Chương 1: Giữa nắng

Tiếng trống trường vang lên, âm thanh dồn dập như thúc giục, khiến học sinh từ các lớp ùa ra sân như đàn kiến vỡ tổ, hòa vào cái nắng gay gắt của trưa tháng Tư. Ánh mặt trời chói chang thiêu đốt mọi thứ, không một gợn mây điểm xuyết trên bầu trời xanh thẳm.

Cái nóng oi ả, học sinh khối 10 và 11 đã nhanh chân chạy ra lán xe, tiếng cười nói rộn ràng hòa lẫn với tiếng dép sandal lẹp kẹp trên sân gạch. Nhưng khối 12 vẫn kiên nhẫn ngồi lại trong lớp, không gian ngột ngạt dù bốn chiếc quạt trần kêu vù vù, quay hết công suất. Mồ hôi lấm tấm trên trán học sinh, áo đồng phục trắng ướt đẫm dính chặt vào lưng, còn giáo viên đứng trước bảng, tay cầm phấn, mồ hôi lấp lánh trên gương mặt đầy tâm huyết.

Trên bảng đen, những dòng chữ trắng được viết cẩn thận, ghi lại những kiến thức quan trọng cho kỳ thi sắp tới. Giáo viên quan tâm, nhắc nhở: "Các em chép vào vở học thuộc dần đi, toàn kiến thức quan trọng đấy. Không học thì năm sau ở lại với cô."

Cả lớp bật cười rộn rã, tiếng cười vang lên như xua tan phần nào cái nóng bức trong phòng. Những cây bút bi lướt nhanh trên giấy, học sinh cặm cụi chép bài, từng nét chữ hiện lên rõ ràng trong vở. Khi tiếng trống trường không còn vang vọng, khối 12 mới lục tục kéo nhau ra về, muộn hơn các khối khác mười lăm phút. Sân trường lại một lần nữa trở nên náo nhiệt, như tổ kiến vừa bị khuấy động, tiếng nói cười hòa lẫn với tiếng bước chân dồn dập.

Dưới tán cây phượng lớn, cành lá xum xuê vươn rộng, che chắn ánh nắng gay gắt cho đám học sinh. Những tia nắng lấp ló len qua kẽ lá, rải xuống sân trường những mảnh sáng màu cam, tựa như những mảnh vỡ ánh sáng nằm lặng lẽ trên nền gạch đỏ. Từng tốp học sinh trong bộ đồng phục trắng tinh khôi chậm rãi bước về lán xe, vài người vừa đi vừa trò chuyện.

Giữa dòng người vội vã chỉ muốn nhanh chóng về nhà, hai bóng dáng cao gầy bước đi thong thả dưới bóng râm mát mẻ của cây phượng. Phạm Ngật Sinh có dáng người cao lớn, đôi mắt trầm tĩnh, liếc nhìn người bên cạnh. Giọng anh trầm ấm, mang theo chút dịu dàng khi cất tiếng hỏi: "Ăn ngon không?"

Trần Cố Hoài có dáng người nhỏ nhắn hơn anh rất nhiều, đang vui vẻ cầm cây kem ốc quế mát lạnh mà Phạm Ngật Sinh vừa mua cho. Đôi mắt cậu híp lại thành hai đường cong, niềm vui hiện rõ trên gương mặt khi lưỡi cậu khẽ liếʍ lớp kem ngọt ngào, tan chảy trong cái nóng oi bức. Cậu ngẩng đầu, nụ cười tươi rói để lộ hàm răng khểnh trắng muốt, đáp lại: "Ngon. Rất ngon, cảm ơn cậu."

Khóe miệng Phạm Ngật Sinh khẽ nhếch lên, một nụ cười hài lòng thoáng qua, ánh mắt anh ánh lên sự ấm áp khi nhìn cậu. Anh đưa mắt xuống mái tóc rối bù của Trần Cố Hoài, những sợi tóc lòa xòa trước trán bị mồ hôi làm ướt. Không chút do dự, anh đưa tay lên, những ngón tay thon dài nhẹ nhàng vuốt lại tóc cho cậu, động tác chậm rãi và đầy quan tâm.

