6 giờ 55 phút, Mạc Tiểu Nghiêu đã có mặt đúng giờ tại rạp hát sau khi ăn tối. Từ cửa vào, gần như tất cả các ghế ngồi ở tầng này đã kín chỗ. Ngẫu nhiên giữa một hàng ghế nào đó lại xuất hiện một chỗ trống, nhưng cô cũng không dám chắc đó là chỗ thực sự trống hay là người bên cạnh tuân theo truyền thống tốt đẹp của nước nhà, "giữ chỗ" cho bạn bè.
Vào lúc cô đang phân vân có nên lên tầng trên xem thử không thì nghe thấy một giọng nói quen thuộc gọi tên mình từ đằng trước. Cô nhìn theo hướng phát ra âm thanh, Mạc Tiểu Nghiêu thấy Nhạc Âm đang vẫy tay ra hiệu cô qua bên đó.
Thôi được rồi, có chỗ ngồi là được.
Mạc Tiểu Nghiêu bước về phía Nhạc Âm, đồng thời quan sát những người có mặt trong phòng. Hầu hết đều là người tóc đen da vàng giống cô, cô có thể nghe thấy một vài câu nói tiếng địa phương, nhưng đều là những thứ tiếng nằm trong phạm vi cô biết chứ không phải tiếng nước ngoài.
Nơi Nhạc Âm ngồi ở hàng ghế đầu tiên. Bên trái anh ta là Khương Yển cũng đã đến trước, còn bên phải là một người đàn ông mà Mạc Tiểu Nghiêu chưa từng gặp.
"Em gái Tiểu Nghiêu, đây là bạn tôi Lưu Mẫn, trước đây bọn tôi từng ở trong cùng một ban nhạc. Lưu Mẫn, đồng bạn cùng hoạn nạn của tôi."
Thấy Lưu Mẫn đứng dậy định bắt tay với mình, Mạc Tiểu Nghiêu lùi lại nửa bước, sau đó gật đầu với Lưu Mẫn, sau đó nhanh chóng ngồi xuống bên cạnh Khương Yển.
Lưu Mẫn thấy hơi ngượng ngùng, biểu cảm trên mặt không được tự nhiên nữa, Nhạc Âm vội vàng giải thích: "Mẫn Tử, đừng để ý, em gái Tiểu Nghiêu tốt lắm, chỉ là hơi ngại ngùng thôi ."
Không muốn để Nhạc Âm khó xử, Mạc Tiểu Nghiêu quay sang nhìn Lưu Mẫn nở một nụ cười nhẹ rồi lại tựa lưng vào ghế, chờ đợi tiệc chào mừng người mới bắt đầu.
Ở đằng kia, Nhạc Âm và Lưu Mẫn đã bắt đầu trò chuyện, còn người ngồi bên cạnh Mạc Tiểu Nghiêu dường như cũng có bạn bè riêng, bọn họ cũng không quá muốn quen biết với cô nhiều hơn.
Khương Yển thì nhắm mắt dưỡng thần. Điều này khiến Mạc Tiểu Nghiêu cảm thấy rất nhẹ nhõm. Thật tốt khi không ai đến làm phiền cô, nói chuyện phiếm thật sự rất mệt.
7 giờ đến rất nhanh. Tô Vạn Phúc bước lên sân khấu dưới sự chú ý của mọi người, gõ vào micro và làm một việc mà bất cứ lãnh đạo nào cũng làm khi lên sân khấu – thử micro.
"Alo, alo, alo…"
Hệ thống âm thanh của rạp hát rất tốt, cộng với hai màn hình lớn ở hai bên sân khấu, ngay cả những người ngồi ở hàng ghế cuối cùng cũng không bị ảnh hưởng đến khả năng nghe nhìn.
Không có những lời mở đầu dài dòng, Tô Vạn Phúc đi thẳng vào vấn đề: "Các bạn, hôm nay, đại gia đình chúng ta đã đón thêm một số thành viên mới. Trước khi đến ngày nhận nhiệm vụ được phân phối là ngày mai, chúng ta hãy nhiệt liệt vỗ tay hoan nghênh sự gia nhập của bọn họ."
