Thường thì ai cũng từng có lần bị bạn học hay đồng nghiệp chọc cho cái biệt danh gì đó, đúng hông?
Nhưng trong danh sách đó tuyệt đối không có Phong Hoán Triều.
Nên lần đầu thấy người ta ăn mặc kiểu trạch nam bựa bựa mà mặt đẹp bất ngờ thế này, nhìn hắn có phần... lạ.
Quán thì bé như hộp diêm, đèn tuýp trên đầu sáng như spotlight, quét một phát là thấy rõ từng lỗ chân lông.
Người ngồi đối diện thì mặc bộ đồ thể dục đen sì, bên trong là cái áo thun to tướng, in hẳn hình nhân vật hoạt hình móc cứt mũi trợn mắt khıêυ khí©h.
Tóc tai búi đại nhét hết ra sau tai, vibe tử trạch max ping.
Nhưng cái mặt… ối giời ôi, đẹp.
Không phải kiểu “ngắm kỹ mới thấy xinh”, mà là nhìn cái biết ngay không thể nào gọi là xấu được. Nói thẳng, chỉ có kẻ mù gu mới chê.
“Tiểu Phong, nước dừa hương khoai cao lương lộ của cháu đây.”
Cột câu gọi Bà Trần làm bầu không khí cứng như đơm đá vỡ tan cái bụp.
Ghế gỗ kêu ken két, Phong Hoán Triều đứng dậy, vén rèm, xách nước đường đi ra.
Vừa đi khỏi, Hứa Nặc mới dám hít thở lại.
【Hên vãi, chắc anh ta không nhận ra mình đâu. Chứ lỡ thấy mặt mình mà nhớ tới vụ hôm bữa thì toang cmnr.】
Bên kia, Phong Hoán Triều cầm cốc nước đường, gật đầu chào bà Trần, còn nói thêm một câu:
“Không tệ.”
Hứa Nặc chờ hắn đi xa, mới len lén lết ra theo.
“Bà Trần, bà quen cái người hồi nãy ạ?”
Cái cách xưng “Tiểu Phong” nghe xong mà cô khó mà liên hệ với tên bạo quân đầu đầy máu trong truyền thuyết kia.
Bà Trần vừa lau quầy vừa cười:
“Quen chứ, Tiểu Phong hay ghé đây mua đồ ăn vặt, giống y cháu thôi.”
Hứa Nặc nhớ lại cảnh hắn order nước dừa hương khoai cao lương lộ, suýt nữa rớt cằm.
【Vãi cả lúa, bạo quân lại ghiền... nước đường?】
Nói ra ngoài chắc không bị thủ tiêu đâu nhỉ?
...
“Ông chủ, ngài về rồi.”
Thấy Phong Hoán Triều xách ly nước đường về, thư ký mặt tỉnh bơ. Hắn quá quen, mỗi lần sếp bực chuyện gì là chạy thẳng qua tiệm đó mua đồ ngọt về giải sầu.
Nhưng lần này...
“Hôm nay ngài có chuyện gì vui à?”
Phong Hoán Triều vứt người xuống ghế, ngẩng mí mắt, ném câu cộc lốc:
“Lo mà lái xe đi.”
Thư ký cười nham nhở.
Thấy chưa, chắc chắn gặp chuyện gì đó rất vui, không thì sao mặt ông sếp lại trông “tươi” thế này.
Trợ lý mới ngồi ghế phụ thì không hiểu gì: “Rõ ràng bị mắng mà anh còn cười được á?”
...
Về nhà, Hứa Du đã bày cơm ra sẵn, ngồi chờ cô.
“Hôm nay có chuyện gì vui gì hả? Toàn món chị thích.”
Hứa Nặc đưa túi nước đường, liếc bàn ăn, cười híp mắt:
“Chị nuôi em tốt quá đi.”
“Không có gì đâu, thích thì nấu thôi.”
Hứa Du liếc tay cô, mở miệng nghiêm túc:
“Chị đừng cho em tiền nữa. Em đang đi làm thêm, tự lo được rồi.”
Đang gặm cánh gà, Hứa Nặc nhổ xương, thản nhiên đáp:
“Ờ, em kiếm thì cứ kiếm. Còn tiền chị cho thì em cứ cất đi.”
Sau đó hỏi tới tấp chỗ làm ở đâu, ca nào, số điện thoại ông chủ là gì. Nghe xong còn khen lấy khen để:
“Eam trai chị bá thật, trong khi thiên hạ còn đang thi xem đứa nào đái xa nhất thì em đã biết đi làm thêm kiếm tiền rồi!”
“Nhưng nhớ này, kiếm tiền thì kiếm, học hành vẫn phải lo. Cấm trốn học đi làm.”
Hứa Du nghẹn họng: “Chị ơi, tuổi em còn ai thi đái xa nữa đâu.”
Thực ra trong trường đúng là có mấy thằng nhóc thích thi đái xa thật.
Cơ mà cậu chưa bao giờ tham gia, thế thôi.
Hứa Nặc ngó em trai dọn chén bát, đột nhiên nói:
“Tiểu Du, nếu mà... chị chỉ nói nếu thôi...”
