đẫm dính chặt vào da. Cậu nằm bệt xuống mặt đất lạnh lẽo, cơ thể kiệt sức, không còn đủ sức để nhúc nhích. Mới vừa rồi, cậu phải trải qua một bài kiểm tra khắc nghiệt về siêu năng lực của mình. Ngọn lửa trong lòng bàn tay cậu bùng lên bất chợt, nhưng không theo ý muốn, để lại cậu kiệt quệ, nằm dài trên nền đất, miệng há ra thở dốc. Đôi mắt cậu trống rỗng, nhìn lên bầu trời cuối cùng lại thu về rơi vào khoảng không.

Mọi người dù sở hữu siêu năng lực hay không, đều phải trải qua các bài kiểm tra thể lực khắc nghiệt, đồng thời xác định năng lực đặc biệt của mình. Những người không có năng lực vẫn phải tham gia bài kiểm tra thể chất, mồ hôi thấm đẫm áo, hơi thở nặng nhọc vang lên trong không khí oi bức của tòa nhà thể chất.

Phạm Ngật Sinh bước ra sau, bóng dáng cao lớn của anh nổi bật dưới ánh đèn huỳnh quang. Anh dừng lại khi thấy Trần Cố Hoài nằm bệt dưới nền đất, ngực phập phồng, hơi thở đứt quãng như sắp cạn kiệt. Một nụ cười nhẹ thoáng qua trên môi anh. Anh cúi xuống, lấy từ balo một chai nước mát lạnh, đưa tới trước mặt Trần Cố Hoài. Chai nước lạnh buốt chạm vào làn da nóng bừng của cậu, mang lại cảm giác dễ chịu tức thì. Trần Cố Hoài mở to đôi mắt mệt mỏi nhưng rạng rỡ, nụ cười tươi tắn nở trên môi khi nhận lấy chai nước: “Cậu kiểm tra xong rồi à? Năng lực là gì thế?”

Phạm Ngật Sinh ngồi xuống cạnh cậu, đầu nghiêng nhẹ, làm bộ ngẫm nghĩ: “Năng lực của tôi vẫn chưa xác định được.”

Trần Cố Hoài khẽ gật đầu, ánh mắt an ủi nhìn anh, đôi môi mím lại như muốn xua tan lo lắng: “Vậy à. Không sao đâu, cậu đừng lo, rồi dần sẽ phát hiện ra năng lực của mình thôi.”

Từ tòa nhà thể chất, vài người vừa hoàn thành bài kiểm tra bước ra, quần áo thể thao rộng rãi giống hệt hai người, số thứ tự gắn trên ngực áo đung đưa theo từng bước chân. Mỗi người mang một sắc thái khác nhau, có kẻ nở nụ cười chiến thắng, ánh mắt sáng rực niềm kiêu hãnh, có người lại cúi đầu, khuôn mặt uể oải, thất vọng vì kết quả không như ý. Một vài người lập tức khoe khoang năng lực của mình, giọng nói vang vọng trong không gian, đầy tự hào.

Trần Cố Hoài tựa đầu lên vai Phạm Ngật Sinh, cơ thể mệt mỏi như muốn tan ra sau bài kiểm tra. Đôi tay cậu run rẩy, ngón tay tê dại vì đã dốc hết sức lực. Nhìn Phạm Ngật Sinh vẫn bình thản, gương mặt không chút dấu hiệu kiệt sức, cậu không khỏi thán phục, ánh mắt lấp lánh sự ngưỡng mộ. Cậu hít một hơi sâu, cố gắng lấy lại sức, dựa sát vào anh để tìm chút an ủi.