Đầu tiên, hai người tí hon lần lượt bò lên đài cao, sau đó người tí hon A đứng ở phía trước, người tí hon B lùi về sau một bước, chọn một sợi dây cho người tí hon A, tiếp đến nhân viên NPC sẽ buộc nó vào chân A, cuối cùng là người tí hon A nhảy xuống.
Lúc này mặt đất vốn bằng phẳng bỗng nứt ra một lỗ hổng lớn, người tí hon A vừa hay dừng ngay trên miệng lỗ, rồi lại bị dây thừng kéo về đài cao. Sau mấy lần lặp đi lặp lại như vậy, có NPC tới giúp nó cởi trói, kế tiếp trên vé của cả hai người tí hon đều xuất hiện thêm một huy hiệu, họ vui vẻ nắm tay nhau rời khỏi trò chơi.
"Nhìn… có vẻ cũng được?" Mạc Tiểu Nghiêu dán mắt vào tấm áp phích đang lặp lại từ đầu: "Hình như là hai người một đội, một người phụ trách nhảy, một người phụ trách chọn dây thừng."
Khương Yển khoanh tay, nhếch môi, cất giọng lạnh nhạt: "Óc quan sát không tồi, toán học cũng rất tốt."
Mạc Tiểu Nghiêu không để ý đến cơn "động kinh" có tính gián đoạn của anh, chỉ chỉ vào tấm áp phích, nghiêng người hỏi: "Nếu anh vào trong, anh sẽ chọn dây thừng hay là chọn nhảy?"
Khương Yển trầm ngâm một lát, thành thật nói ra ý nghĩ trong lòng: "Tôi muốn chọn làm NPC trói người."
Mạc Tiểu Nghiêu cạn lời.
Khương Yển nắm tay đưa lên miệng ho khan vài tiếng: "Tôi muốn làm người chọn dây thừng."
Mạc Tiểu Nghiêu suy tư vài giây, gật đầu: "Vậy tôi nhảy. Nhưng dây thừng để tôi tự chọn, anh nghe tôi là được."
Khương Yển gật đầu đồng ý: "Phải biết chịu trách nhiệm cho mạng sống của chính mình."
Mạc Tiểu Nghiêu lườm anh, đặng xoay người lấy token nhét vào cửa sổ quầy bán vé: "Chỉ là tôi tin tưởng trực giác và vận may của mình hơn thôi."
Khương Yển đi theo sau cô, cũng mua vé, sau đó vừa đi vừa hỏi: "Sao cô có thể chắc chắn vận may của cô tốt hơn tôi?"
Mạc Tiểu Nghiêu đi đến lối vào, dừng bước chờ anh: "Gặp phải đồng đội như tôi, anh còn chưa đủ xui xẻo sao?"
Khương Yển: … Hừ.
Tại thời điểm này, người độc miệng như anh cũng không biết nên nói gì cho phải.
Hai người không phải kẻ lề mề, đã quyết định trò này rồi thì không do dự nữa, lần lượt bước qua lối vào. Trước mắt họ tối sầm, nhoáng cái đã chuyển sang một khung cảnh mới.
Bối cảnh vẫn là rạp xiếc, đài cao cũng vẫn là đài cao nhìn thấy ở bên ngoài, chỉ là bây giờ nhìn rõ ràng hơn một chút. Đài cao được làm bằng gỗ phủ sơn màu đỏ sẫm, dựng lên theo kết cấu giống như tháp Eiffel, mơ hồ còn ngửi thấy mùi sơn chưa khô.
Giống như trên áp phích, mỗi tầng tháp đều được dán rất nhiều lá bài Tarot một cách lộn xộn, mỗi mặt của một tầng lại có một lá. Có lá bài giống nhau, có lá bài khác nhau, nhìn vô cùng rối mắt, hệt như người thi công chỉ lấy đại một lá từ trong đống nguyên liệu có sẵn rồi đóng lên chứ hoàn toàn không quan tâm nội dung là gì.
Mạc Tiểu Nghiêu trầm ngâm suy nghĩ, quả nhiên áp phích sẽ tiết lộ thông tin quan trọng về trò chơi, khi biết phỏng đoán của mình không sai, lòng cô đã yên tâm hơn nửa.
Đường leo lên đài cao không có thang máy, chỉ có một cầu thang gỗ xoắn ốc nằm ngay trung tâm, nhìn từ dưới lên trông không khác gì một cái lò xo, vừa hẹp vừa ngoằn ngoèo lại còn rất nhiều vòng xoáy.
Khương Yển là người đầu tiên bước lên, Mạc Tiểu Nghiêu theo sát phía sau, hai người chậm rãi leo cầu thang, càng lên cao gió càng lớn, cảm giác hơi lạnh.
Chờ leo lên đến đỉnh, lúc này họ mới phát hiện đã có bốn người đến trước mình, hiện đang chán nản dựa vào lan can ngắm cảnh. Thấy hai người đến, trên mặt những người kia lộ rõ vẻ vui mừng.
"Cuối cùng cũng có người tới! Cái trò chơi chết tiệt này khăng khăng đòi phải có đủ ba đội mới chịu bắt đầu, may mà tốc độ chảy của thời gian trong trò chơi không giống bên ngoài, nếu không chỉ chờ người thôi cũng sốt ruột chết rồi."
