Đời Cố Lộng Huyền lần đầu tiên mới nghe có người nói kiểu vậy.
Như bị sét đánh trúng óc...
“Đứng lên nổi không, lẹ lẹ đi đi, bị người bắt gặp thì quê thấy mồ.”
“Chúng ta?”
Cố Lộng Toàn tưởng cô gái này mua khẩu trang cho mình rồi sẽ đi luôn, ai ngờ còn định dắt hắn theo.
Hắn ráng gồng dậy, tay phải rũ như cọng bún thiu, may mà cái chân vẫn còn gượng được.
【Tiểu Du mới 15 tuổi đã 1m78, còn Cố Lộng Huyền lúc trẻ thì lùn hơn, đúng là còn thua xa.】
Vẫn là Tiểu Du tốt hơn, có bà chị nuôi lớn, khỏi lo còi cọc. Hí hí.
Hệ thống: 【Đừng nổ nữa, cái WC này gần Hoành Điếm, có người sắp mò tới rồi!】
Thấy hắn đi như rùa bò, Hứa Nặc hết chịu nổi, chụp phát bế ngang kiểu công chúa luôn.
Cố Lộng Huyền choáng váng, cảm giác chênh lệch với phiên bản tương lai nó to đùng ra trước mắt.
“Chị...”
Lần đầu tiên bị con gái bế, hắn tròn mắt như cá lóc ngáp, tay trái còn hoạt động được thì theo phản xạ vòng qua cổ cô. Ai dè mùi hương thiếu nữ phả ngay vô mũi, làm hai lỗ tai nóng ran.
Hứa Nặc liếc xuống, thấy cái lỗ tai đỏ chót liền vỗ mông hắn, cười khà:
“Chà chà, thơm không?.”
Cố Lộng Huyền: “...”
“Haizz, quản lý của cậu đâu, kêu ông ta tới rước đi.”
Nghe vậy, Cố Lộng Huyền đang nằm trong cô nàng bỗng cứng ngắc.
Hứa Nặc giật mình: Lỡ mồm!
“Chị... biết tôi sao?”
Mặt hắn đổi sắc, vùng vẫy dữ dội. Cô vốn đã bế muốn rớt, thêm màn giãy này thì suýt quăng luôn.
“Cô cũng lừa tôi!”
Đôi mắt đỏ hoe lóe ra đầy cảm xúc, như bị gợi lại chuyện gì cay đắng, pha chút hận ý.
Hắn quay đầu bỏ chạy. Hứa Nặc muốn đuổi nhưng đất lạ nước lạ, cuối cùng để hắn chạy thoát.
【Thấy chưa, tôi đã nói điểm chữa lành khó kiếm mà.】
Đúng là con nít nhạy cảm, chỉ sơ sẩy một chi tiết là cảm xúc nó vỡ toang.
【Đếm ngược khởi động, ký chủ chuẩn bị trở về.】
【Ba... Hai... Một!】
Hứa Nặc còn tưởng mình sẽ ở mãi thời không này, ai dè có thời hạn.
Mở mắt lần nữa, cô đã về lại phòng của Cố Lộng Huyền.
Ban đầu chẳng buồn để ý căn phòng, nhưng chẳng hiểu xui quỷ khiến sao, cô vừa ngoảnh lại đã thấy...
Một cái kệ trưng bày trong suốt, đặt ngay ngắn bên trong nửa túi khẩu trang.
Hứa Nặc: “...”
Còn chưa kịp hiểu vì sao cái nửa túi khẩu trang lại được trưng như bảo vật quốc gia, thì sau lưng vang lên một giọng lạnh như tiền:
“Ai cho cô vào đây?”
Vừa quay lại, đập ngay vào mắt là Cố Lộng Huyền phiên bản trưởng thành, mặt lạnh tanh.
Bóng dáng thiếu niên tai đỏ rực, được mình bế như công chúa vẫn còn hiện rõ trước mắt, giờ bất ngờ chạm ngay ánh mắt trầm tĩnh, âm u của hắn, Hứa Nặc ngẩn người, chưa kịp phản ứng.
【Hồi nhỏ đáng yêu vậy, sao lớn lên lại hóa thành cái mặt đưa đám thế này?】
“Hứa tiểu thư, cần tôi tiễn cô lăn ra ngoài không?”
【Đấy, hồi nhỏ ít nhất còn biết năn nỉ.】
Cố Lộng Huyền: “...”
