Trời sáng dần. Ánh nắng đầu ngày xuyên qua khe cửa sổ, len lỏi rọi vào từng góc khuất trong phòng. Không khí ban mai hơi lạnh, mang theo chút ẩm ướt, nhưng không đủ khiến người ta tỉnh táo sau một đêm gần như trắng.
Trần Cố Hoài vẫn ngồi đó, dựa vào mép giường, ánh mắt vô hồn nhìn ra khoảng sân phía xa ngoài ô cửa. Không phải là nhìn một thứ gì cụ thể, mà là nhìn xuyên qua mọi thứ, như thể ánh mắt cậu đã đánh mất điểm neo, không còn bám trụ vào thực tại.
Bên cạnh, Phạm Ngật Sinh cúi xuống gấp lại chăn màn của cậu. Thao tác quen thuộc, ngắn gọn, gọn gàng. Từng nếp gấp vuông vức, chắc chắn, đều đặn đến mức có thể tưởng như anh đang gấp đồ của chính mình. Chỉ khác là mỗi lần ánh mắt anh lướt ngang, khi nhìn thấy dáng vẻ thẫn thờ của cậu, bàn tay anh lại khựng lại một nhịp, ngón tay siết nhẹ vào lớp vải.
Chăn gấp xong rồi, nhưng Trần Cố Hoài vẫn không cử động. Cậu ngồi bó gối, hai tay buông lỏng trên đùi, lưng khẽ gù xuống như thể sức nặng từ cơn ác mộng vẫn đè lên vai.
“Dậy thay đồ thôi.” Phạm Ngật Sinh khẽ nhắc, giọng nhẹ như không dám làm cậu hoảng thêm.
“Sắp điểm danh rồi.”
Trần Cố Hoài chớp mắt, rất chậm, rồi nhìn về phía anh. Ánh nhìn ấy trống rỗng, pha lẫn mỏi mệt, như thể phải rất lâu sau cậu mới hiểu được ý nghĩa của câu nói: “Ừ.”
Cậu gật đầu, nhưng vẫn chưa nhúc nhích. Phạm Ngật Sinh không ép. Anh lặng lẽ đứng dậy, đi về giường của mình thay đồ trước. Trong lúc đó, anh vẫn dõi theo cậu bằng ánh mắt từ gương phản chiếu. Anh thấy rõ từng động tác chậm chạp, rời rạc của Trần Cố Hoài khi cậu cúi xuống mở tủ, với lấy bộ quân phục đã được ủi phẳng từ hôm qua. Cậu thay đồ như một cái máy không hồn, không sức sống.
Khi cậu bước ra sân tập cùng cả đại đội, mặt trời đã lên cao, nắng hắt xuống từng phiến sân xi măng còn âm ẩm sương đêm. Hơi nóng bắt đầu bốc lên, dần dần đốt cháy những mạch máu dưới da.
Buổi sáng đầu ngày, như thường lệ là tập thể lực. Những bài tập quen thuộc không còn khiến ai sợ, nhưng với người không ngủ suốt cả đêm như Trần Cố Hoài, chúng lại là một cực hình.
Cậu đứng xếp hàng, vai rũ xuống, môi khô trắng. Cơ thể nặng nề như đeo chì. Dù vẫn cố giữ tư thế thẳng, vẫn cố chạy theo mọi người, nhưng từng bước chân cậu như đang kéo lê cả một đêm mộng mị theo sau.
Phạm Ngật Sinh chạy ở bên cạnh, luôn giữ một khoảng cách vừa đủ gần để có thể đưa tay ra là chạm tới. Anh để ý từng bước chân của cậu, từng lần cậu thở hắt ra nặng nề, từng nhịp chân trễ nhịp khi cơ thể bắt đầu lảo đảo.
Rồi điều anh lo lắng nhất cũng đến. Khi kết thúc vòng chạy đầu tiên, trong lúc cả đội đang chuẩn bị bước sang bài chống đẩy, Trần Cố Hoài bỗng khựng lại. Cậu chống tay lên gối, cúi gập người, thở dốc. Hai tay run lên như mất kiểm soát, và đầu gối khẽ chùng xuống.
Chỉ trong một giây, cả thân người cậu loạng choạng đổ sang một bên.
“Cố Hoài!”
Phạm Ngật Sinh lao tới, kịp vòng tay ôm lấy cậu trước khi cơ thể kia ngã sõng soài xuống nền sân. Toàn thân cậu mềm nhũn, mồ hôi ướt sũng như vừa bị dội nước, gương mặt trắng bệch, môi run lên không kiểm soát. Mắt nhắm lại, mày nhíu chặt, l*иg ngực phập phồng từng nhịp khó nhọc.
