Chương 4

Lê Xu đang kẻ mắt, nghe vậy chỉ liếc xéo một cái: “Mày nghĩ tao không làm được à? Là bà đây không thèm thôi.”

“Ừ ừ, người khác thì mày khinh rồi. Nhưng cái người tối nay đến, đảm bảo lọt vào mắt xanh của mày.”

“Ai thế?”

Quen cãi nhau suốt hai tuần nay,

Đỗ San San cũng chẳng để bụng, ghé sát vào Lê Xu, giọng đầy bí ẩn: “Hoắc Dực Chi, mày nghe tên này bao giờ chưa?”

Lê Xu nhíu mày: “Nghe quen lắm.”

“Trời ạ! Nủa giang sơn Nam Thành này đều mang họ Hoắc, không quen sao được!”

Đỗ San San hào hứng nói tiếp: “Mày biết hắn kinh doanh gì không? Bất động sản! Cái mảnh đất dưới chân chúng ta đây cũng là của Hoắc Dực Chi đấy!”

Nghe cô ta nói vậy, Lê Xu mới sực nhớ ra: “À, khu chung cư tao đang ở cũng là đất của hắn. Dạo này đang giải tỏa, bụi bay mù mịt, phiền chết đi được.”

Đỗ San San trêu chọc: “Thế nào, có xứng với bà cô như mày không? Có bản lĩnh thì tối nay khiến hắn chui rúc dưới váy mày, làm con ma dưới gót chân mày đi.”

Lê Xu thừa biết khoảng cách giữa mình và người ta là mười tám tầng địa ngục, nhưng miệng lưỡi vẫn không chịu thua: “Chỉ là một gã địa chủ nhiều tiền thôi mà, có đáng để tao phải tốn công không?”

Đỗ San San trợn mắt: “Con bé này thì biết cái gì.”

Rồi cô ta ghé sát vào tai Lê Xu, thì thầm: “Bất động sản chỉ là bề nổi thôi. Thế lực ngầm của hắn mới thật sự khủng khϊếp. Tiền bạc, sòng bài, hộp đêm. Cả cái Nam Thành này đều nằm trong tay hắn.”

Đó đều là những vụ làm ăn đầy rẫy hiểm nguy.

Nhưng cũng là cách kiếm tiền nhanh nhất!

Bị khơi dậy lòng hiếu thắng, mắt Lê Xu đảo một vòng, hộp phấn trong tay “tách” một tiếng đóng lại: “Đi thì đi! Nếu tao thành công, mày phải quỳ xuống gọi tao là bà chủ!”

Thấy Lê Xu nói năng nghiêm túc, Đỗ San San bật cười.

Chưa kịp đáp lại, mấy cô gái đang trang điểm trong phòng thay đồ đã lên tiếng mỉa mai.

“Mày mà cũng đòi đi? Lấy tư cách gì mà đi?”

“Hai đứa mày chẳng qua chỉ là hạng bưng bia rót rượu, còn mơ mộng được lên tầng cao nhất à?”

Khách ở hộp đêm Điệp Lan được chia thành ba bảy loại. Khách thường chỉ gọi bia, sang lắm thì thêm chai Hắc Đào.

Khách tầm trung thì ít nhất cũng phải gọi chai rượu đắt đỏ, may mắn thì có thêm chút tiền boa.

Còn khách cao cấp, một đêm tiêu vài chục vạn chỉ là chuyện nhỏ, thường là những nhân vật máu mặt, có tên tuổi trong giới.

Các cô gái bán rượu cũng được phân chia như vậy.