“Phạm Ngật Sinh!” Một huấn luyện viên bước tới quát. “Cậu đang làm gì...”
“Báo cáo!” Anh quay đầu, mắt nhìn thẳng không chớp.
“Cậu ấy bị mất sức, nếu tiếp tục sẽ ngất. Tôi đưa cậu ấy ra ngoài nghỉ ngơi, chịu mọi trách nhiệm.”
Không đợi đáp lại, Phạm Ngật Sinh đã bế cậu rời khỏi sân thao trường, mỗi bước đều chắc chắn và bình tĩnh. Mọi người xung quanh ngơ ngác nhìn theo, chẳng ai dám thốt lời. Chỉ thấy Trần Cố Hoài gục đầu trong ngực anh, đôi tay nắm chặt lấy áo anh như sợ bản thân sẽ rơi xuống. Chạy qua hành lang đầy nắng, tiếng giày va chạm mặt đất vang lên gấp gáp. Đến chỗ có mái che phía sau dãy nhà kho, Phạm Ngật Sinh mới hạ cậu xuống, để cậu ngồi tựa lưng vào tường.
“Uống nước trước.” Anh lấy từ túi bên hông ra chai nước ấm vừa đủ, vặn nắp, đưa tận tay.
“Chậm thôi, từng ngụm một.”
Trần Cố Hoài đón lấy chai nước, hai tay vẫn còn run. Cậu uống một ngụm nhỏ, cổ họng rát bỏng nhưng dịu đi đôi chút. Hơi thở vẫn gấp gáp, mồ hôi vẫn nhỏ giọt từ mái tóc ướt sũng. Phạm Ngật Sinh ngồi xuống bên cạnh, mắt không rời cậu.
“Cậu thật sự không ổn. Đáng lẽ phải nói tôi biết từ sáng.” Anh cất lời, không hề trách móc, chỉ để lộ nỗi lo lắng hiện rõ trong từng chữ.
Trần Cố Hoài lắc đầu, mím môi: “Tôi không muốn bị cho là yếu đuối...”
“Không ai sẽ nói vậy.” Phạm Ngật Sinh cắt lời.
“Huống hồ, tôi chưa từng nghĩ cậu yếu đuối. Nhưng nếu cứ gắng sức như thế, chẳng khác nào tự làm mình bị thương.”
Trần Cố Hoài không đáp, chỉ cúi đầu, đôi mắt hoe đỏ. Một lát sau, anh lấy ra từ túi một viên đường bọc giấy mỏng, đặt vào tay cậu: “Ngậm đi. Ít nhất sẽ đỡ choáng.”
Cậu khẽ ngẩng đầu, mắt mở to nhìn anh. Trong ánh chiều vàng nhạt, gương mặt Phạm Ngật Sinh vẫn bình thản, nhưng ánh mắt đầy dịu dàng.
“Cậu! Sao lại có nữa...” Trần Cố Hoài ngập ngừng.
“Không cần biết tôi kiếm đâu ra.” Phạm Ngật Sinh mỉm cười, đưa ngón trỏ đặt nhẹ lên môi mình.
“Bí mật.”
Trần Cố Hoài bất giác bật cười khẽ. Dù mệt mỏi vẫn còn, cậu vẫn đưa viên kẹo lên môi, ngậm lấy. Vị ngọt tan ra nơi đầu lưỡi, như có dòng nước ấm len lỏi qua những u ám còn vướng lại từ cơn ác mộng đêm qua.
Cậu quay đầu nhìn anh, nhỏ giọng: “Cảm ơn cậu.”
Nửa đêm, trong căn phòng ngủ im ắng chỉ còn lại tiếng thở nhè nhẹ và gió lùa qua khe cửa, Trần Cố Hoài bỗng giật mình bật dậy, toàn thân ướt đẫm mồ hôi lạnh.
Trong mơ, cậu lại bỏ chạy. Lần nữa lại là bóng tối dày đặc bủa vây lấy tầm nhìn. Cậu chạy trong một mê cung chằng chịt, ngột ngạt và bẩn thỉu, nơi mọi lối thoát đều bị bịt kín bởi những xác người vặn vẹo. Không khí sặc mùi máu tanh và mục rữa. Sau lưng cậu là tiếng bước chân kéo lê, tiếng móng tay bật ra ken két như móc câu cào xé mặt đất. Tiếng gầm gừ, tiếng thở phì phò hằn học vây lấy cậu như một lũ xác sống đang đánh hơi thấy con mồi, quyết không buông tha.