“Không sao, tôi không sao.” Trần Cố Hoài lẩm bẩm, như muốn gượng dậy. Nhưng cậu vừa cử động, cả người lại run lên từng đợt.
“Đừng cố.” Phạm Ngật Sinh gằn giọng, ánh mắt tối đi.
“Đã mệt đến mức này rồi còn muốn gồng đến bao giờ nữa?”
Cậu không đáp, chỉ nắm lấy vạt áo anh như cố giữ lại chút sức lực cuối cùng. Một cán bộ huấn luyện viên từ xa chạy tới, nhìn qua một lượt rồi ra hiệu: “Đưa cậu ấy vào phòng nghỉ, đừng ép quá. Chắc mất sức thôi, đừng để sốc nhiệt.”
Phạm Ngật Sinh không nói một lời, cúi xuống, vòng tay bế cậu lên như nâng một thứ gì đó mong manh. Cậu không phản kháng, chỉ gối đầu lên vai anh, mắt vẫn nhắm, hơi thở dồn dập như bị rút cạn sinh lực.
Cả đường quay về ký túc, anh không hề dừng lại, cũng không nói gì. Mỗi bước chân đều nặng trĩu, không phải vì sức nặng của cậu, mà vì chính cơn bất lực đang siết lấy trái tim anh. Vào tới phòng, anh đặt cậu nằm xuống giường, lấy khăn lau sơ mồ hôi, rót nước rồi kề sát miệng cậu.
“Uống chút đi.”
Cậu hé mắt nhìn anh, khẽ lắc đầu: “Không khát.”
“Không khát cũng phải uống.”
Một thoáng lưỡng lự, rồi cậu cũng uống vài ngụm, cổ họng khô khốc nuốt chậm từng giọt như kẻ sống sót giữa hoang mạc. Phạm Ngật Sinh ngồi xuống mép giường, ánh mắt nhìn cậu không rời, đầy ắp xót xa và bất lực.
“Cậu không thể cứ như vậy, cậu biết không?”
Trần Cố Hoài im lặng. Nhắm mắt lại.
“Tôi không muốn một ngày nào đó, cậu sẽ gục thật sự mà không kịp kéo lại nữa.”
Giọng anh thấp, nghẹn lại trong l*иg ngực. Không còn là trách móc. Chỉ có lo lắng và thương xót len lỏi qua từng hơi thở. Trần Cố Hoài hé mắt lần nữa, ánh nhìn chậm rãi hướng về anh.
“Nhưng nếu tôi không gồng lên thì tôi sợ... Tôi sẽ không qua nổi.”
Một câu nói rất khẽ. Mà lại như xé toạc cả l*иg ngực Phạm Ngật Sinh. Anh khẽ cúi đầu, chạm trán vào trán cậu, siết nhẹ lấy bàn tay đang lạnh toát của cậu.
“Vậy để tôi gồng thay cậu nhé. Ác mộng tốt nhất không nên tồn tại. Cũng nên dừng rồi.”
Đêm lại buông xuống.
Trong kí túc lạnh lẽo nằm giữa vùng đất đã chết, ánh đèn vàng vọt hắt từ trần nhà khiến mọi thứ trở nên mờ ảo như trong một giấc mơ chập chờn. Tiếng côn trùng không còn ríu rít như trước kia. Trần Cố Hoài nằm nghiêng, lưng quay về phía giường đối diện. Mắt mở thao láo. Hơi thở chậm, nhưng không hề yên bình.
Mỗi đêm với cậu, từ lâu đã không còn là thời gian nghỉ ngơi. Mà là chiến đấu. Chiến đấu để không nhắm mắt, để không bị kéo vào cơn mê ám ảnh nơi máu loang nền gạch, nơi tiếng gào xé tai của đám xác sống vẫn đuổi theo không dứt. Cậu đã mệt đến mức kiệt quệ. Mắt cay xè, cổ họng khô khốc. Nhưng nỗi sợ lớn hơn sự mệt mỏi. Mỗi lần ngủ là một lần như bị chôn sống. Rồi cậu bật dậy.
Không hẳn do mơ. Mà vì chính bản thân không chịu nổi nữa. Hai vai run lên nhè nhẹ. Cậu đưa tay che mặt, nuốt nghẹn tiếng nấc vào lòng bàn tay. Nhưng tiếng thút thít vẫn trượt khỏi kẽ ngón tay.
Gối chăn đã thấm đẫm mồ hôi lạnh. Cậu tự ôm lấy mình, như một cái vỏ rỗng muốn co lại để tránh xa tất cả. Nhưng từng giây trôi qua, cơn run rẩy càng không kiểm soát.