"Được, lần sau mua tiếp cho cậu ăn. Ăn nhanh rồi chúng ta đi về. Cũng muộn rồi."

Trần Cố Hoài gật đầu, hai má phồng lên khi cắn nốt miếng kem cuối cùng, đôi mắt lấp lánh niềm vui. Cậu nhảy nhót theo sau Phạm Ngật Sinh, bước chân nhẹ nhàng như một chú chim non, hướng về phía lán xe. Đột nhiên, từ phía sau vang lên một tiếng gọi gấp gáp: "Sinh. Chờ chút."

Một thiếu nữ chạy đến, mái tóc dài bồng bềnh đung đưa theo từng bước chân nhanh nhẹn. Nguyễn Kim Oanh xuất hiện trước mặt hai người. Gương mặt cô rạng rỡ, mang nét đẹp ngây thơ của tuổi mười tám, khiến không ít ánh mắt trong sân trường phải ngoái nhìn. Phạm Ngật Sinh chỉ liếc cô một cái, ánh mắt thoáng qua rồi nhanh chóng quay lại Trần Cố Hoài, không để tâm nhiều.

Trần Cố Hoài vừa liếʍ vệt kem còn sót lại ở khóe miệng, ngẩng lên nhìn Nguyễn Kim Oanh đang chắn đường họ. Cậu mỉm cười hỏi: "Lớp trưởng chưa về à?"

Nguyễn Kim Oanh lúc này mới để ý đến cậu, nụ cười tươi tắn nở trên môi. Cô vỗ nhẹ vai Trần Cố Hoài: "Cả hai người cùng về à?"

Ai cũng biết Phạm Ngật Sinh và Trần Cố Hoài thường đi học và về cùng nhau, như hình với bóng. Câu hỏi của Nguyễn Kim Oanh dường như chỉ là cái cớ để bắt chuyện. Phạm Ngật Sinh khẽ nhíu mày, không rõ cô cố tình hay vô ý. Trần Cố Hoài thì ngược lại, chẳng nghĩ ngợi nhiều, chỉ gật đầu và "ừ" một tiếng, tính cách thoải mái như thường lệ.

Nguyễn Kim Oanh mỉm cười, ánh mắt lấp lánh khi nhìn Phạm Ngật Sinh: "Vậy nay Hoài về một mình được không? Nay xe mình bị hỏng, Sinh có thể chở mình về được không?"

Lời nói của cô khiến Trần Cố Hoài khựng lại, đôi mắt cậu mở to, ngạc nhiên. Cậu không ngờ Nguyễn Kim Oanh lại đề nghị như vậy. Từ trước đến nay, cậu luôn đi cùng Phạm Ngật Sinh trên chiếc xe đạp cũ, anh chở cậu đến trường và về nhà mỗi ngày. Cậu lúng túng, ánh mắt dao động, không biết phải trả lời ra sao.

Cái nóng trưa hè như càng thêm ngột ngạt, khiến cậu khó xử. Cậu liếc lên bầu trời chói lòa, ánh nắng thiêu đốt làm cậu khẽ nheo mắt.

"Cái này..." Trần Cố Hoài ấp úng, không muốn từ chối lời nhờ vả của một cô gái, nhất là dưới cái nắng gay gắt thế này.

Nguyễn Kim Oanh có lẽ không biết hai người chỉ đi chung một xe, vẫn kiên nhẫn chờ câu trả lời, ánh mắt đầy hy vọng. Trần Cố Hoài mím môi, định mở lời đề nghị để Phạm Ngật Sinh chở cô về, còn cậu sẽ đi bộ. Nhưng chưa kịp nói, Phạm Ngật Sinh đã lên tiếng: "Không được. Tôi chở Hoài về, tôi với Hoài đi chung một xe. Với lại nhà tôi với nhà cậu không thuận đường, chiều lại còn phải đi học sớm. Tôi cũng phải về nhà nghỉ ngơi."