“Nếu em bịa một cái lời nói dối cho vui, mà lại bị người trong cuộc vạch mặt, hắn tức điên lên tưởng em đang lừa hắn, thì mày xử sao?”
Hứa Du không thèm ngẩng đầu: “Ngu vậy thì đáng bị xe tải tông.”
Hứa Nặc: “...”
Gen di truyền đúng là trò quái dị, rõ ràng hai anh em chưa gặp nhau, sao cái miệng độc lại y chang nhau thế này.
Mà Hứa Du còn gắt hơn, trong khi tuổi này Cố Lộng Huyền vẫn là tờ giấy trắng.
Nói xong, Hứa Du đột nhiên ngẩng đầu cảnh giác: “Chẳng lẽ chị có thêm em trai khác bên ngoài?”
Hứa Nặc chột dạ: “Làm gì có, nuôi mỗi mình em đã muốn xỉu rồi, thêm người nữa chắc chị chết.”
Hứa Du nheo mắt nghi ngờ.
“Thôi chị đi tắm, bát thì cứ vứt vô chậu, lát nữa chị rửa.”
Ở ngoài thì diễn như cá mập cắn, về nhà lại không đấu nổi cậu em thích nghi thần nghi quỷ. Sợ lòi đuôi, Hứa Nặc nhanh chân chuồn đi.
Đợi cô chui vô phòng, Hứa Du mới móc cái điện thoại nãy giờ rung ầm ầm ra xem.
“Ê Du, mày đâu rồi, có tới không? Phòng bọn tao book xong hết rồi.”
Giọng cậu nhỏ xíu: “Không đi.”
“Gì? Mày định bùng kèo á? Có chuyện gì vậy? Bọn tao ở đây cả rồi!”
Hứa Du cau mày, mặt y như ông bố lo con gái bị trai lừa: “Tao nghi ngờ chị tao có bồ ngoài kia.”
Đối phương: ?
Hứa Nặc tắm rửa xong, lăn lên giường sớm, mai còn phải đi làm thuê ở nhà họ Cố.
Vừa mới nhắm mắt lại.
【Ký chủ Hứa Nặc chuẩn bị xuyên không, đếm ngược bắt đầu: ba... hai... một...】
Hứa Nặc: “...”
Ủa, lừa người cũng không ai lừa bạo vậy chớ.
Khác lần trước, vừa mở mắt ra đã nghe tiếng gào rú bốn phía.
Trong tay cầm đúng cái mặt nạ của nhị sư huynh lần trước không kịp mang về.
Đeo mặt nạ lên, Hứa Nặc nghiêm túc quan sát chung quanh.
Xem chừng chỗ này là phim trường, kiến trúc cổ phong, xa xa là cả đám người xếp hàng đứng cổng. Toàn gái xinh mặc đồ cầu kỳ, vai vác thương gươm gậy gộc, thi thoảng đứng lẫn vài người đàn ông.
“Chào, mấy người đang quay cái gì thế?”
Hứa Nặc lại gần hỏi.
Cô gái kia vừa quay đầu thấy cái mặt heo liền tá hỏa, phản ứng lại thì vội vàng thân thiện: “Là Giang Nam đó, biết phim hot ‘Nam chủ điên phê đừng sợ, tôi chỉ hơi biếи ŧɦái’ không? Người kia đóng vai nam chính hồi nhỏ, đẹp trai tính tình lại tốt.”
Nói xong, cô nàng nhét cho Hứa Nặc tấm bảng tiếp ứng mới làm.
“Của tôi tự chế đó, tặng cô đấy!”
Hứa Nặc cảm ơn, đứng im phía sau.
【Giang Nam... là nghệ danh của Cố Lộng Huyền hả?】
【Ừ, chứ thiếu gia nhà họ Cố sao dám dùng tên thật debut.】
Đang tám dở, đám fan bỗng hú hét chấn động.
“Em trai, nhìn bên này đi!”
“Cưng ơi, nay mặc đồ ít thế?”
“Giang Nam, vui vẻ nhaaa!”
“Nam bảo, hôm nay có mặc quần dài không đấy?”
Hứa Nặc choáng váng. Thấy Cố Lộng Huyền bị fan gọi tới tấp, lần đầu cô mới thật sự cảm nhận được vibe “ờ thì hắn đúng là minh tinh thiệt đó”.
Không khí cuồng nhiệt làm cô cũng giơ bảng trong tay lên.
Cố Lộng Huyền mỉm cười, vẫy tay, chẳng ai nhận ra tay hắn đang bị thương, nhích cũng không nhích nổi.
Người quản lý sau lưng gào nhỏ bắt hắn leo lên xe cho nhanh.
Ngay lúc này, đôi mắt của Cố Lộng Huyền bất chợt lia chuẩn, khóa chặt vào cái đầu heo trong đám đông.
Và tấm bảng cô đang cầm.
Trên đó in dòng chữ to tướng:
“Chồng tôi không nɠɵạı ŧìиɧ thì bạn trai mới yên.
Muốn Giang Nam bảo bảo thơm thơm mới vui.”