Chương 13: Phát súng đầu tiên

Tiếng gió khô rát quét qua bãi huấn luyện, hất tung bụi đất mịn bám vào gót giày và gấu quần. Nắng đổ xuống như thiêu, mặt trời đứng bóng, không một tán cây che phủ. Sĩ quan huấn luyện vừa dứt lời về các tư thế ngắm bắn, bỗng "tạch" một tiếng nổ chát chúa vang lên chói tai. Mọi người giật thót. Vài người theo phản xạ quỳ rạp xuống. Trần Cố Hoài nín thở, Phạm Ngật Sinh lập tức quay đầu. Sĩ quan huấn luyện vẫn đứng yên tại chỗ, đôi mắt như thép xoáy vào kẻ vừa bóp cò.

Người gây ra tiếng nổ súng là một thanh niên trẻ, gương mặt tái nhợt vì hoảng loạn, đôi tay vẫn đang run lập cập khi giữ lấy khẩu súng AK-47 không đạn. Nòng súng vừa chĩa thẳng về phía sĩ quan. Rất may khẩu súng được mang ra tập luyện đều không có lấy một viên đạn. Nhưng điều đó không làm dịu đi không khí đang đóng băng.

Sĩ quan bước chậm lại gần, từng bước nặng nề, đầy uy lực. Giọng ông vang lên, trầm lạnh đến rợn gáy: “Hướng nòng súng cậu vừa chĩa vào ai?”

Người thanh niên cứng họng, miệng há ra không thành tiếng.

“Cậu định gϊếŧ tôi? Hay gϊếŧ đồng đội của mình?”

Người kia gục đầu, vội vàng quỳ xuống đất, đôi vai run bần bật: “Tôi... tôi xin lỗi, tôi không cố ý...”

Sĩ quan cúi xuống, rít từng chữ: “Súng không bao giờ tự bóp cò. Chỉ có người không kiểm soát được bản thân mới là kẻ gϊếŧ người. Cậu chưa ra chiến trường, nhưng với cái tay run như thế, thế cái lúc ra chiến trường thì thế nào?”

Ông đứng thẳng dậy, quét mắt qua cả đội hình: "Không bao giờ được đùa nghịch với súng. Không bao giờ được chĩa đầu súng vào đồng đội."

Không ai dám thở. Gió như ngừng thổi. Trần Cố Hoài cảm giác cổ họng khô rát như cát, nhưng cậu vẫn đứng thẳng lưng, siết căng dây súng sau vai, làm nó ép thẳng sát lưng cậu. Cơn đau từ bả vai đã tê rần, nhưng cậu không hề dịch chuyển.

Sĩ quan thở dài, quay mặt về phía hàng cuối, nơi có vài người đang bắt đầu lảo đảo. Ông hô to: “Ai thấy choáng, thấy mệt có thể ra bóng râm, ngồi nghỉ ba phút rồi quay lại. Không ai cấm các cậu thở, nhưng đừng để bản thân gục ngã như cỏ dại.”

Ngay lúc ấy, một cô gái trẻ gục xuống. Hai người bên cạnh vội đỡ lấy, dìu cô về phía bóng râm dưới mái che dựng tạm. Phạm Ngật Sinh quay đầu nhìn theo, nhưng ngay sau đó ánh mắt anh dừng lại ở Trần Cố Hoài. Cậu vẫn đứng yên, không nhúc nhích. Mồ hôi thấm đẫm vai áo, chảy thành dòng từ trán xuống má. Môi mím chặt. Cằm hạ thấp xuống đôi chút như đang dồn toàn bộ sức lực vào việc giữ thăng bằng.

Phạm Ngật Sinh nhíu mày. Anh đã thấy rõ bả vai cậu đang run nhẹ. Cây súng sau lưng chắc chắn đã khiến cơ bắp căng đến giới hạn. Nhưng Trần Cố Hoài không bỏ cuộc. Ánh mắt Phạm Ngật Sinh dịu đi, xót xa tràn trong đáy mắt. Anh mấp máy môi như muốn gọi tên cậu, nhưng cuối cùng lại im lặng. Đôi bàn tay siết nhẹ khẩu súng trên tay, như thể đang cố kiềm giữ thứ cảm xúc không tên.