Cậu không quay đầu lại. Không dám. Bởi mỗi lần quay đầu là mỗi lần thứ quái vật kia lại gần hơn. Hơi thở phập phồng. Trái tim như muốn trào lên tận cổ họng. Bàn chân đạp lên thứ gì đó mềm oặt rồi trơn tuột, cậu ngã chúi xuống. Bàn tay quờ quạng đập vào mảng thịt bầy nhầy nào đó, ươn ướt và dính bết như nhầy não.
Tiếng gào sau lưng ngày càng gần. Sát lưng. Hơi thở hôi thối phả sát gáy. Trần Cố Hoài cố lết đi, móng tay bấu chặt nền gạch bong tróc, để lại những vệt máu dài lê thê. Có thứ gì đó túm lấy chân cậu. Một lực mạnh giật ngược lại, kéo cậu lết về phía bóng tối, nơi những đôi mắt trắng dã chớp liên hồi trong màn đêm như rình rập.
Cậu hét lên. Gào đến khản cả cổ. Nhưng vẫn không ai đến cứu. Chỉ có những bóng người lờ mờ, không mặt, đứng nhìn trơ trọi phía xa, không tiếng động.
Cậu vùng vẫy, cổ họng khô khốc phát ra những tiếng kêu bị bóp nghẹt.
"Không... Không... Đừng mà! Buông tôi ra! Làm ơn!"
Trong cơn mê, cậu giãy giụa như thể thực sự bị kéo vào địa ngục. Ga giường nhăn nhúm, hai tay nắm chặt như bấu vào cọng rơm cuối cùng giữa biển xác sống.
Giường đối diện, Phạm Ngật Sinh giật bắn người khi nghe thấy tiếng rêи ɾỉ đứt quãng giữa đêm. Không còn là âm thanh xa lạ. Anh bật dậy trong tích tắc, chân trần chạm sàn lạnh buốt, bước thật nhanh đến bên cậu.
“Cố Hoài!” Anh gọi khẽ, giọng lạc đi vì lo lắng.
Trần Cố Hoài vẫn chưa tỉnh. Mồ hôi túa ra đầm đìa, tóc ướt dính bết, gương mặt nhăn nhó co rút lại đầy hoảng loạn. Phạm Ngật Sinh không kịp suy nghĩ, cúi xuống ôm trọn cậu vào lòng. Anh kéo cậu tựa sát vào ngực mình, một tay vòng qua vai, tay kia vỗ nhẹ lưng, nhịp nhàng như vỗ về đứa trẻ.
“Cố Hoài, là tôi đây. Không sao rồi. Tỉnh dậy đi. Cậu mơ thôi... chỉ là mơ thôi.”
“Tôi ở đây rồi. Có tôi đây rồi.”
Cơ thể cậu run rẩy từng đợt, đầu ngón tay bấu chặt lấy tay áo anh, như kẻ chết đuối bám vào phao cứu sinh. Trong lòng Phạm Ngật Sinh, cậu thổn thức, từng nhịp thở vỡ vụn như sóng gió vẫn chưa buông tha.
“Đừng bỏ tôi lại...”
Tiếng nói đứt quãng, nghẹn ngào bật ra từ cổ họng khô khốc.
Phạm Ngật Sinh siết chặt hơn, vùi mặt vào tóc cậu, thì thầm lần nữa: “Tôi không bỏ cậu. Sẽ không bao giờ bỏ cậu đâu.”
Trần Cố Hoài bật dậy như bị lôi ra khỏi mặt nước. Hơi thở dồn dập, l*иg ngực phập phồng như vừa chạy cả quãng đường dài. Mồ hôi lạnh túa ra khắp người, dính bết vào áo. Căn phòng vẫn tối om, chỉ có một chút ánh sáng lờ mờ từ bên ngoài rọi qua cửa sổ lưới, chiếu loang lổ lên trần.
