Chương 27

Cô cúi đầu nhìn mắt cá chân của mình, khẽ mím môi một cái rồi đưa tay mình ra cho anh.

Tay cô trắng nõn thon dài, không để móng tay dài, cũng không sơn móng tay, là kiểu tay vừa nhìn vào là thấy rất sạch sẽ và mềm mại.

Nam Hoài Cảnh nắm lấy tay cô, dời bước đến bên cạnh cô, cánh tay còn lại vòng ra sau lưng cô, giữ lấy bả vai bên kia của cô, đỡ cô đứng dậy.

Nam Hiếu Vũ vẫn đang đứng ngây người tại chỗ, phải đến khi Nam Hoài Cảnh mở cửa xe phía sau, mới bình tĩnh nói với Nam Hiếu Vũ: “Dựng xe lên, kiếm chỗ đậu xe.”

“Ờ ờ…” Đáp lại xong, Nam Hiếu Vũ vội vàng đi dựng xe, tiện thể liếc nhìn phần đầu xe bên phải vừa bị tông.

Ô tô tốt quả là khác biệt, chỉ để lại vài vết lõm màu lam không quá sâu, lớp sơn lót không hề bị trầy xước chỗ nào cả.

Đậu xe trên vỉa hè vỉa hè bên cạnh khu vực cây xanh, Nam Hiếu Vũ chạy tới, thấy anh trai mình đang ngồi ở ghế lái.

Đang phân vân nên ngồi trước hay sau thì cửa kính xe bên ghế phụ trượt xuống.

“Cậu đang làm gì vậy?” Cái giọng này, rõ ràng là còn đang dằn cơn tức giận!

Nam Hiếu Vũ vội đến mở cửa ghế phụ, ngồi vào trong.

Trên đường đến bệnh viện, trong xe rơi vào im lặng. Thân là người gây tai nạn, từ đầu đến cuối Nam Hiếu Vũ vẫn chưa nói một câu xin lỗi nào.

Trong khi chờ đèn đỏ, Nam Hoài Cảnh quay đầu, lạnh lùng liếc nhìn cậu một cái, Nam Hiếu Vũ vẫn luôn lén nhìn anh từ khóe mắt, tim đập thình thịch.

Cậu không hề nghĩ ngợi, lập tức nghiêng người quay đầu nhìn về phía ghế sau: “Chị gái, tôi xin lỗi chị!”

Một tiếng “chị gái” khiến Lộc Sanh bối rối vài giây.

Phản ứng lại, cô vội xua xua tay: “Cũng do tôi bất cẩn, anh, anh không cần…” Cô liếc nhìn Nam Hoài Cảnh trong gương chiếu hậu.

Vẻ mặt anh không chút thay đổi, khiến Lộc Sanh trong lòng có chút chột dạ.

Một người thông minh như anh, không biết có thể nhận ra trò vặt rãnh của cô hay không.

Nam Hiếu Vũ cũng chột dạ như cô, sau khi nói lời xin lỗi cũng thận trọng liếc nhìn anh trai mình.

Nhưng anh trai cậu không cho cậu bất kỳ phản ứng nào.

Là cảm thấy lời xin lỗi ấy không đủ trọng lượng, không có thành ý?

Nam Hiếu Vũ vô thức lấy điện thoại di động ra, mở ví điện tử WeChat, hai nghìn tệ lần trước anh trai cậu cho cậu, giờ chỉ còn lại một nghìn lẻ.

“Chị…” Để tạo cảm giác gần gũi hơn, Nam Hiếu Vũ đã bỏ đi âm tiết lặp lại: “Chi phí khám bệnh ở bệnh viện lát nữa đều do em lo hết, sau đó…” Anh liếʍ môi: “Tôi sẽ chuyển thêm cho chị một ngàn nữa, coi như là tiền bồi thường tinh thần và làm mất thời gian của chị, chị xem có được không?”