Tiếng vỗ tay thưa thớt vang lên vài giây, xem như nể mặt Tô Vạn Phúc. Ông ta không để ý đến điều đó mà vẫn cười tươi, chỉ vào phía Mạc Tiểu Nghiêu và nói: "Có thể mời các bạn đứng lên chào hỏi mọi người được không?"
Lưu Mẫn là người cũ nên không cần giới thiệu nữa. Nhạc Âm là người đầu tiên đứng dậy, vẫy tay chào mọi người rồi ngồi xuống, sau đó Khương Yển cũng đứng lên, liếc nhìn xung quanh rồi lại ngồi xuống.
Mạc Tiểu Nghiêu làm theo, cô đứng dậy, quay đầu nhìn quanh một lượt. Cô không hứng thú làm quen với người khác, và cô tin rằng người khác cũng vậy.
Mấy người sau đó cũng thế, bọn họ lần lượt đứng dậy, quay người lại, người nhiệt tình thì sẽ vẫy tay chào giống Nhạc Âm, còn phần lớn thì giống Khương Yển và Mạc Tiểu Nghiêu, gật đầu xem như chào hỏi.
Mạc Tiểu Nghiêu đếm sơ sơ, tính cả 3 người bọn họ thì có tổng cộng 24 người mới, trong đó có 5 nữ và 19 nam. Không có trẻ em, nhưng lại có một ông lão khoảng 60 tuổi. Ngoài ra, có khoảng 4, 5 người có vẻ quen mặt, có lẽ họ đến từ cùng một phó bản như cô.
Khương Yển cũng để ý đến ông lão đó, không nhịn được nhìn thêm vài lần. Nếu bọn họ cũng giống mình, đã vượt qua được phó bản thì ông lão này chắc chắn không thể xem thường được – Nếu thể lực yếu thì sẽ được bù đắp bằng đầu óc.
Cái này là tiệc đón người mới nên sau khi giới thiệu xong mọi người thì cũng đã diễn ra được một nửa. Tô Vạn Phúc lên nói thêm vài điều mà ai đọc quyển hướng dẫn cũng hiểu. Sau đó, ông ta chuyển sang chủ đề mà mọi người quan tâm nhất, đó là phân công nhiệm vụ hàng ngày kế tiếp.
Hệ thống phân phối nhiệm vụ hàng ngày để kiếm vàng vào lúc 7 giờ tối mỗi ngày tại quầy thông tin. Bất cứ ai cũng có thể mang thẻ du thuyền đến nhận và có thể trực tiếp lựa chọn.
Trong quyển hướng dẫn viết như vậy, nhưng giờ đây Mạc Tiểu Nghiêu đã biết rõ, chỉ dựa vào bản thân mình thì không nhận nổi. Câu nói "ở đâu có người là ở đó có giang hồ" hoàn toàn không sai một chút nào, trên du thuyền này đã hình thành nhiều phe phái lớn nhỏ khác nhau, và Tô Vạn Phúc chính là người đại diện chung do bọn họ chọn ra.
Ông ta sẽ tập hợp mọi người lại, rồi bảo một tên đàn em đi lấy danh sách nhiệm vụ từ quầy thông tin về, chiếu lên màn hình lớn. Các thành viên của từng phe phái sẽ tự nghiên cứu, sau đó lần lượt ra quầy để nhận nhiệm vụ theo thứ tự xếp hạng.
Về phần xếp hạng thế nào, tất nhiên là dựa vào thực lực rồi.
Ngoài các phe phái này ra cũng có những người chơi đơn độc, nhưng đa phần là những người bị các phe phái từ chối, hiếm khi có ai đó đủ mạnh để tự mình tạo nên một phe phái.
Theo như những gì Tô Vạn Phúc vừa nói, những người mới vì không phải trả tiền phòng trong ba ngày đầu nên không vội lấy nhiệm vụ, có thể tìm anh ta để lấy danh sách các phe phái rồi chọn một phe phù hợp để gia nhập. Tất nhiên, nếu tự tin về sức mạnh của mình, họ cũng có thể hành động một mình, nhưng khi gặp rắc rối thì sẽ không có ai giúp đỡ.
Dù sao thì trên du thuyền này, chỉ có căn phòng riêng của mỗi người là tuyệt đối an toàn, bất cứ nơi nào khác đều có thể xảy ra ẩu đả. Gϊếŧ người là vi phạm luật, nhưng đánh đến tàn phế rồi bỏ mặc ở nơi vắng vẻ tự sinh tự diệt thì luật cũng không quan tâm.