Phạm Ngật Sinh cuối cùng nhắm mắt lại một thoáng, rồi ngẩng đầu, tiếp tục giơ súng tập ngắm.

Mười ba giờ chiều. Nắng gắt như đổ lửa, hắt xuống sân huấn luyện thứ ánh sáng chói chang tưởng chừng có thể thiêu rụi mọi thứ. Mặt đất khô rang, hơi nóng bốc lên hầm hập, làm rung rinh cả những đường chân trời xa tít.

Toàn đại đội tập trung đầy đủ trên sân, chuẩn bị cho buổi huấn luyện ném lựu đạn buổi chiều. Trên vai vẫn mang theo súng, ngực trĩu nặng thêm chiếc áo mang đạn, mồ hôi đã sớm thấm đẫm cả lưng áo.

Hàng ngũ nối đuôi nhau bước đi trên con đường đá sỏi. Không còn những dáng vẻ lúng túng, vụng về như những ngày đầu tiên mới vào.

Sĩ quan huấn luyện viên dõng dạc hô lệnh. Ánh nắng gay gắt dội thẳng xuống từng tấm lưng đẫm mồ hôi, không khí như nghẹt thở, mặt đất dưới chân nóng hầm hập. Trần Cố Hoài đứng trong hàng, hai tay giữ súng trước ngực, mắt chăm chú dõi theo từng động tác mà sĩ quan đang hướng dẫn. Đây là lần đầu tiên cậu được tiếp xúc trực tiếp với lựu đạn, dù nó chỉ là giả.

Nhìn qua, thứ ấy không lớn, cũng không đến mức quá nặng. Nhưng chỉ khi cầm lên, Trần Cố Hoài mới cảm nhận rõ sức nặng của nó đè lên lòng bàn tay. Kim loại mát lạnh nhưng chắc nịch, từng đường nét như ép cậu phải cẩn trọng.

"Đừng nghĩ nó nhẹ như trái bóng mà chủ quan. Muốn ném xa, phải dùng lực cổ tay và cả vai!" Sĩ quan nhấn mạnh.

Từng người tiến lên theo hàng, lần lượt thực hành động tác ném. Trần Cố Hoài làm theo, nhưng lần đầu vẫn ném gần, cú ném lệch tay khiến viên lựu đạn bay chệch khỏi vòng mục tiêu. Cậu khẽ chau mày, không nói gì, chỉ lùi lại hàng, thầm ghi nhớ lỗi sai.

Phạm Ngật Sinh đứng ở hàng đối diện, đưa mắt quan sát cậu từ xa. Anh không chen vào nhắc nhở như trước. Đã nhiều ngày trôi qua kể từ lúc vào khu căn cứ, Trần Cố Hoài thay đổi rõ rệt, cậu biết kiềm chế, biết tập trung, biết lặng lẽ chịu đựng và sửa sai. Chỉ là anh vẫn không yên lòng.

Tập luyện trong sân đã mệt, nhưng thực chiến ở bên ngoài còn khắc nghiệt hơn nhiều. Một chút sơ suất thôi cũng đủ để đổi bằng thương tích, thậm chí là sinh mạng. Anh nhìn Trần Cố Hoài cố gắng, lòng vừa tự hào, vừa thấp thỏm.

Buổi tập kết thúc khi mặt trời đã ngả bóng về phía tây. Cả đại đội lục tục tản ra về phòng, ai cũng tranh thủ tắm rửa cho bớt mồ hôi trước giờ ăn. Khi rẽ qua khu nhà phía sau, Trần Cố Hoài đi giữa hàng, khăn lau cổ vẫn còn ướt. Cậu bước ngang qua một bãi lá đang cháy. Lửa bén cao, đỏ rực cả một góc trời, mùi khói khét bốc lên đặc quánh trong không khí.