Cậu mất mấy giây để nhận ra mình đã thoát khỏi cơn ác mộng. Không còn tiếng gầm gừ rượt đuổi, không còn những móng vuốt gớm ghiếc cào vào da thịt. Nhưng cảm giác ấy, cái cảm giác bị kéo ngược về phía bóng tối, bị cào rách, bị xé nát, nó vẫn còn đó, in hằn trong cơ thể run rẩy, trong từng khớp xương đang căng cứng như bị giam cầm.
Bên cạnh, vòng tay của Phạm Ngật Sinh vẫn ôm chặt cậu.
“Cậu tỉnh rồi à?”
Trần Cố Hoài không đáp, chỉ khẽ gật đầu, rồi dụi mặt vào bờ vai anh như để lẩn trốn cả thế giới. Một khoảng lặng dài đan giữa hai người. Gió đêm khẽ lùa qua khe cửa sổ, mang theo mùi đất ẩm và âm thanh rì rào xa xăm như tiếng than khóc mơ hồ của ai đó bị bỏ lại. Trong sự im lặng đến nghẹt thở ấy, nhịp thở của cậu dần ổn định, nhưng đôi vai vẫn thi thoảng co lại vì một cơn rùng mình thoáng qua.
Phạm Ngật Sinh siết chặt cánh tay, tay còn lại vuốt nhẹ lưng cậu từng nhịp, chậm rãi. Những ngón tay anh lướt qua phần áo mỏng đã ướt đẫm mồ hôi lạnh, cảm nhận được từng cơn run âm ỉ từ cơ thể cậu truyền sang.
“Lại là xác sống à?” Anh hỏi, giọng dịu đi, như không muốn làm cậu sợ thêm.
“...Ừm.”
Chỉ một tiếng đáp nhẹ, nhưng trong đó đầy rẫy sự mỏi mệt và bất lực.
“Lần này còn tệ hơn.” Trần Cố Hoài rướn giọng, nhỏ đến mức tưởng như không muốn để chính mình nghe thấy: “Chúng bủa vây mọi nơi. Tôi không thể chạy. Cũng không có nơi để trốn. Ngay cả khi tôi cố bò, cố hét, lại không ai tới cứu.”
Cậu dừng lại, cổ họng nghẹn lại vì nỗi sợ vừa sống lại: “Giống như tôi bị kẹt trong đó thật... mãi mãi.”
Phạm Ngật Sinh không nói gì thêm. Chỉ ôm chặt hơn, để cậu nghe được rõ ràng tiếng tim anh đập đều đều nơi ngực trái, như nhịp trống giữa đêm tối. Anh hiểu, có những nỗi sợ không thể xóa đi chỉ bằng vài lời an ủi. Chúng phải được xoa dịu dần dần, bằng thời gian và sự hiện diện. Cả hai ngồi yên như thế thật lâu.
“Cậu có thể... không ngủ tiếp được không?” Trần Cố Hoài lên tiếng, ngập ngừng.
“Không sao.”
Phạm Ngật Sinh đáp ngay, không do dự: “Tôi không buồn ngủ nữa.”
“Nhưng mai còn...”
“Mai mặc kệ.” Anh ngắt lời, ngả người nằm lên giường, kéo cậu theo.
“Tôi nằm đây với cậu.”
Trần Cố Hoài im lặng nhìn anh, đôi mắt mờ mịt trong bóng tối. Một thoáng sau, cậu khẽ dịch người, tựa đầu vào vai anh, gò má áp lên áo thun đã nhăn. Căn phòng vẫn yên tĩnh như cũ, chỉ có tiếng đồng hồ treo tường lặng lẽ đếm thời gian trôi. Tích tắc, tích tắc. Bên ngoài, tiếng côn trùng râm ran, lẫn trong gió rít nhẹ như những lời thì thầm từ một nơi nào đó đã chết từ lâu.
Trần Cố Hoài nhắm mắt, nhưng lại mở ra ngay.
“Không ngủ được.”
“Ừ.”
“Chỉ cần nhắm mắt là chúng lại xuất hiện.”
Phạm Ngật Sinh không trả lời. Anh lặng lẽ lấy chiếc chăn mỏng bị đá xuống cuối giường, đắp nhẹ lên người cậu. Tay anh vẫn không rời khỏi lưng cậu, những cái vuốt ve nhẹ nhàng lặp lại, đều đặn.