Lời nói của anh ngắn gọn, rõ ràng, không vòng vo, nhưng đủ để Nguyễn Kim Oanh đứng sững tại chỗ. Gương mặt cô thoáng cứng lại, nụ cười tươi tắn ban nãy dần tắt, đôi mắt ánh lên chút lúng túng. Cô mở miệng định nói gì đó, nhưng dường như không tìm được lời.

Trần Cố Hoài nhận thấy sự ngượng ngùng của Nguyễn Kim Oanh, khẽ đánh nhẹ vào tay Phạm Ngật Sinh: "Cậu ga lăng lên đi. Chờ cậu ấy về đi, tôi đi bộ về được rồi."

Phạm Ngật Sinh quay sang, trừng mắt nhìn Trần Cố Hoài, ánh mắt nghiêm nghị nhưng không giấu được sự quan tâm. Anh đưa tay lên, gõ nhẹ một cái "cốc" vào trán cậu, âm thanh vang lên rõ ràng giữa sân trường vắng lặng. Trần Cố Hoài ôm đầu, nhăn nhó, đầy bất mãn lên tiếng hỏi tội anh: "Cậu gõ đầu tôi làm gì?"

Phạm Ngật Sinh nói: "Trưa nắng này cậu đi bộ về biết bao giờ mới về đến nhà. Nhà cậu ấy gần thì cậu ấy đi bộ chẳng làm sao, nhà cậu xa cậu đi bộ về để chiều nghỉ học à?"

Trần Cố Hoài mím môi, muốn phản bác nhưng không tìm được lý do. Cậu liếc sang Nguyễn Kim Oanh, thấy cô vẫn đứng đó, ánh mắt bối rối. Cậu thở dài, nhỏ giọng: "Nhưng cậu ấy là con gái. Ai lại nhẫn tâm để con gái đi bộ về."

Phạm Ngật Sinh nâng đôi tay rắn rỏi bịt chặt hai tai, cố ý chặn đứng cái miệng lải nhải của Trần Cố Hoài. Anh nhắm mắt, quay mặt sang một bên, lông mày khẽ nhíu lại, như thể muốn trốn tránh mọi âm thanh xung quanh. Dưới ánh nắng gay gắt của buổi trưa, bóng anh đổ dài trên sân trường, mang theo vẻ lạnh lùng khó gần.

Nguyễn Kim Oanh không thể che giấu đôi mắt của mình đã để lộ cảm xúc thất vọng, buồn bã, nụ cười rạng rỡ thường trực trên môi giờ đã vụt tắt. Cô cúi đầu, mái tóc đen mượt rũ xuống che khuất gương mặt, đôi tay siết chặt vào nhau đến mức các đốt ngón tay trắng bệch.

Cô đã dồn hết can đảm, chạy đến bên Phạm Ngật Sinh, thẹn thùng ngỏ lời nhờ anh chở về. Trong lòng cô, thời gian như cát trôi qua kẽ tay, gấp gáp và mong manh, khiến cô sợ hãi rằng nếu không hành động ngay, cơ hội sẽ mãi mãi vụt mất.

Nhưng sự thờ ơ của anh như một gáo nước lạnh dội vào lòng cô. Nguyễn Kim Oanh lén ngẩng đầu, đôi mắt long lanh nhìn về phía Phạm Ngật Sinh, hy vọng bắt gặp dù chỉ một ánh mắt đáp lại. Trần Cố Hoài đứng bên cạnh, nhận ra cái nhìn đầy khao khát ấy. Cậu suy tư, bàn tay nhanh nhẹn túm lấy tay áo Phạm Ngật Sinh, nhắc anh.