Trần Cố Hoài bỏ chạy. Chạy trong hành lang tối om, nền nhà trơn trượt vì máu, tường bị cào rách bởi móng vuốt. Phía sau, những tiếng rít khô khốc, tiếng chân kéo lê rít lên từng mảng xi măng như tiếng cào hồn người. Cậu không dám quay đầu lại. Hơi thở rối loạn. Đôi chân như bị xiềng xích, càng chạy càng nặng trĩu, nhưng cậu không thể dừng. Bởi chỉ cần dừng lại thôi, cậu sẽ chết. Bị xé xác. Bị cắn nát. Bị biến thành một thứ gì đó không còn là người nữa.
Phía cuối hành lang, ánh sáng le lói như lối thoát. Nhưng càng chạy, ánh sáng càng lùi xa. Giống như có thứ gì đó đang kéo ngược cậu lại. Cậu hét lên, cổ họng bỏng rát nhưng không phát ra nổi âm thanh. Đôi tay chới với. Cậu thấy bóng người quen thuộc phía trước, là mẹ cậu. Khuôn mặt dịu hiền ấy đang quay lại nhìn cậu, mỉm cười. Nhưng chỉ một giây sau, gương mặt ấy vặn vẹo, đôi mắt trắng dã, miệng toác ra máu me, rồi bổ nhào về phía cậu với tiếng gào xé toang màng tai.
“Đừng! Đừng... mẹ ơi. Đừng mà, làm ơn!” Cậu rêи ɾỉ trong cơn mê, tiếng nức nở nghẹn lại như đứa trẻ cầu xin trong vô vọng.
Phạm Ngật Sinh đang chìm vào giấc ngủ thì khẽ giật mình bởi tiếng động lạ. Tiếng rên khe khẽ lẫn tiếng nấc nhỏ, đứt đoạn. Quen thuộc đến mức khiến tim anh chùng xuống. Anh bật dậy, không kịp xỏ dép, nghiêng người nhìn xuống. Trong ánh sáng lờ mờ, anh thấy Trần Cố Hoài đang quằn quại, tay nắm chặt lấy ga giường, toàn thân đẫm mồ hôi, mặt tái nhợt như người sắp không thở được.
Phạm Ngật Sinh lập tức leo xuống, khom người lay vai cậu: “Cố Hoài! Cậu tỉnh lại đi! Là mơ thôi!”
Cậu mở bừng mắt. Trong vài giây đầu tiên, ánh mắt vẫn đẫm lệ, ngơ ngác và bàng hoàng. Căn phòng xung quanh vẫn tối. Không có xác sống, không có máu, không có hành lang. Chỉ có Phạm Ngật Sinh đang cúi sát, lo lắng nhìn cậu.
Nhìn thấy anh, Trần Cố Hoài như vừa thoát khỏi vực thẳm. Hơi thở vỡ vụn, l*иg ngực phập phồng dữ dội, rồi cậu bật khóc như một đứa trẻ vừa trượt chân khỏi cơn ác mộng đau đớn nhất đời mình. Cậu nhào về phía Phạm Ngật Sinh, không nói lời nào, chỉ siết chặt lấy anh, chôn vùi khuôn mặt ướt đẫm nước mắt vào l*иg ngực ấm nóng ấy.
Phạm Ngật Sinh lặng người trong giây lát. Rồi anh nhẹ nhàng vòng tay ôm lấy cậu, bàn tay vỗ vỗ lên lưng cậu, dịu dàng và lặng lẽ. Anh không hỏi gì, không dỗ dành. Chỉ im lặng ôm lấy cậu thật chặt như đang dùng cả cơ thể mình để chắn giữa cậu và bóng tối đang bủa vây.
Trần Cố Hoài nép vào anh, l*иg ngực vẫn còn run rẩy. Trong hơi thở hỗn loạn của cậu là mùi thuốc kháng sinh, mùi áo mới phát, và cả hương ấm của người đã luôn bên cạnh cậu trong những ngày tàn khốc này.
Một lát sau, khi hơi thở dần ổn định, Trần Cố Hoài vẫn không buông tay. Cậu khẽ nói: “Lúc nãy tôi cứ tưởng mình sẽ chết thật...”