Quỷ mới hiểu sao tự dưng cô lại bận tâm đến phiên bản hắn hồi bé.
“Xin lỗi, tôi nghe thấy có tiếng động nên mới lỡ vào, chứ không cố ý đâu, hu hu hu.”
Hứa Nặc hoảng hồn, vội vã đi ra khỏi phòng, cúi đầu ngoan như học sinh chờ ăn điểm trừ hạnh kiểm.
“Quản gia.”
Cố Lộng Huyền lười biếng gọi.
Từ góc tối, quản gia phất phơ bước ra như hồn ma, liếc Hứa Nặc cái rồi cúi đầu: “Thiếu gia.”
Cố Lộng Huyền im lặng, đang suy tính nên trừng phạt cô gái này thế nào cho ra trò.
Hắn không phải dạng dễ dụ như Tiêu Tịnh Trần, ai dám nghĩ hắn dễ gạt là nhầm to.
【Thực sự xin lỗi, tôi không nên vô phòng cất đồ của anh. Thôi khấu tiền lương của tôi đi, coi như đền lỗi.】
Nói trắng ra thì vẫn là Hứa Nặc lỡ dại. Mà đã lỡ thì cô phải xin lỗi đàng hoàng.
Cố Lộng Huyền cuối cùng nhả câu: “Trừ nửa tháng lương.”
Hứa Nặc gật gù, không bất ngờ. Nhưng quản gia thì mắt trợn tròn, như thể nghe được chuyện động trời.
Ủa? Chỉ vậy thôi á?
Ngày trước có người hầu lỡ bước chân sai chỗ, cái kết thảm hại.
“Vâng, thiếu gia.” Quản gia nghẹn giọng.
Hứa Nặc trong lòng thì vẫn lo nghĩ về Cố Lộng Huyền hồi nhỏ, không buồn quan tâm chuyện làm công. Đúng ca, đúng giờ, quản gia ra hẹn:
“Ngày mai tới sớm.”
Nói xong là cho cô tan ca.
Hứa Nặc chào gọn lỏn, leo lên xe đạp công cộng, đạp về. Tiện đường, cô ghé quán nước đường mình thích, mua phần mang về cho em trai.
Quán bé tẹo, cũ kỹ, nằm giữa dãy tiệm bán ốc vít, đinh bu-lông, nhìn lọt thỏm thấy thương.
“Bà Trần.”
Vừa bước vô cửa, Hứa Nặc vuốt tóc hai bên, để lộ gương mặt sáng sủa. Cả khí chất cũng khác hẳn.
Bà Trần bưng chén từ trong bếp ra, thấy rõ người đến thì cười:
“Tiểu Hứa à, lâu lắm mới gặp cháu.”
Hứa Nặc toe toét: “Dạ, dạo này cháu hơi bận.”
“Vẫn như cũ hả?”
“Vâng, cho cháu một phần mật ong hoa quế hầm sữa.”
“Được rồi, chờ bà một lát.”
Hứa Nặc quen thuộc né cái đống đồ chặn trước cửa, chui vô trong.
Quán nhỏ xíu, khách đa phần là quen, ai cũng mua mang về, hiếm ai ngồi lại. Trong tiệm chỉ kê đúng một cái bàn.
Nhìn xuyên qua tấm mành, Hứa Nặc thấy có người đang ngồi. Lần đầu tiên cô gặp khách lạ ở đây.
Vén rèm châu, cô thả cái túi xuống bàn, ngồi phịch đối diện.
Ngẩng đầu, định cười chào...
Mà tim cô suýt rớt khi đối mặt với đôi mắt đuôi xếch, ánh lên sát khí nặng nề, đầy vẻ mất kiên nhẫn.
Trên tai hắn còn cặp máy trợ thính màu bạc, lóe ánh kim lạnh lùng.
Trong không gian chật chội, người đàn ông cao lớn, tay dài chân dài, đôi chân nếu duỗi hết thì cô chẳng còn chỗ để nhét đôi dép. Khí thế ép người nặng như tảng đá đè ngực, khiến Hứa Nặc vô thức nín thở.
Cứ như thế, cách một chiếc bàn, mặt đối mặt với nhân vật trong truyền thuyết - cái gã “bạo quân” khét tiếng.
【Mẹ ơi, cái số chó gì đây, sao tự nhiên tên ônt hần kia lại ngồi chình ình ở đây vậy!】
Phong Hoán Triều: “?”