Mọi người đều nhanh chân bước vội qua, chẳng ai muốn dừng lại giữa mùa hè nóng như thiêu. Vậy mà Trần Cố Hoài đột ngột dừng lại. Cậu sững người, ánh mắt bị hút chặt vào đám lửa đang hừng hực cháy, như thể trong ngọn lửa ấy có gì đó gọi mời, thân thuộc một cách kỳ lạ.

Phạm Ngật Sinh đang đi phía trước thì phát hiện hàng bị tách. Quay đầu lại, anh bắt gặp ánh mắt đờ đẫn của Trần Cố Hoài đang nhìn chằm chằm vào đống lá bị đốt. Không chần chừ, anh lập tức quay lại, đặt tay lên vai cậu vỗ nhẹ.

"Hoài!" Anh khẽ gọi.

Cậu giật mình, như vừa tỉnh dậy từ một cơn mê, rồi vội vã chạy theo hàng. Phạm Ngật Sinh bước tới gần, đi sau cậu, nghiêng đầu về trước hỏi: "Cậu làm sao thế? Sao lại mất tập trung thế?"

Trần Cố Hoài đưa tay lên xoa mặt, lông mày nhíu lại đầy khó hiểu: "Tôi cũng không biết nữa. Tôi cảm giác bản thân có gì đó lạ lắm… Cậu đi qua đống lá bị đốt kia có thấy nóng không?"

Phạm Ngật Sinh gật đầu: "Nóng chứ. Đang mùa hè mà, lại còn gần lửa thì nóng chứ sao." Anh vừa nói vừa liếc nhìn sang gương mặt cậu.

Trần Cố Hoài nhíu mày, thật thà nói: "Tôi đi qua chỗ đó lại không thấy nóng. Ngược lại, còn thấy dễ chịu lạ thường. Như có gió mát từ trong lửa thổi ra vậy…"

Cậu dừng lại một nhịp, ánh mắt rơi vào khoảng không như thể chưa hiểu nổi chính mình. Gương mặt vẫn còn ướt mồ hôi, nhưng ánh mắt lại lạnh lẽo. Phạm Ngật Sinh hơi khựng lại, một tay xoa nhẹ đầu cậu như thể xua đi những suy nghĩ lạ lùng: "Không làm sao đâu, cậu chỉ đang mệt nên ảo giác thôi."

Trần Cố Hoài im lặng, nhìn anh một lát rồi khẽ gật đầu. Nghe lời như một thói quen. Cậu không hỏi thêm gì nữa, cũng không ngoái đầu lại nhìn ngọn lửa kia lần nào. Nhưng tận sâu trong tim, cảm giác lạ lùng ấy vẫn âm ỉ không tan, như một mồi lửa nhỏ đang cháy âm thầm ở nơi nào đó, chỉ chờ gió đến là bùng lên.

Trên thao trường, sĩ quan huấn luyện trở nên nghiêm túc hơn bao giờ hết. Ông chắp tay ra sau: “Giờ là lúc kiểm chứng tư cách của các cậu. Ba tháng qua đã học được gì? Đã rèn luyện nghiêm túc hay chỉ qua loa cho xong chuyện? Trên chiến trường, không có chỗ cho sự cẩu thả, càng không dung thứ cho kẻ yếu kém! Nếu hôm nay còn không làm được, thì bước ra ngoài kia, các cậu chỉ là những cái xác biết đi!”

Lệnh bắn thật được đưa ra. Trên thao trường, từng người lính lần lượt tiến đến vị trí quy định. Hôm nay, họ không còn tập bắn với súng mô hình hay đạn giả, mà là súng thật, đạn thật. Đây là bài kiểm tra kỹ năng và cả bản lĩnh. Sau mỗi phát bắn, lực giật mạnh khiến báng súng đập thẳng vào vai, đủ để người non tay loạng choạng, hoặc hoảng sợ mà hạ súng sai quy cách.

