Editor: L’espoir*
Nghĩ đến đây, Lộc Sanh không mở mắt thở dài một hơi thật nặng.
Hai chân giật giật, làm ồn đến Anh Bảo Bảo đang ngủ trên chăn của cô, “meo~” một tiếng, nó dứt khoát nhảy xuống giường từ trên đùi Lộc Sanh, đi xuống đất phơi nắng.
Lộc Sanh còn chưa ngủ đủ, trở mình, kéo chăn lên tận mũi, che nửa khuôn mặt, tiếp tục ngủ.
Ngủ một giấc đến hai giờ rưỡi chiều, không phải tỉnh dậy tự nhiên mà bị tiếng rung của điện thoại dưới gối đánh thức.
Là tin nhắn của Bạch Vy Vy, gồm sáu tin nhắn liên tiếp.
Đôi mắt vốn đang híp lại một nửa, bởi vì nhìn thấy ảnh chụp mà Bạch Vy Vy gửi tới, Lộc Sanh suýt chút nữa đã bật dậy khỏi giường.
Cô gọi thẳng qua đó: “Ảnh đó là cậu tự chụp sao?”
Bạch Vy Vy bật cười: “Sao hả, nhan sắc này có phải bỏ xa vị giáo sư nhà cậu mấy con phố hay không?”
Lộc Sanh mím môi trầm mặc vài giây: “Chính là anh ấy.”
Bạch Vy Vy “Hả?” một tiếng, có hơi hỗn loạn: “Chính là anh ta cái gì?”
“Nam Hoài Cảnh, anh ấy chính là Nam Hoài Cảnh.”
Khóe miệng Bạch Vy Vy giật giật: “Cục cưng, cậu cũng biết chọn người thích lắm!”
Tại sao lại nói như vậy?
Bởi vì từ khi Nam Hoài Cảnh tay cầm gậy golf bước vào sân bóng cao su trắng xanh, xung quanh đã đầy rẫy những ánh mắt như sói như hổ.
Thích một người đàn ông như vậy, thật không biết là đang hưởng thụ, hay là tự chuốc khổ.
Lộc Sanh mang dép xuống giường đi vào nhà vệ sinh: “Bây giờ cậu còn ở đó không?”
“Còn chứ!” Bạch Vy Vy lại nhìn về phía góc nghiêng khuôn mặt chỉ liếc mắt một cái đã khiến người ta không thể rời đi kia.
Người đàn ông này không chỉ đẹp về ngoại hình, mà khi đánh bóng và chặn bóng, từng cử chỉ, động tác đều toát lên vẻ phóng khoáng, tự do.
Bạch Vy Vy đã gặp rất nhiều trai đẹp, nhưng đẹp trai như thế này thì đếm trên đầu ngón tay cũng không hết.
Lộc Sanh bật loa ngoài điện thoại, đặt trên bồn rửa mặt, cô vừa nặn kem đánh răng vừa hỏi: “Là sân tennis mà cậu thường đến hay sao?” Trong ảnh, Nam Hoài Cảnh đang chơi tennis.
“Không phải, trước đây tớ thường hay đến chỗ cũ, nhưng thẻ thành viên đã hết hạn rồi, chỗ này mới mở, cách nhà cậu không xa, cậu chờ một lát, tớ gửi định vị cho cậu.”
Sau khi cúp điện thoại không đến mười mấy giây, Bạch Vy Vy đã gửi định vị tới. Lộc Sanh theo vị trí đó mở bản đồ dẫn đường, thấy đích đến không xa.
Cô vội vàng đánh răng rửa mặt, không thể để mặt mộc đi được, cho nên cô lại trang điểm, trang điểm cho thật sắc xảo, vậy nên mất kha khá thời gian. Sau đó là chọn quần áo, quần áo của Lộc Sanh không tính là ít, mặc dù hầu hết đều là màu đơn, nhưng cũng có nhiều màu sắc tươi sáng.