Các thủ lĩnh của các phe phái đa phần đã trải qua một phó bản. Vì thời gian trôi qua trong phó bản khác với bên ngoài nên dẫn đến tình trạng có người ra trước ra sau, bởi vậy thời gian lên thuyền mới có sự khác biệt. Còn những người không đủ sức mạnh thì vào thời kỳ tận thế, họ tình cờ mang theo một vật gì đó liên quan đến du thuyền tận thế nên đã được đưa thẳng lên du thuyền.
Nói cách khác, những người vượt qua bài kiểm tra từ phó bản, họ đã từng bước đi qua cầu thang lên du thuyền, thể chất được tăng cường, hơn nữa sau khi vượt qua phó bản còn nhận được phần thưởng kỹ năng. Còn những người trực tiếp lên du thuyền, trước ngày tận thế họ như thế nào thì bây giờ vẫn như thế đó.
Đương nhiên, bây giờ Mạc Tiểu Nghiêu vẫn chưa hiểu rõ tất cả những điều này, cô chỉ mơ hồ đoán được rằng một số người trên du thuyền đã trải qua các phó bản, một số thì không. Bằng chứng là chiếc ba lô 4 ô được ban thưởng từ phó bản, có người có, có người thì không.
Mạc Tiểu Nghiêu cũng đã nghĩ đến khả năng các phó bản khác nhau sẽ có phần thưởng khác nhau, nhưng cô lại cảm thấy sẽ không có chuyện ban thưởng bên nặng bên nhẹ như vật. Rõ ràng chiếc ba lô này rất hữu dụng, nếu không có nó, khi bước vào phó bản tiếp theo chắc chắn sẽ gặp rất nhiều khó khăn.
"Cô nghĩ sao?" Khương Yển đột ngột nghiêng đầu về phía Mạc Tiểu Nghiêu, mắt vẫn nhìn chằm chằm vào danh sách nhiệm vụ đang cuộn chậm trên màn hình lớn, nhẹ giọng hỏi: "Cô có muốn gia nhập phe nào không?"
"Không có hứng thú." Mạc Tiểu Nghiêu trả lời: "Tôi sẽ làm một mình. Tôi mắc chứng sợ người xa lạ."
Khương Yển cười khẽ: "Thật trùng hợp, tôi cũng vậy. Vậy chúng ta lập đội nhé?"
Mạc Tiểu Nghiêu suy nghĩ một lát, miễn cưỡng gật đầu: "Chúng ta ký một thỏa thuận không can thiệp vào nhau nhé, anh không thể làm chủ tôi, tôi cũng không làm chủ anh, về hành động, mỗi người sẽ có quyền tự quyết hoàn toàn, chỉ khi tranh giành lợi ích thì mới cùng nhau đối phó với bên ngoài."
Khương Yển cười càng thêm thoải mái: "Cũng đúng ý tôi, vậy thì quyết định như vậy đi… Có muốn rủ thêm tên ngốc bên kia không?"
Anh ta khẽ nâng cằm lên, hất sang phía Nhạc Âm. Mạc Tiểu Nghiêu nhìn qua, thấy Nhạc Âm vẫn đang nói chuyện với Lưu Mẫn gì đó, khoa tay múa chân có vẻ hưng phấn.
"Tôi nghĩ anh ấy sẽ không theo đâu. Nhưng mà, anh có thể hỏi thử xem."
Khương Yển nhìn cô: "Sao cô không hỏi?"
Mạc Tiểu Nghiêu lạnh lùng trả lời: "Tôi bị mắc chứng sợ người lạ, không thể tùy tiện bắt chuyện." Nói xong, cô suy nghĩ một lát, cảm thấy nói vậy có lẽ chưa đủ rõ ràng, lại bổ sung thêm một câu: "Cạnh người quen thì còn được, nhưng tôi không thích người đàn ông kia."
Khương Yển không không để ý đến việc Mạc Tiểu Nghiêu có thật hay không, dù sao anh ta cũng đứng gần Nhạc Âm, cũng không ngại hỏi thử một câu. Quay đầu lại, Khương Yển dùng khuỷu tay khẽ huých Nhạc Âm đang trò chuyện vui vẻ với Lưu Mẫn, đợi anh ta ngừng lại rồi tò mò quay đầu nhìn sang mới nhẹ giọng hỏi.