Ánh nắng như thiêu đốt mặt đất, mồ hôi túa ra thấm ướt lưng áo. Trần Cố Hoài siết chặt khẩu súng trong tay, đôi tay hơi run dù cố giữ bình tĩnh. Trước giờ, cậu chưa từng chạm vào súng thật. Âm thanh vang lên mỗi khi người khác nổ súng khiến tim cậu thót lại, nhịp thở trở nên gấp gáp hơn.

Sĩ quan đứng phía sau, ánh mắt như mũi nhọn lướt qua từng người một. Trần Cố Hoài hít sâu, chân bước chậm rãi về vị trí. Bàn tay vẫn run nhẹ, nhưng ánh mắt bắt đầu ổn định hơn. Cậu đưa súng lên, nhắm thẳng vào bia mục tiêu phía trước.

“Bình tĩnh, kiểm soát tay, đừng để khẩu súng điều khiển mình.” Giọng Phạm Ngật Sinh bên cạnh vang khẽ như lời nhắc nhở.

Trần Cố Hoài không ngoái lại, nhưng nghe rõ từng chữ. Cậu gật nhẹ, môi mím chặt. Ngón tay siết vào cò súng, chuẩn bị cho một phát bắn đầu tiên, không chỉ là kiểm tra kỹ năng, mà còn là cuộc chiến với nỗi sợ hãi đang cuộn trào trong l*иg ngực.

Trần Cố Hoài đứng yên ở vị trí bắn. Cậu điều chỉnh lại tư thế theo đúng hướng dẫn: chân trái bước lên trước, gối hơi chùng, tay giữ chắc súng. Lòng bàn tay đẫm mồ hôi khiến báng súng trơn trượt.

Phạm Ngật Sinh đứng phía sau cậu, cách một khoảng đủ để cậu tập trung: “Đừng sợ. Chỉ cần hít thở nhẹ, ngắm chuẩn rồi bóp cò. Cậu làm được.”

Trần Cố Hoài khẽ gật đầu. Cậu hít sâu một hơi, nín thở, mắt khóa chặt vào tấm bia giấy xa xa. Khi tiếng tim đập dường như cũng lặng đi, cậu siết cò.

"Đoàng!"

Tiếng nổ chát chúa vang lên giữa thao trường. Lực giật khiến báng súng nện mạnh vào bả vai cậu. Một cơn đau lan thẳng vào xương, làm cả người cậu lảo đảo về phía sau.

Phạm Ngật Sinh lập tức đỡ lấy cậu, tay đặt nhẹ lên vai: “Ổn chứ?”

Trần Cố Hoài nhăn mặt, cắn răng chịu đựng. Vai trái đau rát, nhưng cậu vẫn cố đứng vững. Cậu quay lại nhìn về phía bia mục tiêu, một lỗ đạn nằm ngay chính giữa vòng tròn đỏ, tâm điểm.

Cậu sững người, rồi khẽ bật thốt: “Trúng... trúng tâm!”

Phạm Ngật Sinh mỉm cười: “Thấy chưa? Tôi đã bảo cậu làm được mà.”

Trần Cố Hoài không kìm được, quay sang nhìn anh, ánh mắt vừa ngỡ ngàng vừa vui sướиɠ: “Lúc bắn tôi còn chẳng dám nghĩ gì nữa… Đau thật đấy, nhưng... trúng tâm thật rồi!”

Phạm Ngật Sinh bật cười, xoa nhẹ vai cậu: “Lần đầu như vậy là quá tốt. Nhưng để tôi làm mẫu lại một lần nữa, cậu quan sát kỹ nhé.”

Anh bước ra trước, cầm lấy khẩu súng, bình tĩnh chuyển sang tư thế nằm bắn. Động tác dứt khoát, gọn gàng như đã lặp lại hàng trăm lần. Phát súng đầu tiên vang lên, viên đạn xuyên thẳng tâm bia. Rồi anh chuyển sang tư thế quỳ, cũng không chần chừ gì, lại trúng tâm. Cuối cùng là tư thế đứng bắn, dù lực giật mạnh hơn nhưng đường ngắm của anh vẫn chính xác tuyệt đối.

Ba phát đạn, ba lần trúng tâm.