Chọn tới chọn lui, thử đi thử lại, lại mất thêm một khoảng thời gian, cho đến khi cô ra khỏi nhà, đã trôi qua năm mươi phút.
Đến dưới lầu, cô mới nhớ tới lẽ ra nên đặt taxi công nghệ trong điện thoại di động sớm một chút, chỗ cô ở rất khó bắt xe taxi.
Cô mở mấy ứng dụng gọi xe trên mạng nhưng đều biểu hiện phải mười mấy phút mới có thể đến, nhưng cô đã chậm trễ khá nhiều thời gian rồi.
Lộc Sanh nhìn một loạt xe đạp công cộng bên cạnh, cô lại dùng bản đồ định vị kiểm tra thời gian cần thiết để đạp xe, mười sáu phút là đến nơi.
Lộc Sanh đeo tai nghe vào, sau khi kết nối điện thoại di động rồi đi quét một chiếc xe điện công cộng.
Mắt thấy sân quần vợt kia càng lúc càng gần, thì cuộc gọi của Bạch Vy Vy gọi tới.
Lộc Sanh nhanh chóng bắt máy: “Tớ lập tức…”
“Đừng đến nữa, tớ đi vệ sinh một lúc, khi trở ra thì người ta đã biến mất rồi!”
Lộc Sanh vừa nghe, đầu óc nhất thời trống rỗng.
Bạch Vy Vy nói tiếp: “Nếu cậu chưa đến, thì quay về đi.”
Lộc Sanh thất thần nhìn về phía trước, tay cầm chặt ghi đông không dừng lại, vừa lúc đi qua một ngã tư, một chiếc xe địa hình màu đen lao ra từ bên trong.
Cả hai bên gần như phanh lại cùng một lúc.
Nhưng đã quá muộn rồi.
Lộc Sanh ngã cả người lẫn xe xuống đất.
Cảm giác đau nhức từ mắt cá chân và xương hông khiến khuôn mặt cô nhăn nhó lại.
Một bóng người từ ghế phụ lái nhanh chóng chạy tới, đối phương vừa mở miệng là xin lỗi: “Xin lỗi xin lỗi!” Anh ta cúi lưng hỏi: “Đυ.ng vào đâu rồi? Còn đứng dậy được không?”
Giọng nói trầm thấp, hình như đã từng nghe ở đâu đó rồi.
Lộc Sanh đột nhiên ngẩng đầu.
Thật sự là anh!
Lộc Sanh đã nghĩ đến hàng trăm hàng ngàn cảnh tượng gặp lại anh, chào anh bằng một câu “xin chào”.
Nhưng tuyệt đối không phải như thế này.
Tại sao anh luôn xuất hiện vào thời điểm cô thồn bay phách lạc nhất?
Lộc Sanh ngã ngồi dưới đất, hai chân gập lại, khuôn mặt ngước lên, ba phần ngượng ngùng, sáu phần sốc, còn có một phần…
Là sự xảo quyệt đã bị phản ứng của cô làm chậm lại nhưng lại nhanh chóng trỗi dậy.
Cô mếu máo, sương mù trong mắt dâng lên trong giây lát, sau đó, nước mắt không kìm được mà rơi xuống, nhưng cô lại cố gắng làm ra vẻ như không có việc gì.
“Là, là tại tôi, không, không cẩn thận nên…” Giọng nói của cô nghẹn ngào, những lời tự trách pha lẫn tiếng khóc nức nở đáng thương.