Người nói chuyện là một thanh niên cao gầy khoảng hai mươi tuổi, ngoại hình bình thường, đầu tóc là kiểu đầu ba phân của học sinh, đoán chừng là sinh viên vừa lên đại học, thuộc dạng ném vào đám đông là không tìm thấy.
Cùng nhóm với anh ta là một cô gái trắng trẻo xinh xắn, rất có thể đã biết nhau từ trước, bởi lúc Mạc Tiểu Nghiêu đi lên, vừa hay thấy hai người đang nắm tay nói chuyện trông rất thân mật. Không giống đội ngũ thành lập lâm thời giữa cô và Khương Yển, đôi khi bầu không khí ngại ngùng đến nỗi suýt nữa thì có quạ đen bay đầy trời.
Nhóm còn lại là hai người trung niên, đều có thân hình vạm vỡ, cách nói chuyện và cử chỉ hơi giống nhau, nhưng thái độ không thân thiết như nhóm kia, vừa rồi khi lên nghe được vài câu đối thoại lẻ tẻ cũng rất khách sáo.
Mạc Tiểu Nghiêu đoán hai người này một là mới lập nhóm sau khi vào màn chơi, hai là lập đội để tham gia trò chơi này, chắc chắn giữa cả hai không có sự ăn ý hay tin tưởng lẫn nhau. Như vậy, nhóm của cô và Khương Yển xem như "tốt hơn đội kém, kém hơn đội tốt", nằm ở giữa.
Thấy người đã đủ, NPC đội mũ cao phụ trách trò chơi mới bắt đầu hành động, đoán chừng số lượng người chơi chính là điều kiện để kích hoạt nó.
"Chào mừng đến với trò chơi "Tín ngưỡng bay vọt", tôi là người phụ trách trò này - quý ngài Mũ Cao. Trò chơi yêu cầu hai người một nhóm, xin mời các bạn tự động phân nhóm, đồng thời chọn vị trí cho mình."
Giọng nói của quý ngài Mũ Cao có phần trống rỗng, xen lẫn âm vang như một người đứng nói chuyện trong phòng tắm rộng lớn vậy.
Mạc Tiểu Nghiêu đảo mắt nhìn một vòng, thấy trong bốn phía của đài cao, ba phía đông, tây, nam đều có một tấm ván gỗ nhỏ nhô ra ngoài, có lẽ là dùng làm ván nhảy. Còn phía bắc thì đặt một màn hình lớn, được chia thành ba phần đều nhau từ trái sang phải, lần lượt phát hình ảnh của ba vị trí phía đông, tây, nam.
Hai nhóm kia đã tìm được vị trí, có thể là dựa theo thứ tự đến trước đến sau, cũng có thể là chọn đại một vị trí mà bản thân cho rằng "phong thủy" tốt, để chừa lại cái ván nhảy phía tây cho Mạc Tiểu Nghiêu và Khương Yển.
Theo như đã bàn trước, Mạc Tiểu Nghiêu đi tới trước ván nhảy, khi nhìn sang hai bên vừa hay bắt gặp cô gái trong đôi tình nhân đứng ở phía nam cũng đang nhìn mình, trong mắt là sự tiếc hận và đồng tình không hề che giấu.
Mạc Tiểu Nghiêu suy nghĩ vài giây, lập tức hiểu ra, có lẽ cô gái kia hiểu nhầm cô và Khương Yển là một cặp tình nhân giống như bọn họ, cho rằng Khương Yển thật sự quá tệ, nỡ lòng để bạn gái nhảy xuống.
Nếu cô ta biết lát nữa ngay cả dây thừng cũng là do Mạc Tiểu Nghiêu tự chọn, chắc sẽ càng thêm khinh thường Khương Yển, cho rằng anh là một kẻ vô trách nhiệm quá? Mạc Tiểu Nghiêu mím môi, quay đầu liếc nhìn Khương Yển, hy vọng anh có thể giữ lời, đúng hơn là mong anh nhớ kỹ điều kiện không can thiệp lẫn nhau trong bản khế ước mà bọn họ đã ký kết, đừng nhúng tay vào quyết định của cô.
"Vị trí đã chọn xong, mời trợ thủ của mỗi đội chọn sợi dây thừng đầu tiên."
Lời của quý ngài Mũ Cao vừa dứt, ở mỗi bên cạnh của các tấm ván nhảy hướng về phía bục cao thình lình thả xuống ba sợi dây thừng, có dài có ngắn, có sợi to có sợi nhỏ, ở đầu mỗi sợi dây thừng đều buộc một lá bài Tarot nhỏ làm bằng gỗ.
Mạc Tiểu Nghiêu nghiêng đầu nhìn ba lá bài bên mình.
The Chariot, lá xuôi.
The Chariot, lá ngược.
The Judgement*, lá xuôi.
*Người phán xét, lá xuôi: Xét xử, tái sinh, tiếng gọi thầm kín, xá tội; lá ngược: thiếu tự tin, thiếu cân nhắc.Nhìn thấy lá bài mình dự đoán thật sự xuất hiện, Mạc Tiểu Nghiêu thở phào nhẹ nhõm, dưới ánh mắt chăm chú của Khương Yển, cô giơ tay chỉ vào lá bài mình chọn.
Đã chọn xong thì không thể thay đổi, còn lại phải xem suy luận của cô có chính xác hay không.