Nói xong, cậu lại liếc anh trai một cái, sau đó, đúng lúc đó chạm phải ánh mắt anh trai cậu đang phóng về phía cậu.
Trên mặt không có biểu cảm gì, nhưng ánh mắt lạnh như băng.
Nam Hiếu Vũ không hiểu nổi, việc đυ.ng người này, chẳng phải đều theo kiểu bồi thường tiền và đi bệnh viện sao?
Lần này Lộc Sanh không quan tâm Nam Hoài Cảnh có vẻ mặt hay thái độ gì, cô lắc đầu xua tay: “Chỉ bị trầy da mà thôi!” Nếu cô nhận tiền, vậy thì chẳng khác nào dàn cảnh ăn vạ?
Nam Hiếu Vũ lại nhìn anh trai mình, nghĩ thầm, cậu không phải không chịu trách nhiệm, nhưng người ta đã nói như vậy, cậu có thể có làm gì được.
Người lái xe im lặng suốt chặng đường, cuối cùng cũng lên tiếng khi xe đã vào tận bệnh viện.
“Dìu người ta xuống.”
Nam Hiếu Vũ nào dám nói một chữ không, lập tức xuống xe đi mở ghế xe phía sau.
Dọc suốt đường đi, Lộc Sanh không cử động chân, nên cô nghĩ chỉ bị trầy da, trầy một chút máu thôi. Kết quả là khi vừa nhấc chân phải lên, cô liền hít một hơi thật sâu.
Cơn đau thấu tim lập tức đâm vào tất cả các dây thần kinh.
“Trời ơi!” Nam Hiếu Vũ khom lưng, nhìn chân cô: “Sao mới một lát mà đã sưng phù thế này!” Mắt cá chân vốn đã nhô lên rồi, giờ sưng tấy lên trông như một cái bánh màn thầu vậy.
Nam Hoài Cảnh kéo em trai mình sang một bên, giữa hai hàng lông mày bỗng nhíu chặt lại theo hướng nhìn cố định, anh quay đầu nhìn về phía tòa nhà khám bệnh cách đó trăm mét đối diện, sau đó nói với Nam Hiếu Vũ: “Cậu ở đây trông chừng, anh đi thuê xe lăn.”
Nói xong, anh sải bước về hướng tòa nhà khám bệnh.
Lộc Sanh nhìn theo bóng lưng anh, thất thần.
“Chị, chị đợi một lát nha, anh trai tôi đi thuê xe lăn rồi!”
Lộc Sanh vội vàng thu hồi ánh nhìn chăm chú, gật đầu nhẹ một cái.
Tim đập nhanh hơn, có phải vừa rồi tình yêu trong mắt cô đã không giấu được hay không?
Không bao lâu sau, Nam Hoài Cảnh đã đẩy một chiếc xe lăn tới, chính Nam Hiếu Vũ đã đỡ Lộc Sanh xuống xe rồi lại đỡ cô ngồi vào xe lăn.
Nam Hoài Cảnh không hề chạm vào cô, dù chỉ là một góc áo, nhưng chiếc xe lăn do anh đẩy.
Đến phòng cấp cứu, đăng ký, khám bệnh, bác sĩ rất có kinh nghiệm với những trường hợp bong gân này, người nọ sờ nắn rồi nói rằng không có gì nghiêm trọng, chỉ là phù nề do mô mềm bị sung huyết cục bộ, giai đoạn đầu nên chườm đá và xịt thuốc là đủ.