Phạm Ngật Sinh siết tay cậu thêm một chút: “Có tôi ở đây. Cậu sẽ không sao.”
Sáng hôm sau, ánh sáng mờ đυ.c xuyên qua khung cửa sổ nhỏ hẹp. Bầu không khí trong phòng vẫn còn vương lại cái lạnh ẩm của màn đêm. Trần Cố Hoài mở mắt, trán ướt đẫm mồ hôi. Cơn ác mộng đêm qua như còn vương vất trong đầu cậu, những âm thanh gào thét, hình ảnh máu chảy và đôi mắt trắng dã vô hồn cứ ám ảnh mãi không buông.
Đầu óc cậu nặng trĩu, tay chân rã rời. Khi kịp nhận ra đã muộn giờ, cả phòng gần như đã xong việc gấp chăn màn. Cậu bật dậy, luống cuống tìm bàn chải đánh răng, chân suýt nữa vướng vào mép giường. Phạm Ngật Sinh đang đứng bên cửa, vừa mặc xong áo ngoài, ngoái đầu lại nhìn cậu. Anh đưa mắt lướt qua chiếc chăn vẫn còn lộn xộn trên giường Trần Cố Hoài, rồi nhẹ giọng: “Đi đánh răng trước đi. Chăn màn để đó cho tôi.”
Trần Cố Hoài khựng lại, định từ chối, nhưng đôi mắt của Phạm Ngật Sinh không cho phép cậu chần chừ. Trong ánh nhìn đó là sự dịu dàng xen lẫn lo lắng, như thể anh đã biết từ sớm cậu ngủ không ngon.
“Ừ.” Cậu khẽ đáp, rồi xoay người rời khỏi phòng.
Khi trở về, giường của cậu đã được chỉnh tề, chăn gấp gọn vuông vức đến từng góc. Ánh nắng sớm chiếu vào, đổ bóng Phạm Ngật Sinh đang đứng tựa bên cửa, im lặng chỉnh lại khuy áo cổ.
Trần Cố Hoài nhìn chiếc chăn được gấp ngay ngắn mà trong lòng bỗng dâng lên một cảm xúc mơ hồ. Cậu không nói gì, chỉ khẽ cúi đầu, lấy áo khoác lên người rồi cùng mọi người ra sân. Buổi thể dục sáng sớm bắt đầu bằng vài vòng chạy quanh sân. Không khí mát lạnh, nhưng cậu không tài nào cảm thấy dễ chịu. Mỗi bước chân chạy đều nặng như đeo đá, cả cơ thể như đang chống lại từng chuyển động. Mí mắt cậu nặng trĩu, đầu óc mơ màng.
Khi đến vòng thứ hai, Trần Cố Hoài lảo đảo. Một bước chân hụt nhịp, cậu vấp vào rìa xi măng gồ lên của lối chạy, mất đà chúi về phía trước.
“Cẩn thận!”
Một cánh tay rắn rỏi từ phía sau kịp thời vòng qua eo cậu, kéo cậu về phía sau. L*иg ngực ấm áp của Phạm Ngật Sinh là thứ đầu tiên Trần Cố Hoài cảm nhận được khi không còn trọng lực. Nhịp tim anh đập vững vàng ngay sau lưng.
“Không sao chứ?”
Cậu không đáp. Chỉ khẽ lắc đầu, mắt nhìn xuống đất, tránh ánh mắt của Phạm Ngật Sinh. Nhưng anh vẫn không buông tay. Ánh nhìn của anh dừng lại trên gò má tái nhợt của Trần Cố Hoài, rồi lặng lẽ rút tay về, khẽ nói: “Đêm qua mơ thấy gì à?”
Cậu im lặng. Câu hỏi ấy không cần trả lời, vì sự mệt mỏi và mất hồn trên khuôn mặt cậu đã nói thay tất cả. Phạm Ngật Sinh bước chậm lại, duy trì tốc độ để đi cạnh cậu, không nói thêm lời nào. Nhưng ánh mắt anh vẫn luôn dõi theo từng bước chân của Trần Cố Hoài, như thể chỉ cần cậu trượt thêm một nhịp nữa, anh sẽ lại đưa tay đỡ lấy ngay.