“Ngoài kia vẫn còn nhiều thứ đáng sợ lắm...” Cậu thì thầm, như nói cho chính mình nghe. “Mỗi lần ngủ là tôi như sống lại một lần ở đó. Máu, tiếng hét, xác sống, người chết... tất cả đều hiện về.”
“Tôi biết.” Anh đáp, giọng trầm xuống.
“Tôi cũng đã từng như vậy.”
Trần Cố Hoài ngẩng lên: “Cậu cũng gặp ác mộng à?”
Phạm Ngật Sinh chần chừ mất mấy giây, trong anh là những điều chưa thể nói ra, thẳng thắn với cậu được, anh rơi vào trầm tư "ừ" khẽ một tiếng.
“Làm sao cậu vượt qua?”
Phạm Ngật Sinh im lặng. Một lát sau, anh quay mặt về phía cậu, chạm trán nhẹ vào trán cậu, rồi đáp: “Vì có người ở bên cạnh. Giống như bây giờ, tôi ở cạnh cậu.”
Câu nói ấy khiến tim Trần Cố Hoài khẽ run lên. Một cảm giác lạ lùng lan ra trong ngực, vừa ấm áp, vừa chênh vênh: “Cậu sẽ ở bên tôi, tới khi tôi có thể ngủ lại chứ?”
“Dù là tới sáng. Cậu muốn bao lâu cũng được. Tôi đều ở bên cậu.”
Trần Cố Hoài mím môi. Một lát sau, cậu dịch sát lại, nép hẳn vào lòng anh. Hai tay cậu vòng ra sau ôm lấy eo anh, mặt úp vào ngực như muốn trốn trong đó mãi.
Phạm Ngật Sinh kéo cậu lại gần hơn, vỗ nhẹ lưng: “Nhắm mắt lại đi. Chỉ là tập thôi. Anh ở đây rồi.”
“Nhưng nếu tôi lại thấy chúng thì sao?”
“Thì tôi sẽ lay cậu dậy. Trước khi chúng tới.”
“Cậu chắc chứ?”
“Tôi luôn chắc.”
Trong khoảng tối giữa hai chiếc giường, một người nằm nghiêng, một người nép vào. Trần Cố Hoài thử nhắm mắt thêm một lần nữa. Trong lòng cậu vẫn còn rất sợ. Vẫn có tiếng gào rú đâu đó trong tâm trí. Nhưng lần này, cậu không còn một mình. Có đôi tay giữ lấy cậu, có nhịp thở đều đều bên cạnh, có hơi ấm luồn qua lớp áo, khiến cơn lạnh trong tim cậu dịu xuống.
“Sinh này.” Cậu gọi khẽ.
“Ừ?”
“Nếu tôi không chịu nổi nữa, cậu sẽ làm gì?”
“Thì tôi sẽ kéo cậu lại. Đánh thức cậu dậy. Nếu cậu không tỉnh, tôi sẽ ôm cậu thật chặt. Nếu cậu khóc, tôi sẽ lau nước mắt. Nếu cậu lạc đường, tôi sẽ tìm tới.”
Cậu khẽ cười, một nụ cười rất nhẹ: “Nghe như cậu làm được hết mọi thứ. Câu này thật giống như dành cho những kẻ yêu nhau mà hứa hẹn.”
Phạm Ngật Sinh không biết nên nói sao, có lẽ điều trong lòng đang giấu bấy lâu nay lại sắp không chịu được nở rộ rồi để lộ. Anh ôm cậu chặt hơn, khoé môi mấp, thì thầm bên tai cậu: "Đừng nghĩ nhiều."
Trong khoảnh khắc ấy, Trần Cố Hoài bỗng cảm thấy thế giới ngoài kia dù có sụp đổ bao lần, có bị nuốt chửng bởi máu me và chết chóc, chỉ cần có người này ở cạnh, cậu vẫn còn một nơi để trú ngụ.
Trời còn lâu mới sáng. Nhưng với cậu, lần đầu tiên trong nhiều ngày, màn đêm không còn quá đáng sợ.