Tuy nhiên, để chắc chắn, Nam Hoài Cảnh vẫn yêu cầu thực hiện các kiểm tra liên quan. Cũng may là kết quả chụp X-quang và MRI khớp mắt cá chân đều cho thấy xương và dây chằng không có bất thường, lúc này Nam Hoài Cảnh mới hoàn toàn yên lòng.
Trên đường trở về, gặp phải đèn đỏ, Nam Hoài Cảnh nhìn vào gương chiếu hậu, tình cờ chạm phải một đôi mắt trong đó.
Lộc Sanh vội vàng mở to mắt.
Bị bắt gặp đang nhìn trộm, tai cô ửng hồng lên, trên mặt lộ rõ vẻ xấu hổ khi bị phát hiện.
Sau đó, cô nghe thấy một giọng nói từ ghế trước: “Cô Lộc…” Anh không hỏi qua tên của cô, lúc đăng ký, là Nam Hiếu Vũ đi, nhưng anh đã nhìn thấy đơn khám bệnh.
Tầm mắt quay trở lại góc nghiêng của anh.
“Bác sĩ nói mấy ngày tới chân của cô nên hạn chế đi lại…” Anh lịch sự hỏi: “Công việc của cô có xin nghỉ được không?”
Lộc Sanh cúi đầu nhìn chân mình, im lặng một lát, cô nói: “Tôi đi chầm chậm thôi, chắc sẽ không có gì đáng ngại đâu.”
Đèn xanh sáng, xe từ từ di chuyển về phía trước.
Vài phút sau, Nam Hoài Cảnh lại lên tiếng: “Cô Lộc, có tiện để lại số điện thoại không?”
Tim không nghe lời lại đập nhanh hơn.
Mi mắt chớp chớp vài cái theo nhịp loạn xạ, Lộc Sanh báo số điện thoại di động của mình.
Lộc Sanh được đưa đến dưới tòa nhà chung cư nơi cô ở, Nam Hoài Cảnh và Nam Hiếu Vũ đều xuống xe, Nam Hiếu Vũ là người gây tai nạn nên rất chủ động, đỡ Lộc Sanh xuống xe còn muốn đưa cô lên lầu.
Đi đến bậc thang, Lộc Sanh xoay người, ánh mắt dịu dàng hướng về phía Nam Hoài Cảnh đang đứng cạnh xe.
Nhìn ra được cô có lời muốn nói, Nam Hoài Cảnh tiến lên vài bước, không nói gì nhưng ánh mắt đầy dò hỏi.
Lộc Sanh không nói gì khác, chỉ nhẹ nhàng nói “Cảm ơn”.
Người phụ nữ này, không đơn giản chỉ đẹp về ngoại hình, Nam Hoài Cảnh tuy không phải là người từng trải quá nhiều, nhưng đôi mắt của anh vẫn nhìn ra được khí chất và sự giáo dưỡng toát lên từ tận sâu bên trong cô.
“Cô Lộc khách sáo rồi, chuyện hôm nay vốn là trách nhiệm của chúng tôi.” Xe không phải do anh lái, nhưng anh vẫn ôm một phần trách nhiệm lên người mình.
Lộc Sanh không nói gì nữa, sợ nói nhiều, mặt cô sẽ không ngừng nóng lên.
Cô khẽ gật đầu, coi như tạm biệt.
Đưa mắt nhìn Nam Hiếu Vũ đỡ cô vào hành lang, lúc này Nam Hoài Cảnh mới mở cửa lên xe.
Năm sáu phút sau, Nam Hiếu Vũ chạy ra khỏi hành lang.