Một âm thanh nhỏ vang lên. Tiếng giường đối diện dịch nhẹ.
Phạm Ngật Sinh ngồi dậy. Không nói gì. Không cần nhìn rõ cũng biết cậu lại như vậy nữa rồi. Anh bước xuống giường, đi chân trần đến cạnh cậu. Trong bóng tối, anh ngồi xuống, vòng tay qua vai Trần Cố Hoài, kéo cậu vào lòng.
“Chỉ là mơ thôi.” Anh thì thầm bên tai cậu, vừa đủ nghe.
“Không có thật đâu, Cố Hoài.”
Trần Cố Hoài bấu nhẹ vào vạt áo anh, nước mắt đã trào ra từ lúc nào: “Chúng cứ đuổi theo tôi mãi.” Giọng cậu đứt quãng, nghẹn như trẻ con đang sốt.
“Không có lối ra. Em không biết chạy đi đâu nữa.”
Phạm Ngật Sinh nhẹ nhàng ôm trọn cơ thể đang run rẩy ấy vào ngực. Một tay vỗ nhẹ lưng cậu, tay còn lại đặt lên gáy, giữ chặt cậu lại như sợ cậu trượt đi: “Cậu không sao cả. Có tôi ở đây rồi.”
Lời nói ấy lập đi lập lại, từng chữ từng chữ như đang dệt một sợi dây neo giữ cậu ở lại thực tại.
Mãi một lúc sau, khi tiếng nức nở dịu xuống, cậu mới ngước lên, đôi mắt đỏ hoe, ẩm ướt. Ánh nhìn mơ hồ, như vẫn chưa phân biệt được đâu là thật đâu là ảo.
“Sinh.”
“Sao thế?”
“Cậu mệt không?”
Câu hỏi bất ngờ. Trong giọng nói lạc đi ấy, là một nỗi xót xa chồng chất, như thể chính cậu cũng nhận ra bản thân đã trở thành gánh nặng. Phạm Ngật Sinh khẽ lắc đầu. Anh vuốt tóc cậu, nhẹ nhàng như vỗ về đứa trẻ.
“Mệt chứ.” Anh không nói dối: “Nhưng chúng ta là bạn thân mà. Cậu ngủ đi, lần này sẽ không mơ thấy ác mộng nữa đâu. Tôi nói thật đấy”
Trần Cố Hoài mím môi, nhìn thẳng vào mắt anh. Đôi mắt ấy không có lời hứa hẹn, cũng chẳng có an ủi nào rõ ràng, vậy mà lại khiến người ta tin tưởng đến lạ. Một khoảng lặng kéo dài bao trùm căn phòng nhỏ, rồi bất chợt, cậu nghiêng đầu, tựa vào vai anh, như thể cuối cùng cũng tìm được chỗ để nghỉ ngơi.
Hơi thở ấm áp của cậu phả lên xương quai xanh anh, từng nhịp từng nhịp đều đặn dần, như tiếng gió thoảng qua đêm lặng. Cậu không nói gì, cũng chẳng chống cự như mọi lần, chỉ lặng lẽ nhắm mắt, để mặc sự yên tĩnh đưa mình chìm dần vào giấc ngủ. Lần đầu tiên sau bao đêm dài, cậu không còn cố chấp gồng mình thức trắng, như thể chỉ cần ở cạnh anh, tất cả đều có thể tạm buông.
Phạm Ngật Sinh lặng lẽ vòng tay ôm lấy vai cậu, ngón tay luồn vào tóc cậu, nhẹ nhàng xoa đầu. Môi anh mấp máy, như đang nói điều gì đó rất khẽ, không rõ là nói với cậu hay nói với chính mình. Một lúc sau, như anh dự đoán, ác mộng lại kéo đến.
Cơ thể Trần Cố Hoài khẽ co rút, hàng mày nhíu chặt, đôi môi mấp máy những tiếng gọi không thành lời. Mồ hôi lạnh thấm ướt trán, cậu bất giác siết lấy cổ anh, tay cứng đờ trong vô thức.
Phạm Ngật Sinh vẫn giữ nguyên một tư thế, không tránh né cũng không lay gọi. Chỉ nhẹ nhàng vỗ về sau gáy cậu, giọng anh vẫn thì thầm đều đặn. Không lâu sau, đôi mày cậu giãn ra, nhịp thở ổn định trở lại như ban đầu. Ác mộng lui dần, để lại một gương mặt trẻ tuổi phảng phất nét mỏi mệt nhưng yên bình.