Bữa sáng diễn ra trong nhà ăn ồn ào tiếng bát thìa. Những mâm cơm được dọn sẵn theo khẩu phần. Trần Cố Hoài ngồi giữa bàn ăn mà không thấy thèm ăn chút nào. Cậu chỉ gắp vài miếng rau, ăn vài thìa cơm là đặt đũa xuống, đầu gục nhẹ xuống tay. Dạ dày không cồn cào, chỉ như bị thắt lại.
Phạm Ngật Sinh quan sát cậu từ phía đối diện. Thấy sắc mặt cậu tái nhợt, anh không hỏi gì, chỉ âm thầm bẻ viên kẹo nhỏ trong túi áo ra, nhân lúc không ai chú ý thì lén nhét vào tay cậu dưới gầm bàn.
Trần Cố Hoài giật mình. Cậu nhìn xuống viên kẹo ngậm màu hồng nhạt, rồi ngẩng đầu nhìn Phạm Ngật Sinh với ánh mắt sửng sốt. Anh chưa bao giờ thích ăn đồ ngọt, càng không phải kiểu người giữ những thứ như kẹo trong người. Hơn nữa, ở trong khu căn cứ muốn kiếm một viên kẹo đâu phải dễ?
Phạm Ngật Sinh như đoán được cậu đang nghĩ gì. Anh khẽ mỉm cười, đưa ngón trỏ lên môi ra hiệu giữ im lặng, ánh mắt lấp lánh vẻ bí mật. Cậu ngẩn ra vài giây, rồi cụp mắt, thả viên kẹo vào miệng. Hương vị ngọt ngào tan ra nơi đầu lưỡi. Không phải kẹo cao cấp gì, chỉ là thứ kẹo đường bình thường, nhưng đối với Trần Cố Hoài lúc ấy, nó ấm hơn bất cứ món ăn nào.
Không ai nói thêm câu gì. Nhưng chỉ một hành động nhỏ, đủ để tâm trạng u ám nơi cậu lặng lẽ dịu xuống.
Buổi luyện thể lực sáng bắt đầu với loạt bài nâng cao, chạy leo dốc mang theo balo cát, chống đẩy liên hoàn... Không khí thao trường rộn ràng tiếng hô, tiếng bước chân dồn dập vang vọng khắp sân, tiếng còi hiệu lệnh như dội vào l*иg ngực.
Trần Cố Hoài nhanh chóng nhận ra thể lực của mình đang xuống dốc. Mỗi bước chạy như đạp trên đám cát khô rít, chân cậu bắt đầu chùng xuống. Mồ hôi thấm ướt lưng áo, cổ họng khô khốc. Tay chân rã rời. Thỉnh thoảng, cậu phải cố cắn môi để giữ nhịp bước đều theo hàng.
Phạm Ngật Sinh vẫn luôn bám sát phía sau. Anh không nói gì, chỉ thỉnh thoảng vỗ nhẹ lên lưng cậu khi thấy bước chân cậu lảo đảo, thở dốc. Đến bài tập leo dây, khi thấy Trần Cố Hoài hai tay nắm dây mà không đủ lực nhấc mình lên khỏi mặt đất, Phạm Ngật Sinh bước lại gần, giữ dây thừng giúp cậu khỏi chao đảo, nhỏ giọng nói: “Không cần nhanh, cứ từ từ, lên từng chút một.”
Trần Cố Hoài mím môi gật đầu, toàn thân run rẩy, nhưng vẫn cố siết chặt dây thừng mà kéo mình lên, từng chút một như lời anh nói. Đôi mắt cậu đỏ hoe vì mệt, nhưng vẫn không muốn để bị bỏ lại sau cùng.
Đến khi kết thúc vòng luyện buổi sáng, cậu ngồi thở dốc trên ghế đá cạnh sân, tay còn run, mồ hôi chảy dài dọc trán. Phạm Ngật Sinh đưa cho cậu một chai nước, ngữ điệu không đổi, chỉ là mềm mại hơn thường lệ: “Uống nước đi, đừng nhịn nữa.”
Cậu đón lấy chai nước, uống từng ngụm nhỏ. Trong cổ vẫn còn vị ngọt của viên kẹo lúc nãy. Không rõ là do viên kẹo hay vì sự chăm sóc thầm lặng của Phạm Ngật Sinh, mà cổ họng khô khốc như dịu lại.