"Tôi và Tiểu Nghiêu muốn ký một thỏa thuận hợp tác không can thiệp vào nhau, cậu có muốn tham gia cùng không?"
Vẻ mặt Nhạc Âm lập tức lộ ra vẻ khó xử, chỉ về phía Lưu Mẫn phía sau: "Mẫn Tử vừa mới mời tôi gia nhập phe của cậu ấy, nói là mọi người trong đó đều rất tốt, cũng không có chuyện ma mới bắt nạt ma cũ. Chị Hoa đứng đầu cũng rất giỏi, có thể bảo vệ mọi người. Nếu không hai người cũng gia nhập đi, tôi nghe Mẫn Tử nói, những người hành động đơn độc trên du thuyền này rất khó sống."
Khương Yển lắc đầu, trên mặt vẫn giữ nụ cười: "Tôi quen sống tự do rồi, để xem tình hình rồi nói sau." Nói xong, anh ta quay đầu nhìn Mạc Tiểu Nghiêu, không tự ý quyết định thay cô.
Mạc Tiểu Nghiêu rất hài lòng với thái độ của Khương Yển. Trước ánh mắt dò xét của Nhạc Âm, cô lắc đầu từ chối.
Vốn dĩ Nhạc Âm muốn thuyết phục cô vài câu nhưng Lưu Mẫn đứng bên cạnh đã kéo tay áo anh ta, anh ta đành im lặng, chỉ có sự tiếc nuối hiện rõ trong mắt.
"Đi chứ?" Khương Yển hỏi ý kiến của Mạc Tiểu Nghiêu.
Mạc Tiểu Nghiêu gật đầu: "Đi thôi."
Ở lại đây cũng chẳng có ý nghĩa gì nữa, những nhiệm vụ hàng ngày kiếm điểm tích lũy kia, vừa rồi cô đã trao đổi với Khương Yển rồi, cả hai đều không muốn nhận. Đầu tiên, họ khinh thường những nhiệm vụ nhỏ nhặt ấy, có thời gian đó còn không bằng đi rèn luyện thể lực, tăng cường sức mạnh bản thân. Thứ hai là vì bọn họ đơn độc, không những không giành được nhiệm vụ tốt mà còn dễ gây rắc rối.
Về phần điểm tích lũy bị trừ hàng ngày thay cho phí phòng, cả hai đều không để tâm. 100 điểm ban đầu đủ để duy trì đến khi họ bước vào phó bản tiếp theo. Nếu đến lúc đó thuận lợi vượt qua, đương nhiên sẽ mang về một lượng điểm lớn, còn nếu không vượt qua được… Chết cũng chết rồi, còn quan tâm đến mấy điểm đó làm gì?
Hai người rời khỏi rạp hát, trên đường đi bàn bạc đơn giản về kế hoạch tương lai, tiếp theo dưới sự chứng kiến của hệ thống, họ đã ký kết một hiệp ước không can thiệp vào hành động của đối phương, không gây tổn hại cho đối phương, rồi sau đó mỗi người một ngả.
Sau đó, trong khoảng thời gian chờ đợi GameToday đến, Mạc Tiểu Nghiêu sống một cuộc sống có quy luật gần như khổ hạnh.
Cô cắt một mái tóc ngắn gọn gàng, trang bị cho mình một số thiết bị, sau đó dồn toàn bộ thời gian có hạn vào việc luyện tập không ngừng nghỉ, kết hợp giữa làm việc và nghỉ ngơi, ổn định nâng cao thể chất của mình, cố gắng đạt tới trình độ tránh những trường hợp đến lúc quan trọng lại bị kiệt sức mà GameOver.
Những ngày tháng cứ trôi qua một cách êm đềm, cho đến ngày thứ tám kể từ khi Mạc Tiểu Nghiêu lên du thuyền.
Buổi sáng thức dậy, cô nhìn thấy trên tủ đầu giường một tờ rơi đầy màu sắc, có thể gấp lại được. Ở góc trên bên trái tờ rơi, có 9 chữ cái chói mắt được viết bằng màu đỏ tươi như đang chảy máu, không ngừng nhỏ giọt xuống dưới.
[GameToday]