Phạm Ngật Sinh khẽ thở phào, nhưng ngay sau đó, một cơn ho dữ dội ập đến khiến anh phải nghiêng đầu ho khan, cố nuốt xuống nhưng không kịp. Thứ chất lỏng ấm nóng tràn nơi cánh mũi. Không cần đưa tay kiểm tra, anh cũng biết đó là gì.
Anh hơi ngửa cổ ra sau, để máu không nhỏ xuống áo người kia. Gương mặt trắng bệch dưới ánh trăng càng hiện rõ sắc bệnh, hai mắt đầy tơ máu, gò má hóp đi. Thế nhưng khóe môi anh lại khẽ cong lên, mang theo chút thỏa mãn mơ hồ. Giống như, chỉ cần cậu ngủ ngon thôi, tất cả mọi mệt mỏi này đều xứng đáng.
Bên ngoài, thế giới ngày càng chìm trong hỗn loạn. Mỗi ngày, tin tức mới lại tràn ngập trên các phương tiện truyền thông, giọng điệu nặng nề báo cáo về số lượng người bị cắn bởi những kẻ nhiễm thuốc. Con số nạn nhân đã chạm mốc mười nghìn, một con số khiến lòng người lạnh buốt. Ba tháng trôi qua, chính phủ vẫn bất lực, không tìm ra phương thuốc cứu chữa. Họ chỉ có thể ra tay tàn nhẫn, tiêu diệt những mối nguy hiểm đang lan tràn, dù điều đó đồng nghĩa với việc xóa sổ chính đồng bào của mình.
Sĩ quan huấn luyện đi qua đi lại phía trước đội hình, giọng nói trầm khàn vang rõ từng nhịp, không lớn nhưng đủ khiến ai cũng dựng tóc gáy.
“Ngắm cho chuẩn không chỉ là kỹ thuật, mà là mạng sống. Của cậu và của người khác.”
Ông dừng lại trước hàng đầu tiên, chỉ thẳng vào một người đàn ông trẻ: “Anh này, tư thế đứng. Chân rộng bằng vai. Chân thuận lùi về sau nửa bước, mũi súng ngang tầm mắt, báng súng ép sát vai, khuỷu tay trái hơi gập. Đừng có run, súng không gϊếŧ người, tay run mới gϊếŧ nhầm người.”
Người kia răm rắp làm theo. Tiếng lách cách lên đạn vang nhẹ.
“Nhớ giữ thở. Không phải nín thở, mà là giữ đúng nhịp. Thở mạnh quá thì tâm lệch, ngắm trượt. Mắt nhìn thẳng vào điểm ngắm, đừng đảo lia lịa.”
Ông chuyển sang tư thế thứ hai, đặt gối xuống đất, làm mẫu: “Tư thế quỳ. Một gối chống đất, chân sau làm trụ. Tư thế này dùng khi cần ổn định nhanh trong không gian hẹp. Lưng thẳng, tay không buông thõng. Cậu nào cúi lưng cong vẹo, bắn một phát còn chưa trúng đã bị phản lực hất lăn quay.”
Tiếng cười rúc rích phát ra từ hàng cuối bị dập tắt ngay khi ông quét mắt tới.
“Còn cười? Lúc chiến đấu thật, chưa kịp cười đã không còn đầu để nghĩ.”
Không khí nín lặng. Rồi ông ngồi hẳn xuống đất, nằm sát người xuống như bám vào mặt đất lạnh lẽo.
“Tư thế nằm. Ổn định nhất, chính xác nhất, nhưng cũng dễ bị phát hiện nếu không biết che chắn. Cẳng tay trái làm trụ, vai áp sát đất...”
Một tiếng "cạch" khẽ vang lên. Trần Cố Hoài giật mình nhìn cây súng lật nhẹ trên vai vì cậu lỡ nhúc nhích.
Sĩ quan quay đầu: “Cậu kia, không giữ được khẩu súng thì giữ sao được mạng mình?”
Trần Cố Hoài cắn chặt răng, mồ hôi lăn xuống má. Cậu lập tức xiết chặt dây súng, dồn lực bả vai, không dám thở mạnh. Phạm Ngật Sinh nghiêng đầu, lặng lẽ liếc nhìn cậu. Trong ánh nhìn ấy, có một thoáng lo lắng, nhưng rồi nhanh chóng trở lại bình tĩnh như cũ.
Sĩ quan bước lên bục đất, gằn giọng lần nữa: “Nhớ kỹ, súng không cần phải nặng mới nguy hiểm. Mà chỉ cần người cầm nó đủ tỉnh táo, đủ ổn định. Tư thế sai, tâm không vững, đạn sẽ không bay trúng mục tiêu. Mà lỡ bắn lệch, thì mục tiêu sau đó sẽ là chính các cậu.”
Không ai dám thở mạnh.