Lớn chừng này tuổi rồi, Nam Hoài Cảnh thật đúng là chưa từng làm một cô gái nào khóc, cho nên anh hoàn toàn hoang mang lo sợ lại không biết phải làm sao.
Nam Hiếu Vũ ngồi trong xe, trái tim còn đang đập thình thịch không ngừng, cậu nhẹ nhàng mở cửa xe, khi chân trái chạm xuống đất, anh vô thức nuốt ực một cái.
Ngày đầu tiên lái xe của anh trai, đã tông vào người ta, từ giờ về sau, sợ là sẽ không bao giờ được động vào xe của anh trai nữa.
Nam Hiếu Vũ bước từng bước một về phía đầu xe như thể chân bị đổ chì.
Chỉ thấy anh trai anh ngồi xổm xuống đất, đang nhìn chân của cô gái nhà người ta.
Bộ đồ Lộc Sanh mặc hôm nay tình cờ lại chính là chiếc áo gió màu kaki mà cô mặc trong hẻm nhỏ tối hôm đó, nhưng bên trong không phải là váy ren màu đen mà là một chiếc váy len dệt kim trắng bó sát dài đến bắp chân.
Vạt áo khoác và làn váy màu trắng đều dính bụi, Nam Hoài Cảnh không chạm vào cô, chỉ cẩn thận kiểm tra hai bắp chân lộ ra ngoài làn váy của cô.
Nền đất dưới chân là loại bê tông chưa được mài nhẵn, nếu vấp ngã sẽ chảy máu.
Trong phạm vi tầm mắt, chỉ có mắt cá chân bên phải bị trầy xước, chỗ trầy da có vài sợi tơ máu.
Nam Hoài Cảnh ngập ngừng trong chốc lát, đứng thẳng người dậy, lấy từ trong túi áo khoác ra một chiếc khăn vuông màu xanh trắng, anh ngẩng đầu nhìn Lộc Sanh, nói một câu: “Xin thứu lỗi.”
Anh nhẹ nhàng giữ mắt cá chân của Lộc Sanh bằng tay trái, tay phải cầm chiếc khăn vuông cẩn thận lau sạch những hạt cát nhỏ bám vào vết thương.
Người đàn ông này, từng lời nói từng hành động đều toát ra khí chất và giáo dục.
Mắt cá chân trong tay anh co giật nhẹ vài lần theo động tác chà lau của anh.
Nam Hoài Cảnh ngẩng đầu nhìn cô: “Cô thử xem có thể cử động được không?”
Lộc Sanh cử động mắt cá chân, “shh” một tiếng.
“Tôi đưa cô đến bệnh viện kiểm tra.” Anh nói chắc nịch, không phải là câu hỏi.
Từ “không cần đâu” đã đến cổ họng đã bị Lộc Sanh nuốt ngược trở lại.
Nam Hoài Cảnh cất chiếc khăn vuông trong tay, cho vào túi không chút nào ghét bỏ, anh đứng dậy, cúi xuống, đưa tay về phía cô.
Lần này là giọng điệu hỏi dò: “Cần tôi dìu cô không?”
Anh là người được giáo dục rất tốt, đối với anh mà nói, bất kỳ tiếp xúc cơ thể nào vượt quá phép lịch sự xã hội đều phải được sự đồng ý của đối phương.
Lộc Sanh ngẩng đầu nhìn anh, bởi vì khóc nên mũi cô đỏ ửng, hốc mắt cũng đỏ, lông mi ướŧ áŧ làm nổi bật khuôn mặt xinh đẹp của cô, quả thực khiến người ta phải thương xót.