Đến giờ ăn sáng, cả đại đội xếp hàng nhận phần cơm như thường lệ. Trần Cố Hoài chỉ lấy nửa chén, ăn được vài miếng đã thấy nghẹn nơi cuống họng, không muốn ăn nữa. Ngồi cạnh, Phạm Ngật Sinh nhìn lướt qua mâm cơm của cậu, rồi cúi đầu tiếp tục ăn, không nhắc gì. Nhưng khi đứng dậy chuẩn bị rời bàn, anh khẽ nghiêng người nói: “Lát nữa còn tập tiếp, không đủ sức thì cậu sẽ ngã thật đấy.”
Trần Cố Hoài không đáp, chỉ lẳng lặng cầm đôi đũa lên, gắp thêm vài miếng cơm, nhai chậm chạp. Không muốn Phạm Ngật Sinh lo, cậu cố gắng nuốt trôi thêm vài muỗng nữa.
Lúc rời khỏi nhà ăn, vừa ra khỏi tầm mắt những người khác, Trần Cố Hoài lại cảm thấy tay mình bị kéo nhẹ. Cậu quay lại, Phạm Ngật Sinh đã đặt sẵn một viên kẹo ngọt vào lòng bàn tay cậu, vẫn là loại kẹo hương cam sáng nay
Trần Cố Hoài sững sờ. Trong khu căn cứ này, làm gì có chuyện phát kẹo ngọt? Sáng nay còn nghĩ là trùng hợp. Buổi trưa lại có nữa? Cậu không nhịn được mà nhìn anh, định hỏi, thì Phạm Ngật Sinh đã nhẹ nhàng đặt ngón trỏ lên môi, ra hiệu im lặng. Đôi mắt anh lúc ấy như mang theo nụ cười rất khẽ, rất ấm áp.
Trong khoảnh khắc ấy, tim Trần Cố Hoài như bị đánh một nhịp lệch.
Buổi chiều nắng vẫn gắt như rót lửa. Toàn đội được lệnh tập trung trên sân thao trường để bước vào bài huấn luyện thể lực nâng cao. Người nào người nấy đều đã thấm mệt từ sáng, mồ hôi vừa ráo lại tiếp tục đổ như tắm. Bài tập đầu tiên là chạy nâng cao gối liên tục theo hiệu lệnh, sau đó chuyển sang bật nhảy, bò trườn, và chống đẩy theo nhóm.
Trần Cố Hoài đã cảm thấy đầu mình ong ong từ lúc đứng xếp hàng. Cậu không nói, chỉ cúi thấp đầu hơn bình thường, cố ép bản thân gồng lên theo nhịp hô khẩu lệnh. Nhưng bước chân ngày một loạng choạng, mắt cậu dần tối đi, mỗi lần hít thở như nuốt phải khói bụi nóng rực, lòng ngực tức nặng như bị đá đè.
Cậu vẫn cố. Cắn răng chịu.
Nhưng đến lượt bò trườn qua hàng lốp xe cao su rồi bật nhảy lên bậc gỗ, một cơn choáng mạnh đánh ập tới. Mắt cậu nhoè đi, cổ họng khô khốc, bụng quặn lên từng cơn dữ dội như bị ai thắt lại. Chưa kịp nói câu nào, Trần Cố Hoài đã khựng lại giữa thao trường, ôm bụng, khom người ho sặc sụa. Mấy nhịp sau, cậu lảo đảo rồi nôn khan, chẳng ra gì ngoài dịch chua trong dạ dày.
Một tiếng hô vang lên phía xa: “Hoài! Cậu làm sao vậy!”
Phạm Ngật Sinh lập tức rời khỏi vị trí của mình, chạy vội về phía cậu, không màng đến ánh mắt khó hiểu từ sĩ quan huấn luyện viên. Anh không hỏi, chỉ nhìn một cái là biết tình trạng của Trần Cố Hoài đã vượt mức chịu đựng. Đôi mắt đỏ ửng, trán đẫm mồ hôi, hơi thở nặng nề như sắp nghẹt lại.
“Không được rồi.” Phạm Ngật Sinh hạ thấp giọng, ngữ điệu nghiêm lại. Anh cúi người, không chờ cậu phản ứng, vòng tay bế ngang lấy thân người đang run rẩy kia.